10 BÀI THƠ TÂM TÍNH NGƯỜI ĐÀ LẠT
Ngày xưa có gã lãng du
Theo sương khói mộng, thiên thu dập dờn
Hạt lòng, hoa nở đầu non
Mai sau hương sắc cô đơn phố người
Ngày xưa có một lời ca
Phù du kết hạt nở hoa lòng đời
Hoa tên nước mắt, nụ cười
Hương lênh đênh thả tiếng lời đênh lênh
Ngày xưa đá ngủ non triền
Mầm hoa nẩy nụ kết duyên phố vàng
Đỏ, xanh, tím, tía hoa mơ màng
Hiến dâng hương sắc chẳng bàn thiệt hơn
Ngày xưa sóng biển là hoa
Cát xao cát vỡ bài ca lạ lùng
Hoa san hô – sắc thủy chung
Chợt đâu muối mặn ngàn trùng còng ơi!
Ngày xưa có một nàng tiên
Ham chơi qua biển, ghé miền cát xanh
Sóng long lanh, hoa long lanh
Cái trên giọt nước – bức tranh vĩnh hằng
Ngày xưa rong tía là hoa
Chập chờn mây nước – du ca biển trời
Chợt đâu con sóng ngậm ngùi
Tháng năm vỗ mãi nỗi đời buồn tênh
Ngày xưa thi sĩ nước mây
Một lần mê mải – chữ say biển vàng
Hoa tên lãng tử, lang thang
Hoa tên nốt nhạc, cung đàn phù sinh
Ngày xưa du tử rong chơi
Áo mây tóc gió dặm khơi dặm trình
Hoa lòng nở cõi phiêu linh
Ca từ đọng lại chút tình hoàng hôn
Ngày xưa hạt muối là hoa
Chim nghe biển khóc giọt sa đảo người
Chim buồn vẫy gió trùng khơi
Xác sò xác hến rã rời bãi xanh
Ngày xưa núi biển liền nhau
Ngàn hoa nở rộ chụm đầu sắc hương
Bây giờ chia biệt mù phương
Tình trăng rơi lệ nhớ thương dặt dìu!
10 BÀI THƠ TÂM TÍNH NGƯỜI ĐÀ LẠT
(bản sửa thơ để trang trí ở hòn đá Mặc Khải)
Ngày xưa có gã lãng du
Theo sương khói mộng, thiên thu dập dờn
Hạt lòng, hoa nở đầu non
Mai sau hương sắc cô đơn phố người
Ngày xưa có một lời ca
Phù du kết hạt nở hoa lòng đời
Hoa tên nước mắt, nụ cười
Hương lênh đênh thả tiếng lời lênh đênh
Ngày xưa đá ngủ non triền
Mầm hoa nẩy nụ kết duyên phố vàng
Đỏ, xanh, tím, tía mơ màng
Hiến dâng hương sắc chẳng bàn thiệt hơn
Ngày xưa trăng xuống làm thơ
Sương rừng pha mực, bút thông non ngàn
Thẫn thờ giữa cõi mơ màng
Lạc vào xứ mộng trần gian quên về
Ngày xưa có một nàng trăng
Vén mây cổ tích ghé thăm nhân hoàn
Hương mênh mang, sắc mênh mang
Mộng mơ để lại cung đàn cỏ hoa
Ngày xưa rêu biếc là hoa
Sống cùng mây gió khúc ca thượng nguồn
Chợt đâu cát bụi hồng trần
Trăng nằm hốc núi nỗi đời buồn tênh
Ngày xưa thi sĩ nước mây
Một lần mê mải – chữ say non ngàn
Hoa tên lãng tử, lang thang
Hoa tên nốt nhạc, cung đàn phù sinh
Ngày xưa du tử rong chơi
Áo mây tóc gió dặm khơi dặm trình
Hoa lòng nở cõi phiêu linh
Ca từ đọng lại chút tình hoàng hôn
Ngày xưa sỏi đá là hoa
Chim nghe sương khóc giọt sa non ngàn
Chim buồn vẫy gió về thăm
Chợt nghe xác lá rã rời ngàn xưa
Ngày xưa núi biển liền nhau
Ngàn hoa nở rộ chụm đầu sắc hương
Bây giờ chia biệt mù phương
Tình trăng rơi lệ nhớ thương dặt dìu
-----------------------------------------------
CA TỪ “DẾ KHÓC TRĂNG”
CỦA “NGƯỜI NGHỆ SỸ SỐNG VỀ ĐÊM”
1.
