...Trong tình hình hiện thời, có những ước mơ nằm ngoài tầm với của mỗi con người: Là làm chủ bản thân và thi hành công lý...
Bằng nghệ thuật điêu khắc chỉ đã tạo ra một không gian loài vật – con người, côn trùng chung sống với nhau. Nó phản ảnh một xứ sở kích thích nhiều nhất trí tưởng tượng của con người, kêu gọi cuộc phiêu lưu vào những khoảng không gian rộng lớn và hoang dại, phải đương đầu với hiểm nguy, đem lại cho con người cơ hội bộc lộ hết mặt tốt đẹp, vượt qua ranh giới của nền văn minh hiện thời, ...kẻ đã thuần hóa và làm chủ các loài vật, làm chủ được bản chất động vật của mình, qua đó nâng mình vượt lên trên những người khác...
Thật là quyến rũ biết bao khi tạo nên không gian đó. Đối với con người hiện đại đang bị tù túng trong không gian chật hẹp hàng ngày và trong những hy vọng trần tục, bị đè bẹp dưới những quy ước và những trói buộc xã hội, những cưỡng chế đè nặng lên đồng loại của họ...
Những giá trị tạo nên huyền thoại của người đàn ông trong quá khứ đó là công cuộc đi tìm kiếm sự độc lập và cá nhân tự do với những giá trị cơ bản, niềm tin ở công lý thần thánh. Đây là ý nghĩa khá phổ biến cho rằng trong xã hội loài người cũng như trong vũ trụ, sự cân bằng nếu có phá vỡ bao giờ tự nó cũng lặp lại, trật tự chiến thắng hỗn độn. Đó là quan niệm “tu nhân tích đức” của người Việt. “Gieo gì gặt nấy” của phương tây. Trong các câu chuyện kẻ có tội bao giờ cũng bị trừng trị, người anh hùng – kẻ bảo vệ công lý bao giờ cũng chiến thắng... Quan niệm cái thiện luôn chiến thắng đem lại cho các huyền thoại anh hùng ý nghĩa siêu nghiệm... Đạo đức bất di bất dịch đó liệu có phù hợp với ngày nay nữa không?
Khi mà các phương tiện thông tin đại chúng phổ biến khắp nơi những mô hình ứng xử rất phàm tục. Trong đó, những anh hùng tìm kiếm một số phận hoàn toàn cá nhân, vứt bỏ mọi ràng buộc truyền thống và chuẩn mực thiêng liêng.
Những “bản anh hùng ca” của nghệ nhân điêu khắc chỉ phản ứng như thế nào về điều này?
“Bạn có phải là nghệ sĩ không?..
Vậy thì hãy mau mau đi đến đỉnh núi cao nhất để hòa tan vào sự bất di bất dịch của thiên nhiên...Rồi đi đến tận cùng của nỗi khốn khổ của con người, để thấy trái tim mình rung động... từ đó bạn hãy hành động... cuộc đời sẽ khóc cho bạn trả lại cho bạn những giọt nước mắt mà bạn đã khóc cho người nghệ sỹ đi trước...NGHỆ SỸ LÀ NHƯ THẾ ĐÓ!
... Bạn hãy đến không gian “những bản anh hùng ca” nghệ nhân điêu khắc chỉ XQ Sử Quán, nơi đó phản ánh nỗi sợ những bí ẩn con người giống nhau và sự chờ đợi những niềm vui rực sáng như nhau
THU CHỜ - tri kỷ hữu
Chờ mãi chờ ai giữa bể dâu
Chờ tâm ngọc trắng tuyết thêm màu
Chờ chàng lãng tử quăng hồ nậm
Chờ khách phong trần cởi dép lau
Chờ bạn giang hồ vong dặm lữ
Chờ trang hảo hán hạ long đao
Chờ tay kiếm mã tung yên giáp
Chờ chí anh hùng buộc vó câu
Chờ gió tri âm xao vạn thuở
Chờ hương tri kỷ tỏa nghìn thâu
Thế gian mấy kẻ lòng muôn trượng
Khóc với hư vô đá gục đầu
(MĐTTA-VÕ VĂN QUÂN )
Thời trang : THU CHỜ của Tri Kỷ Hữu
Quang phổ mắt của các loài vật
Căn phòng: Chuyện kể các bản anh hùng ca Đà Lạt
Căn phòng: YÊN HÀ KHÔNG MÁI TRỌ.
