CHÂN DUNG NGƯỜI VIỆT Ở CANADA

 

"Hãy cho tôi biết bạn ăn gì, và tôi sẽ cho bạn biết bạn là ai. Nấu ăn nói về chúng ta, về cảm xúc, về niềm vui và ước mơ của chúng ta."

Khổng Tử đã chỉ ra rằng: "Người ta không bao giờ mệt mỏi với những món ăn ngon và đầy hương vị." Vài thế kỷ sau, nhà triết học Gaston Bachelard khẳng định rằng: "Ăn uống là một bữa tiệc cho các giác quan". Nấu ăn dã ngoại là một lời mời cho một chuyến tham quan thế giới thực sự - bữa tiệc Tri Kỷ Hữu đã được phục vụ!
 
 

 

Chúng ta có thể tiếp cận câu hỏi này thông qua khái niệm được gọi là nghi thức- nghi lễ, nó sẽ chi phối hành vi đúng đắn của tất cả các thành viên trong xã hội. Và bằng cách thiết lập các quy định khác nhau thông qua các nghi lễ và
xác định địa vị xã hội của người dân và các nhiệm vụ và quyền lực tương ứng đã được xác định.
Nhiều chiếc bình nghi lễ của Phương đông có liên quan đến thực phẩm và đồ uống.
Hai loại bình nghi lễ được trưng bày, một bình được sử dụng đề giữ thịt (thịt muối) đã có từ thời xa xưa, và một bình được sử dụng để chứa các loại ngũ cốc như gạo.
Các thành viên khác trong xã hội có thể sở hữu số lượng khác nhau của những chiếc bình này. Điều này minh họa để củng cố các quy định cơ bản của xã hội Phương đông và thể hiện hệ thống phân cấp xã hội.
Nhiều bình nghi lễ được chế tạo đề cúng tế cho tổ tiên và giao tiếp với các linh hồn.
Một trong những chiêc bình bằng đồng được trưng bày, có niên đại từ triều đại Tây Chu (khoảng 1100-771 trước Công nguyên), có dòng chữ kề lại rằng một vị quan đã chế tạo chiếc bình để chứa một loại rượu để thờ cúng cha mình.
Những đồ vật như vậy cho chúng ta biết về cách người Phương đông cổ đại cố gắng giao tiếp với người quá cố.
Ngày nay, người dân ở Phương đông vẩn “cúng dường” để đảm bảo người thân có đủ thức ăn và nước uống ở thế giới bên kia 

 

 

 

Ở Canada họ quan tâm đến vấn đề lảng phí thực phẩm, một thách thức mà chúng ta phải đối mặt hàng ngày.
Trong bối cảnh 50 triệu tấn thực phẩm bị lãng phí ở Canada mỗi năm. Trên toàn cầu, ước tính một phần năm thực phẩm được sản xuất cho con người tiêu thụ bị mất hoặc lãng phí, tương đương với một tỷ bữa ăn mỗi ngày.
Tuy nhiên, vấn để không chỉ là những gì thực sự đi vào thùng rác. Ngoài ra còn có vấn để mất mát thực phẩm trong đó hư hỏng hoặc mất mát trong quá trình vận chuyển, thiếu tủ lạnh, v.v., ngăn cản các sản phẩm đến được đĩa ăn của mỗi con người.

Mất mát và lãng phí thực phẩm không chỉ ảnh hưởng đến giá cả thực phẩm mà còn ảnh hưởng đến năng lượng được sử dụng để trồng, chế biến, phân phối và nấu nướng. Phần lớn thực phẩm bị lãng phí này kết thúc ở bãi rác mà không có điều kiện thích hợp để phân hủy đúng cách. Bị thiếu oxy, nó phân rữa một cách kỵ khí tạo ra khí mê-tan, một khí ở trong khí quyển có khả năng nóng lên gấp 80 lần so với carbon dioxide.
Trước đây người ta đã theo dõi chất thải thực phẩm bằng cách sử dụng các phương pháp thủ công tốn thời gian sử dụng giấy, giấy và bảng tính. Nhưng kể từ tháng 11 tại một trong những nhà bếp của nhà hàng họ đã sử dụng phần mềm của Winnow của một công ty giải pháp AI của Anh sử dụng phân tích dữ liệu đề giảm lãng phí thực phẩm trong các nhà bếp thương mại.
Công cụ này, được sinh ra từ ý tưởng rằng thực phẩm là quá giá trị không nên để lãng phí…