(Réo gọi, tha thiết)
Ôi! Anh em ơi!
Hãy hát cho nhau nghe
Hãy hát cho yêu thương
Mời biển đông sóng vỗ
Hãy hát cho xanh xao
Gọi nhức đau mầm lá
Hãy hát cho hoang vu
Những cuộc tình hóa gió
(Chậm rãi)
Rồi lang thang
Rồi phiêu linh
Lời vô thường
Vương giọt lệ không khô!
(Dồn dập)
Ôi! Dế khóc trắng đêm thâu
Ôi! Dế khóc tím cô liêu
Có ai đi qua đời nhau
Mà bỏ quên chiếc bóng
Có ai bước qua trần gian
Mà trái tim thiếu máu
Nốt nhạc sầu
Ca từ buồn
Hòa cóc nhái khe hoang!
(Tha thiết, bình hòa)
Ôi! Đêm đêm
Tôi nghe dế khóc trăng
Khóc cho tình yêu đầy tay cát vỡ
Khóc cho anh em niềm tin tục phố
Con sông trôi hoài
Bèo rong miệt mài
Biết bờ bến nơi đâu!
(Ôi! Đêm đêm
Cây nghe lá khóc hoa
Khóc từng thớ gân nhiễm ô bụi bám
Khóc cho cành khô quạ ngồi gọi nắng
Như hiền triết già
Đôi mắt mù lòa
Nhìn lạnh giá mai sau!)
2.
(Điệp khúc)
Ôi! Hư vô ơi!
Hãy hát cho nhau nghe
Hãy hát cho nhân văn
Đã mòn phai con chữ
Hãy hát cho chân dung
Vết chàm nâu loang lỗ
Hãy hát cho ai người
Những chồi tim mọc đá
Nhánh khô gầy
Cát bụi nầy
Rơi điêu tàn
Giữa góc phố văn minh!
Ôi! Dế khóc xé hoang vu
Ôi! Dế khóc buốt thiên thu
Có ai dò soi mặt nhau
Mà tìm ra quê cũ
Có ai cùng ngồi bên nhau
Mà vực sâu ngăn trở
Tế bào nào
Giọt máu nào
Đừng mục ruỗng lương tri!
Ôi! Đêm đêm
Tôi nghe dế khóc tôi
Khóc cho mồ côi đầu thai lầm lỡ
Khóc cho lênh đênh chiếc thân tàn phế
Bọt vỗ đầu ghềnh
Xác cuốn lục bình
Ôi! Sò ốc ăn năn!
(Ôi! Đêm đêm
Tre nghe dế khóc măng
Khóc cho đồi cao cằn khô sỏi đá
Khóc cho bình nguyên, ao mương cạn nước
Tôm cá lên bờ
Nghêu hến thẩn thờ
Đã lạc mất quê hương!)
(Điệp khúc)
Ôi! Núi sông ơi!
Hãy hát cho nhau nghe
Hãy hát cho nhân luân
Tay cầm tay đi tới
Hãy hát cho em tôi
Bước ra từ ngục tối
Hãy hát cho phố phường
Cuồng quay hấp hối
Rác bên đường
Nở biếc hường
Muôn sắc màu
Chớ dối gạt lầm nhau!
Ôi! Dế khóc réo cô đơn
Ôi! Dế khóc ướt trang văn
Có ai tìm ra loài hoa
Còn thơm mùi hương hoang dã
Có ai tìm ra hồn nhau
Từ những bàn tay lông lá
Thần linh sầu
Tượng đá buồn
Rơi giọt lệ trở trăn!
Ôi! Đêm đêm
Tôi nghe dế khóc trăng
Khóc cho bướm sâu rừng tây
lửa cháy
Khóc cho mắt ai đục ghèn
không thấy
Cây trái quê nhà
Nương sắn, vườn cà
Thôi ruộng rẫy tai ương!
(Ôi! Đêm đêm
Em nghe dế khóc em
Khóc cho thơ ngây áo xiêm
bụi phấn
Khóc cho da ngà hôm kia
mọc nấm
Ung thư lan tràn
Quả đất than phiền
Đã nặng quá người ơi!)
