CHÙM THƠ: LỪA BA CẲNG

LỬA THIÊNG

TRÊN ĐỈNH KHÔNG LỘ

 

Chùm thơ “lừa ba cẳng”

“có khi ta cỡi lừa ba cẳng

sấn ngược đường lên đỉnh tuyệt cùng”

 

Cuộc Về

Trên đường về chính mình

một dòng sông khô cạn

một hố thẳm thiêng linh

 

Vô Sở Trú

Xa nữa, bay xa nữa

sợi não trái tim ta

đến chỗ không quê nhà

 

Diện Mục

Từ vực thẳm tối đen

vớt lên một ngọn lửa

kẻ xa lạ không tên!

 

Dục Đế

Hãy ngất ngư chết đuối

bơi qua được bờ kia

và cảm tạ chia lìa!

 

An Sĩ

Độc hành với cô đơn

như là loài tê giác

để gần với mình hơn!

 

Đốn

Sao rêu lại không mọc

trên viên đá tròn lăn

ta muốn hỏi Huệ Năng?

 

Cát Lầm

 Nếu chưa tìm ra ta

sao lại tìm thấy Phật

ôi! cát bụi hằng sa!

 

Vi Tiếu

  Buồn thì hoa đưa lên

 vui thì mỉm cười vậy

ôi! lũ mọt huyên thuyên!

 

Vĩ Nhân

 Có kẻ đi không chân

 chẳng cần mang y trượng

 khó thấy cả cái tâm!

 

 Huyền Hựu

Bí mật của cây cỏ

ngủ vùi trong đêm đen

có kẻ đến làm quen!

 

 Đại Nghệ Sỹ

Hỡi những kẻ sáng tạo

hãy bước qua bóng mình

dẫm lên cả quang vinh

 

 Nghệ Thuật

Nghệ thuật là bút lửa

đốt cháy mặt trời đêm

đốt cả trái tim đen

 

Nhị Nguyên

Rắn bò về Hy Lạp

mang đôi cánh vệ tinh

gươm giáo lập cung đình

 

 Duy Lý

Hãy ôm giữ sa mạc

đá sỏi tượng đài xây

ma quỷ mọc thêm tay!

 

 Thoát

Ta rỗng không tự ngã

cả áo mão thế gian

địa ngục lẫn thiên đàng

 

 Tao Ngộ

Hãy vượt trăm ngọn núi

giết Thượng đế vô tri

để tìm về chính mi!

 

 

.
.
.