Khu vực: LÊN ĐƯỜNG
Bộ y phục: LÊN ĐƯỜNG
Ôi! Khói sương ơi!
Hãy hát cho nhau nghe
Hãy hát cho quê tôi
Lời hò ru con sáo
Hãy hát cho sang sông
Cánh cò bay rợp nắng
Hãy hát cho mộng dài
Ngọt ngào cay đắng
Lối đi về
Cuộc não nề
Hố thẳm lòng
Xin cầu nối truông mây!
Ôi! Dế khóc suốt giấc mơ
Ôi! Dế khóc nỗi ngu ngơ
Có ai từng đau bàn chân
Dẵm lên ngàn năm gạch vỡ
Có ai từng run con tim
Nhìn đăm thành xương hoang phế
Cỏ xanh rì
Nấm mộ đời
Ba tấc đất đìu hiu!
(Ôi! Đêm đêm
Anh nghe dế khóc anh
Khóc cho vinh quang vòng hoa nguyệt quế
Khóc cho đài cao đỉnh mây
ngộp gió
Lau lách gai lùm
Sim mua tưng bừng
Cùng hòa tấu tri âm!)
Ôi! Đêm đêm
Ta nghe dế khóc ta
Khóc cho sầu bi đầy vai cuộc lữ
Khóc cho cuộc tình lắt liu dặm gió
Hơi thở mỏi mòn
Trái tim có còn
Mà nói chuyện yêu thương!
Những chiếc nón côn trùng "THỨC TỈNH"
Những chiếc nón côn trùng "THỨC TỈNH"
Câu chuyện: SÓC THÔNG
Có một lần, ông Võ Văn Quân – Người sáng lập XQ - ghé thăm một thác nước ở Đà Lạt. Ông bắt gặp một gia đình sóc thông Đà Lạt đang đi dạo. Trông thấy ông, con sóc lớn nhất mà chắc hẳn là con sóc bố đi chậm lại để sóc mẹ và sóc con chạy trốn trước.
Sóc Thông Đà Lạt là loài vật nhút nhát nhưng khi cần thiết nó rất dũng cảm, dám hy sinh mạng sống của mình để cứu đồng loại.
Ông quyết định tham gia trò chơi của sóc nên liền đi theo con sóc bố, ông nhảy qua những tảng đá và trượt chân ngã xuống thác nước chảy xiết, ông hoảng hốt chụp lấy mỏm đá ở gần đó. Trong nỗi sợ hãi tột cùng, hình như có một chất trầm điếng nào đó được giải phóng. Thời gian như ngừng trôi, mọi ký ức trong cuộc đời lần lượt hiện về trước mắt ông rõ mồn một. Đó là một trải nghiệm về thời gian kỳ lạ nhất của ông trên mảnh đất Đà Lạt. Đó là một câu chuyện về sự sống, tình yêu và cái chết.

Hòn đá Chiêm Bao Đường Trần - nơi bán các bài thơ trên lá phong lan người Tri Kỷ
Lá khô còn nuối sương trời
Đất khô còn nứt mấy chồi cỏ non
Góc vườn - nơi ẩn náu của các loại côn trùng
Bộ sưu tập "Dế khóc trăng"
các loại côn trùng điêu khắc chỉ, dành cho nam giới.
Căn phòng: Dế Khóc Trăng - Nơi triển lãm những cây đàn được làm bằng gỗ thông
- Đà Lạt của tôi, yêu trần gian mà chẳng dám cầm tay