(Điệp khúc)
Ôi! Khói sương ơi!
Hãy hát cho nhau nghe
Hãy hát cho quê tôi
Lời hò ru con sáo
Hãy hát cho sang sông
Cánh cò bay rợp nắng
Hãy hát cho mộng dài
Ngọt ngào cay đắng
Lối đi về
Cuộc não nề
Hố thẳm lòng
Xin cầu nối truông mây!
Ôi! Dế khóc suốt giấc mơ
Ôi! Dế khóc nỗi ngu ngơ
Có ai từng đau bàn chân
Dẵm lên ngàn năm gạch vỡ
Có ai từng run con tim
Nhìn đăm thành xương hoang phế
Cỏ xanh rì
Nấm mộ đời
Ba tấc đất đìu hiu!
(Ôi! Đêm đêm
Anh nghe dế khóc anh
Khóc cho vinh quang vòng hoa nguyệt quế
Khóc cho đài cao đỉnh mây
ngộp gió
Lau lách gai lùm
Sim mua tưng bừng
Cùng hòa tấu tri âm!)
Ôi! Đêm đêm
Ta nghe dế khóc ta
Khóc cho sầu bi đầy vai cuộc lữ
Khóc cho cuộc tình lắt liu dặm gió
Hơi thở mỏi mòn
Trái tim có còn
Mà nói chuyện yêu thương!
----------------------------------
TÌM EM LANG – BIANG
Rừng thiêng lang – biang ơi!
Rừng thiêng lang – biang ơi!
Tinh hoa chuỗi ngọc trời
Hạt tình rơi vỡ hạt
Đầy mơ ước trong tôi
Hoa bình dị khiêm cung
Hoa nhỏ bé vô cùng
Hồn nhiên đời sương giá
Hồn nhiên đời thuỷ chung
Huyền thoại Lang – biang ơi!
Đà Lạt mù sương ơi!
Lửa thiêng hồn Sử Quán
Thêu mộng đẹp cho đời
Em loài hoa trên đá
Em dã quỳ vàng trăng
Lời xanh xanh biếc lá
Thêu núi rừng ngàn năm
Rừng thiêng Lang – biang ơi!
Đà Lạt cao nguyên ơi!
Tìm em suốt một đời
Từ sườn mây vách núi
Lạc sương mù khơi vơi
Hoa bình sương bóng nắng
Hoa tóc rủ hồ xuân
Tìm em từng hơi thở
Cô đơn suốt dặm trần
Hồn thiêng cao nguyên ơi!
Đà Lạt lang – biang ơi!
Em còn nhen đốm lửa
Ấm bao lòng chia phôi
Anh đào hương nguồn cội
Hoa tím phượng nôn nao
Mimoza trắng lụa
Em cẩm chướng tinh khôi
Đà Lạt mù sương ơi!
Đà Lạt cao nguyên ơi!
Lời thơ em không ngủ
Níu ca từ khơi vơi
Hoa lung linh giọt nắng
Hoa vẫy gió phiêu bồng
Em là hương của đất
Em là nhựa ngàn thông
Mù sương lang – biang ơi!
Đại ngàn non thiêng ơi!
Tinh hoa chuổi ngọc trời
Hạt tình rơi vỡ hạt
Đầy u hoài trong ta
Tìm em đời bạc tóc
Tìm em đời cao thanh
Tay em năm ngón nhỏ
Dệt mộng hồng lên tranh
------------------------------------
HẠO CA NGÀN HOA
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng sơn nữ mơ màng còn không
Tiếng khèn, điệu sáo Lâm Đồng
Ai về thăm
Ai về thăm
Ngọn lửa hồng mù sương
Câu thơ lấm tấm kỳ hương
Hồn hoa muôn vẻ, kết chương non tùng
Nguồn đào, khói toả mông lung
Gót lữ khách, núi chập chùng nhớ thương
Em là hồng tía, lam, hường
Dệt nên mộng ước thiên đường của nhau
Em là đốm sáng không màu
Tình người ấm lại - chữ câu dịu dàng
2.Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng Đà Lạt mơ màng còn không
Hỡi khách lãng tử phiêu bồng
Hãy về thăm
Hãy về thăm
Vỗ dặm hồng, hạo ca!