Giáo sư David Jackson- Canada cho biết: Sử dụng
"công nghệ thị giác máy tính, giống như công nghệ được tìm thấy trong ô tô không người lái", Al có thể xác định và phân tích hơn 1.000 mặt hàng thực phẩm khác nhau vì không có nhiều hình ảnh về thực phẩm trong thùng trên internet,
nhóm nghiên cứu đã phải tự tạo ra những hình ảnh để đào tạo mô hình Al.
Khi thực phẩm được bỏ vào thùng, một bức ảnh được chụp để xác định nó, sau đó nó được cân và hệ thống gắn giá trị tiền tệ cho nó, cho phép các đầu bếp xác định các nguồn chất thải thực phẩm quan trọng nhất (…) 

 

 

 

Ở Canada, một phần Iớn kiến thức và ngôn ngữ của tổ tiên đã bị mất sau khi thuộc địa hóa. Bamidele Adekunle, nhà nghiên cứu tại Đại hoc Guelph & Ontario, đã nghiên cứu về việc tiếp cận thực phẩm văn hóa người dân bản địa thành thị. Ông xác định một số yếu tố đã dẫn đến sự biến mất của chủ quyền lương thực bản địa: Di cư, chủ nghĩa tư bản và sự thiếu tự tin của người bản địa vào giá trị của các kỹ năng của họ.
"Nó liên quan đến sức khỏe, các nghi lễ, cảm giác thân thuộc và ý thức cộng đồng. Khi thực phẩm bị tổn hại, bạn sẽ mất tất cả những thứ này," ông nói.
"Một cách để đạt được chủ quyền lương thực ở các thành phố là hỗ trợ các cộng đồng trồng thực phẩm bản địa trên mảnh đất của riêng họ hoặc đào tạo lại kỹ năng cho các thế hệ trẻ thông qua các chương trình: Người giữ hạt giống Mohawk”
(Người Mohawk là bộ tộc bản địa đông nhất của Canada)

Trong cuốn sách : NGƯỜI GIỮ HẠT GIỐNG THUỘC VỀ MOHAWK ( Margaret Augustine và Tiến sĩ Lauren Beck) cuốn sách tập hợp 30 công thức nấu ăn người bản địa Canada- "Nấu ăn là một lễ kỳ niệm về khả năng phục hồi. Cuốn sách này không phải là sự lảng mạn hóa món ăn…”
Đồng thời "Những khu vườn truyền thống là một phần của văn hóa bản địa,"
Theo Silverbear, nông nghiệp cũng gắn liền với các nghi lễ: "Hạt giống đang sống, tất cả đều được kết nối với Vũ trụ.
Các nghi lễ trồng cây đảm bảo may mắn, trồng và thu hoạch và thậm chí có thể theo các giai đoạn của mặt trăng."
Vào lể hội mùa Xuân họ tổ chức một mawiomi (tụ tập) trong công viên, cắm trại và tổ chức các hoạt động liên quan đến thực phẩm, với sự tham gia của những người thu hoạch người phục vụ ăn uống, nhà sản xuất thực phẩm và các thành viên cộng đồng…
…………………… 

 

 

 

Di sản văn hóa phi vật thể của những cộng đồng người châu Á tại Vancouver bao gồm các hoạt động xung quanh văn hóa ẩm thực truyền thống trong lễ kỷ niệm: Lễ hội mùa xuân.
Ngày nay, trong Lễ hội mùa xuân, và liên quan đến nhiều tập quán xã hội khác nhau, các gia đình Phương đông chuẩn bị ẩm thực được đựng trong khay hoặc hộp với các ngăn. Dã ngoại tại các danh lam thắng cảnh là một truyền thống quan trọng trong văn hóa cộng đồng và trong quá khứ, những chiếc hộp di động như vậy được sử dụng không chỉ để đựng đồ ngọt mà còn cả các món mặn, thường được sử dụng trong các buổi dã ngoại.
Với các loại đồ ngọt hoặc nguyên liệu khác nhau được trưng bày trong một giỏ, được sắp xếp theo các ngăn, món ăn trông trực quan mạch lạc, hấp dẫn và phong phú, đây là lý do tại sao hộp ngăn và khay (bằng Tre hay sợi Mây) vẩn còn lý tưởng với người châu Á để gắn liền với Lễ hội mùa xuân tại Vancouver- Canada
……………………… 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

.
.
.