Anh Quân đã kể với tôi có một lần anh đi vào một làng chài nơi có xác của những con thuyền, anh đã bắt gặp một ông già gầy guộc đang ngồi, kẹp một miếng gỗ giữa hai đầu gối khẳng khiu, khô đét, trên tay cầm cái đục và đục vào miếng gỗ ấy. Anh Quân đi lại gần và từ phía ông già vang lên một tiếng bi ca vọng cổ, lúc mạnh lúc yếu tùy theo từng nhát đục. Anh đã lặng im nghe ông già thực hiện lễ nghi đó, còn ông lão như không quan tâm đến xung quanh và tấm gỗ dần hiện ra hình một con chim mỏ quặm. Ông đứng lên đi ra phía biển, bàn tay khẳng khiu mân mê những góc cạnh của đầu con chim, đôi mắt nhìn ra biển xa xăm như chờ đợi điều gì.
Anh Quân hỏi ông già: “Bác ơi, bác vừa hát bài gì vậy?”
Và ông già trả lời rằng: “Bác đang kêu con chim từ mảnh gỗ không có gì này, sẽ chẳng ai hiểu gì nếu chẳng ai kêu con chim từ biển, đặc biệt là khi đứng trước biển”.
Nói rồi ông ta gắn đầu con chim lên mũi thuyền dưới cái chong chóng gió để báo hướng gió cho người đi biển. Ngay lúc đó anh Quân rút ra một chân lý suy tưởng và triết lý về biển chỉ là một, và khi đứng trước biển không nên nói nhiều mà hãy im lặng để nghe con chim từ biển đến.
Sau vài tháng trở lại làng chài, anh Quân đã không còn gặp ông già đó nữa và được người ta nói rằng ông đã mãi ra đi trong một lần ra biển. Và chuyến đi đó đã giúp anh Quân sáng tác hai tác phẩm “Hy Vọng Xám” và tác phẩm “Đợi Chờ”.
Kính thưa quý khách!
Còn riêng tôi, khi đứng trước biển tôi thấy biển xô vào đất liền của những người sống và những người chết như quy luật bất di bất dịch của thủy triều. Nhưng khi rút đi biển không mang theo tất cả để lại giữa cát sống và tảo biển chết, những phiến đoạn, những mảnh vỡ, mẫu vụn vật trôi dạt, để những con nước triều lên rồi không còn quyền hành gì với chúng, những phiến đá và bãi cát ven biển đã giữ chúng lại.
Như có một phép bùa chú không gì phân tích nổi, tôi đã lượm đám bèo bọt lều bều trong dòng thời gian ấy và tôi thấy con chim từ biển đến kể với tôi về thân phận và bản sắc của người dân xứ biển. Trong giây phút ấy tôi thốt lên rằng: “Cô đơn và tôi dường như đến nỗi sinh ra từ một bào thai”.
Và tôi xin được gởi đến hai câu thơ của “Con Chim Từ Biển Đến”:
“Thơ lác đác dạo miền hoa cát biển
Gặp lại mình trên mỗi dấu chân xưa”.
Đó là chủ đề “Con Chim Từ Biển Đến”.