Em không dị thảo, kỳ hoa
Em là hoa đất, hoa cà, hoa me
Em không tham vọng, cuồng mê
Em yêu bình dị, yêu quê xóm mình
Em là nụ đá xinh xinh
Sườn non, mép vực hữu tình toả hương
Em yêu bắp rẫy, chè nương
Xanh xanh rau cải, thương thương ngút ngàn
3. Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng cổ tích, thiên đàng tuổi thơ
Hồ xuân, suối mộng, thác mơ
Ai về thăm
Ai về thăm
Sử thi chờ - hồn thiêng
Em là hoa hạnh, hoa thiền
Hoa bầu, hoa bí – một miền vô tranh
Em yêu giọt nắng trong lành
Hạt sương trí tuệ long lanh nhân tình
Đài hoa em kết hòa bình
Tranh thêu tay, dệt lời kinh nhiệm màu
Em là sợi nhỏ mưa ngâu
Cầu vồng nối kết – chữ câu trăm bờ
Ngôn ngữ bập bẹ i tờ
Nước non tri kỷ – thức chờ ngàn năm
4. Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng trí giả mơ màng bể dâu
Tri âm ngủ chốn non sâu
Về đây thăm
Về đây thăm
Phủi dặm cầu khói sương
Dã quỳ vàng nắng con đường
Lan trăm vẻ, điểm sắc hương tình người
Hoa Tây, hoa Mỹ sánh chồi
Hoa chuông, hoa pháo cũng vui mỹ toàn
Là hoa – chung nết dịu dàng
Tinh hoa, phẩm chất – chẳng màng đố ghen
Xem hoa – hiểu thấu vô biên
Nghe hoa tình tự - ưu phiền loãng tan
5. Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng huyền thoại mơ màng cổ sương
Nơi này dòng tộc trăm phương
Về đây thăm
Về đây thăm
Bút văn chương sáng ngời
Là hoa – chung một mặt trời
Cùng đùa mây nước, cùng cười sớm hôm
Ngàn hoa tâm sự vui buồn
Nắng mưa nhân thế - nước nguồn trong veo
Hạo ca! đốm lửa truông đèo
Cháy bập bùng, cháy cheo leo bụi mờ
Một đài hoa – một bài thơ
Em xin phụng hiến cõi bờ mênh mang
--------------------------------
12 BÀI THƠ HOA
HOA CÔCƠNICÔ
“Vốn quen hương sắc non vời
Nay về phố chợ - rạng ngời nết xưa
Sá gì sớm nắng, chiều mưa
Lòng ta ai biết, bốn mùa trăng soi”
HOA HỒNG
“Có hoa cốt cách cao sang
Có hoa dân dã dịu dàng chân dung
Xem hoa hiểu lẽ vô cùng
Thấy đời đen trắng, muôn trùng đổi thay”
HOA CẨM TÚ CẦU
“Lam hường, đỏ tía, đen nâu
Nào hay ảo vọng, chẳng cầu hư vinh
Hương thơm giữa cõi nhân sinh
Tặng người quân tử chút tình khói sương”
HOA MARGARITE
“Hoa thì quý phái, trâm anh
Hoa thì kết đóa trăng xanh tặng đời
Hoa thì tươi sáng nụ cười
Hoa thì vẹn vẻ một thời hồn nhiên”
HOA PENSEE
“Khoác trăng, khoác mộng qua chơi
Phải chăng hồ điệp bên trời hóa thân
Mải mê hương sắc xa gần
Hôm qua tỉnh giấc phân vân kiếp người”
HOA DÃ QUỲ
“Ngày xưa có một nàng trăng
Vén mây cổ tích, ghé thăm nhân hoàn
Hương mênh mang, sắc mênh mang
Mộng mơ để lại thiên đàng cỏ hoa”
HOA MAI XANH
“Bốn mùa tri kỷ trà hoa
Ai người tri kỷ chung trà đạm hương
Thương hoa thương kiếp vô thường
Để nghe tĩnh lặng mười phương thanh bình”
HOA MAI ANH ĐÀO
Tình hoa kết cỏ ngậm vành
Nước mây chan chứa, tinh anh vạn đời
Lang-biang ơi! Đà Lạt ơi!
Dung nhan mộc mạc – nụ cười sơ nguyên”
HOA MIMOSA
“Giữ tình, giữ tiết cao thanh
Nụ sương e ấp – long lanh vườn chiều
Hồn hoa tự tại, tiêu diêu
Xót thương nhân thế còn nhiều hồng hoang”
HOA THIÊN ĐIỂU
“Xin ai đừng định nghĩa hoa
Rằng là bội bạc, rằng là thủy chung
Đời hoa giản dị vô cùng
Chút sương, chút nước – lung linh sắc màu”
HOA FORGET ME NOT
“Rơi câu thơ giữa bụi vàng
Nhặt lên thấy đóa trăng ngàn qua đây
Em là hoa khói, hoa mây
Một lần hóa mộng – tỉnh say cuộc người”
HOA THẠCH THẢO
“Kết đài, lá lục vươn lên
Cọng mầm xuyên đất, tụ thiền đầu hoa
Dẫu cho cát bụi nhạt nhòa
Đêm trăng bạn quý cùng ta đạo đàm”
------------------------------
XQ SỬ QUÁN KHÔNG CŨ
Có gã mục đồng
lên núi
tìm trâu
lạc giữa chiều vàng
Có một ngày xuân
qua suối
ngắm dòng
chẳng thấy dung nhan!
Đàn bò gặm xanh
đủng đỉnh
bên đồi
nhân thế vắng hoe
Sợi khói len từ
đồng nội
lên non - thành lửa
- không về
Con sóc bên khe
Sử Quán
nằm mơ
gặm trái nhân sinh
Có nghệ sỹ quèn
chẻ đá
tìm hoài – chẳng thấy
- chân kinh!
Đừng rủ tôi về…
(MĐTTA)
---------------------------
Thấy đất trời trong hạt sương
Gom Đà lạt vào khu vườn cỏ xanh gió núi
Có chàng nghệ sĩ tinh ranh
Đam mê cái đẹp mà thành doanh gia
-----------------------------------------
NGÓN TAY KHUÊ CÁC
Đem nét Huế lên cao nguyên
Thêu mù sương tặng non thiêng đại ngàn
Ngón tay khuê các ngọc vàng
Hóa văn biến tấu cung đàn quê hương
-----------------------------------------
DƯỜNG NHƯ …
Như mây lãng đãng sông dài
Và như hoa nắng trên vai ửng màu
Và như sương thoảng trên đầu
Và như gót lữ qua cầu thong dong!
----------------------------------------
Bụi đường theo gót chân ai
Dặm dài có bạn, cố tri có tình
Lỡ theo cái đẹp đăng trình
Mù sương càng thắm phù sinh sá nào!
(Tặng Võ Đình Học)
-----------------------------------------
Bán rao cái đẹp giữa đời
Khen chê cứ mặc tiếng lời gió bay;
Lòng ta hoa cỏ nở đầy
Vầng trăng của mẹ sáng ngày sáng đêm.
( Tặng Lê Đình Cường)
---------------------------------------------
Nhớ con chim bé nhỏ
Nhớ cành hoa thắm tươi
Mai sư về non vắng
Chúc con đẹp nụ cười
( MĐTTA tặng Hạ Uyên)
--------------------------------------
THƠ SƯ MINH ĐỨC TẶNG ANH QUÂN
(Tháng 3.2021- Huyền Không Sơn Thượng Huế)
Tay cầm đèn bản sắc
Cái Đẹp tìm muôn phương
Câu thơ vầng trăng tỏ
Tặng nghệ nhân nghệ sỹ XQ
Ngọc Tùng Am, Xuân 2021
Đón ánh trăng sơ xuân
Tỏa hồng ươm sắc lụa
Phụng hiến thế gian Tâm!
Tặng cháu Hạ Uyên
Ngọc Tùng Am, Xuân 2021
Bập bùng hơi thở ấm
Là nét đẹp nhân văn
Tranh thêu trời Sử Quán
Tặng cô chủ nhỏ
Ngọc Tùng Am, Xuân 2021
Lại cháy cả thiên thâu
Vẽ nghệ thuật nhiệm mầu
Chưng bình hoa bất tử
Tặng Xuân Quân
Ngọc Tùng Am, Xuân 2021
--------------------------------------
Ngồi khe rửa bút chờ mây lặng
Đợi cá ngậm trăng tiếp bạn hiền.
---------------------------------------------------
Ngắm xem tưởng thật tưởng hư
Toát phong cách hiện tâm tư con người
Tài hoa chẳng đổi vàng mười
Nét văn thiện mỹ cho đời vui hơn
( Tặng nghệ nhân thêu tranh chân dung)
------------------------------------------
Ngón tay kim chỉ dịu dàng
Hóa màu sắc biển dung nhan thần kỳ
Thời gian có đến có đi
Tài hoa xuân ấy còn ghi chữ hồng
( Tặng Bảo Yến)
--------------------------------------------
Đêm thêu hình ai lên tường
Bóng người xa lạ như vương như lìa
Đã ngồi suốt một kiếp kia
Và bây giờ nữa râu ria chắp hoài
Trăng hiên rụng hạt sương mai
Vớt lên thấy một hình hài đã quen
Quê hương, sử lịch, nói tên
Bức tranh thiên địa một miền cỏ hoa!
-----------------------------------------------
Dáng dấp người, nghìn trùng sương bạc
Nét phong trần, mặc áo chiều phai
Ngày trở lại thân gầy kiếp hạc
Rưng lệ thầm khôn tỏ cùng ai!
-----------------------------------------------
Tình qua trăm bến ngóng thuyền
Vác chung một đãy nợ duyên đời này
Sợi tơ mỏng mảnh, lạ thay!
Lại se chỉ thắm buộc tay nhân hoàn!
-----------------------------------------------
Tài hoa xuân ấy còn ghi chữ hồng
Gặp lại trăm năm một nụ cười
Tình bằng con nước thoáng xa khơi
Hư không ai thêu mây tiền kiếp
Để bóng ưu tư phủ giữa đời
---------------------------------------------------
Thơ tặng XQ Cổ Độ Xuân Kỷ Sửu 2009
Bức tranh chỉ gấm cao sang,
Phải vầng trăng mẹ bốn ngàn lung linh?
Thương thương Mỹ Đức nhân sinh
Kết nên hồn Việt nghĩa tình sắt son!
-------------------------------------------
Nết na kim chỉ thêu thùa,
Nét hoa, nét lá bốn mùa thảnh thơi;
Gìn hương giữ sắc cho đời,
XQ Cổ Độ nụ cười hương quê!
------------------------------------------
NHỮNG BÀI THƠ CỦA SƯ MINH ĐỨC TẶNG XQ CỔ ĐỘ
Qua sương mù, vẽ sương mù,
Dòng sông thơ mộng màu thu còn buồn;
Nhịp chèo rơi giữa cô đơn
Bóng Huyền Trân vẫn chập chờn nước mây.
-----------------------------------------------
Qua sông đứng lại giữa dòng,
Đò kêu một tiếng hư không vỡ òa
Cõi người ta mộng kiêu xa
Sương trời rỉ lệ nhạt nhòa dung nhan!
-----------------------------------------------
Cõi khói sương ,Chùa khói sương,
Mênh mang sông nước văn chương bốn bề,
Chuông ngân rớt hạt Bồ Đề,
Bồi hồi lữ khách cố quê mộng dài!
----------------------------------------------
Dòng sông thuở ấy đi rồi,
Bao năm con nước bồi hồi lòng ta;
Hiên xanh cạn một chung trà,
Ngồi nhìn cuộc mộng thở ra hít vào!
-----------------------------------------------
Lỡ tay rớt xuống cuộc đời,
Loay hoay số phận khóc, cười đìu hiu!
Bên sông một chiếc đò chiều,
Câu hò sương nước liêu xiêu dáng người!
--------------------------------------------
Núi cao về phố chợ
Sông biển nhớ ngàn non
Ngược xuôi bờ hữu hạn
Mắt ta bóng nguyệt tròn.
-----------------------------------
Thương thương cát bụi tía hồng,
Thương thương mây nước phiêu bồng ngàn dâu;
Khách xưa ngồi lại bên cầu,
Thấy thuyền trăng cũ chở câu hò về!
--------------------------------------------------------
Sương rớt hạt giữa dòng sông vắng lặng,
Giọt mù bay hoa lá gọi tên nhau;
Tình rất cũ xôn xao chờ nắng mới,
Cát đá buồn khi hiểu nghĩa thương đau!
--------------------------------------------------
Lời chào nhau như sương bạc
Cầm tay lổ đổ nắng vàng;
Bến xưa chưa lần giả biệt
Hạo hồ mây nước lang thang
----------------------------------
Mùa hoa đăng xứ Phật,
Tìm một chút hương xưa
Giữa dòng đời cháy lửa
Sương hóa thành hạt mưa
------------------------------
Dòng sông và chuyên đời,
Chưa bao giờ thấy cũ
Vắt kiệt chữ, không lời
Viết màu xuân Cổ Độ!
------------------------------
KINH XANH
Tràng tiền giải lụa trong sương
Gối-trăng nước, ngủ phố phường nghe kinh
Nằm mơ chiếc lá nhân tình,
Xanh thơ, xanh chữ, với mình cùng xanh.
-----------------------------
THÔN VỸ
Bài thơ bất tử qua đây
Để rơi chữ nghĩa lay lay bắp vàng
Bồi hồi lá trúc che ngang
Nhớ thuyền trăng hứng sương tan bụi đường.
-----------------------------
Phố thương như mẹ ca dao
Con sông thơm hương thấm vào trang thơ
Chợt đâu rớt xuống điệu hò
Ưng Bình thi lão ghé đò trăng chơi.
-------------------------------------------------
Nhớ con chim bé nhỏ
Nhớ cành hoa thắm tươi
Mai sư về non vắng
Chúc con đẹp nụ cười
---------------------------------------------
Xuân tâm tươi đẹp cõi này
Cỏ hoa thơ chữ tháng ngày tình quân
( Tặng Anh Quân 2020)
-------------------------------------------------------------
Đầy Vơi Con Nước
Đầy vơi con nước kinh thành
mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn
hoàng cung dõi ánh trăng suông
lối xưa xe ngựa, vui buồn cỏ rêu
Đò ai giọt nắng nghiêng xiêu
níu hồn sông nước, sớm chiều ca dao
lửa chài sóng vỗ ầm ào
ngữ ngôn rơi rụng, trần lao giật mình
Hai trăm năm - mộng đế kinh
chuông chùa thở nhẹ, nhân tình lá lay
tâm mù bay, cảnh mù bay
ai lời du tử, ngủ say phố vàng
Đầy vơi con nước lang thang
trôi quanh lăng miếu, chảy tràn biển dâu
sông thơm đứng lặng bên cầu
nhìn mây hồng tím vẽ màu tà dương
Đất cố hương, cõi ly hương
đêm tàn bến Ngự, nhớ thương dặt dìu
sáo đàn vẳng khúc cô liêu
mái nhì câu hát, tiễn chiều qua sông
Xa quê, sợi khói phiêu bồng
dòng xanh in bóng sắc không nhạt nhòa
ai hồn chí sĩ trăng pha
ai câu thời vận, mù sa đế thành!
Đầy vơi con nước long lanh
Đục trong cát vỡ, thêu tranh lòng người
Khói sương dãi lụa bên trời
Hương cau, hương bưởi dệt lời mẹ ru
Hàng me nhớ dãy mù u
Trái cây mặn muối, nhớ thu phượng tàn
Đò trăng Vĩ Dạ hoang mang
Thi văn cúi nhặt, cỏ vàng dấu chân
Ngùi thương chiếc bóng Huyền Trân
Lệ trời mưa ướt, Chế Mân sử tình
Nhớ Tùng, Tuy; nhớ Ưng Bình
Câu thơ, điệu hát lung linh nước trời
Mơ màng dòng chảy đầy vơi
Len vào hưng phế, nỗi đời chiêm bao
Vẽ thêu mộng ước xưa nào
Nét hoa, sắc lá - mời chào tri âm!
Trái tim, con chữ lặng thầm
Trăng hoàng cung, gợi chút tâm, chút tình!
Tặng người bọt sóng phiêu linh
Tặng ai lướt nhẹ phù sinh dòng buồn
Hóa văn sợi khói hoàng hôn
Thơm hương rều rác tự nguồn nước xao
Huế thơ, Huế mộng thì thào
Một trời Hương Ngự, trăng sao mãi còn!
Minh Đức Triều Tâm Ảnh
------------------------------------------
Sư Minh Đức Tặng XQ Huế 15.5.2012
Mộng trường
XQ Cổ Độ,
trả lại dòng hương
Xin chào vĩnh việt!
Phủi giấc mộng trường
------------------------------------
Yêu thương
Yêu từng hơi thở
Nét đẹp
Huế thương
Đành thôi
từ giã
giọt lệ
Quê hương
---------------------------------
NGŨ HÀNH SOI BÓNG HÀN GIANG
Ngón tay kim mộc- văn chương sử tình
Dệt màu mộng ước phiêu linh
Mai về nguồn cội có mình có ta
Tóc bay đầu sóng, một toà sử thi
Đoá kiêu dũng, đóa nhu mì
Sắc màu biến tấu, nết nghì hoa hương
Đợi chàng du tử dặm trình cô đơn
Phong sương vai áo bạc sờn
Nước non tình cũ dập dờn nhớ thương
Sông Hàn cuồn cuộn chảy trôi điệu hò
Đã từng tay kiếm, tay cờ
Chỉ kim thêu dệt bài thơ xóm làng.
Ruộng vườn gấm dệt, núi đồi tranh thêu
Tre, cau che mát mái chiều
Trâu bò nắng nhuộm, sáo chiều trăng ngân
Lưng còng lụm cụm, chải bươn đã từng
Nuôi liệt nữ, dưỡng anh hùng
Kiêu xa phố thị, rưng rưng nhớ người
Nửa trong, nửa đục sao đành em ơi
Cây kim. sợi chỉ buông lơi
Dệt trăng, dệt mộng rã rời tuổi xanh
Em thêu mái rạ. mẹ ngồi khung tranh
Hàn giang soi bóng Ngũ Hành
Tháp chùa đứng ngắm nương xanh đổi màu
Đèn lồng màu đỏ mấy hàng treo cao
Gạch rêu nở búp hồng đào
Nàng thơ e ấp thuở nào chân dung
Chiêm nương ơi hỡi, hồn xưa nhạt nhoà
Trăm vũ nữ Áp-sa-ra (Apsara)
Và trăm man khúc - lụa sa dặt dìu
Thuyền ra biển lớn, trở xoay ngoan cường
Ngọn đèn, trang sử thắm đường
Bức tranh đô thị, tía hường năm châu
Quê xưa lớn dậy đồng hàng văn minh
Câu hò điệu hát hữu tình
Lời ru của mẹ, giật mình chiêm bao!
Miền Trung bóng khách đi về
Sóng xao duyên hải tình quê rộn ràng
Lời ca dao khói bụi vàng
Lay bay nỗi nhớ vơi tràn phố quên.
--------------------------------------
KINH PHÁP CÚ, DỊCH THƠ CỦA SƯ MINH ĐỨC
(Đấu giá tại Mỹ)
Kính gởi Anh Võ Văn Quân để tham khảo thêm.
Tinh thức giữa đám mê mang loạn cuồng
Như con tuấn mã kiên cường
Sau lưng bỏ lại lươn ươn ngựa hèn.
Tâm người thiện hạnh rạng ngời hân hoan,
Đã mừng gieo được phước vàng
Sanh vào tiên cảnh lại càng mừng hơn.
Khe mương trăm nẻo đến hồi thành sông
Chút chút việc thiện nhẹ bồng
Mai kia vô lượng hư không cũng tràn.
Dẫu cầm thuốc độc chẳng phương hại gì
Ai kia vô hiệu tức thì
Với người hiền sĩ thường khi niệm lành.
Lùa từng con một đi về đồng xa
Tuổi già sự chết cũng là
Lùa từng mạng sống chúng ta xuống hầm.
6.Thân như bọt nước đầu ghềnh
Rỗng không huyền ảo, diệt sinh vậy mà,
Trượng phu bẻ gãy tên Hoa
Vượt trên tầm mắt Tử ma khó tìm
Không gặp thiện hữu bằng mình hoặc hơn
Thà rằng vững bước cô đơn
Chẳng nên bè bạn với phường ngu si
Lắng yên trong suốt chẳng màu bợn nhơ
Lòng người trí giả lặng tờ
Khi nghe Diệu Pháp bến bờ như nhiên!
Tâm người thiện hạnh mọi đàng mọi vui
An vui hoa nở, nụ cười
Mắt nhìn Phước sự thảnh thơi, nhẹ nhàng
Hái tìm từng đóa xâu thành tràn hoa