CON ĐƯỜNG TƠ LỤA - Đà Lạt - XQ Sử Quán

NGHỆ NHÂN XQ VIỆT NAM CHÚNG TA
- SỢ NGƯỜI KHÁC
 
   Trong thời đại được đánh dấu bằng những căng thẳng toàn cầu và con người trở lại “Hướng nội” thật sự là đáng lo ngại.
   Vì vậy XQ tìm lại khái niệm “Con đường tơ lụa” tại Đà Lạt Sử Quán phù hợp hơn bao giờ hết, sẽ học hỏi kinh nghiệm thu được thông qua các lộ trình đối thoại tỏ ra đặc biệt có giá trị cho hôm nay và ngày mai.
 
………………
 
CON ĐƯỜNG TƠ LỤA - Đà Lạt - XQ Sử Quán
 
- Khai trương ngày 13 tháng 12 năm 2023 (Tri Kỷ Hữu)
 
    Là một dự án về “Các tuyến đường đối thoại”, một lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn, cho những nghệ nhân - nghệ sĩ XQ hôm nay và ngày mai tìm thấy nơi đó một công cụ có giá trị để hiểu cách mà các nền văn hóa và xã hội tương tác với nhau và làm phong phú lẫn cho nhau. Các di sản được chia sẻ và các bản sắc đa dạng là kết quả của các trao đổi thương mại, văn hóa và khoa học, đã đóng một vai trò quan trọng trong sự phát triển của các xã hội và nền văn hóa hiện đại của con người.
    Trong 20 năm qua, nghệ nhân - nghệ sĩ XQ đã xây dựng một quảng trường Hòa Bình - nơi gặp gỡ của các nền văn hóa trên thế giới, một số bài báo khoa học, ấn phẩm, hình ảnh và video ghi lại những tương tác đa văn hóa này và là điểm hội tụ giữa các khu vực khác nhau trên thế giới. Kiến thức này và sự công nhận về nguồn gốc chung đã giúp xây dựng cầu nối giữa các nền văn hóa và đặt nền móng cho các xã hội hòa nhập hơn.
   Sáng kiến ​​“Lộ trình đối thoại” trên con đường tơ lụa được thiết kế và triển khai vào thời điểm thế giới đang bị chia rẽ sâu sắc. Chúng ta hiện đang đối mặt với một kỷ nguyên khác của sự chia rẽ và đối đầu gia tăng. Chúng tôi hy vọng rằng chương trình này trong việc xây dựng những cây cầu có thể đóng góp một cách có ý nghĩa.
   Hành động của chúng tôi chủ yếu nhắm vào công chúng, đặc biệt là giới trẻ.
   - Cuộc thi những tác phẩm tranh thêu “Con đường tơ lụa” của nghệ nhân nghệ sĩ XQ đã trở thành một sáng kiến ​​hàng năm được công nhận nhằm khuyến khích những người trẻ tuổi nắm bắt được di sản chung của Con đường tơ lụa có ý nghĩa như thế nào đối đối với tương lai của con người?
 
    Trong một thế giới ngày càng kết nối, liệu khái niệm “con đường” là phương tiện giao lưu văn hóa có còn hiệu quả?
    Khái niệm này có liên quan hơn bao giờ hết. Ngày nay, các cuộc gặp gỡ, trao đổi và giao tiếp của chúng ta diễn ra cả qua các tuyến vật lý và qua các kênh kỹ thuật số.
   Thế giới kết nối ngày nay được đặc trưng bởi nhu cầu đi lại ngày càng tăng cũng như việc tăng cường trao đổi thông qua internet và trí tuệ nhân tạo.
   Khả năng ra quyết định của chúng ta bị ảnh hưởng cả tích cực và tiêu cực bởi sự nhân lên của các tương tác này. Mặc dù không thể phủ nhận lợi ích của các tuyến liên lạc bao gồm cả công nghệ thông tin và truyền thông, nhưng chúng cũng có nguy cơ làm sâu sắc thêm sự chia rẽ và bất bình đẳng hiện có trong và giữa các quốc gia, đặc biệt là trong các cộng đồng và khu vực đa sắc tộc.
   Làm thế nào chúng ta có thể nắm bắt được mức độ tiềm năng văn hóa của thế giới? Các chương trình như Con Đường Tơ Lụa ghi lại sự độc đáo của lịch sử, ngôn ngữ, âm nhạc và sáng tạo nghệ thuật. Vì vậy, điều cơ bản là tiếp tục khai thác tiềm năng của những con đường đối thoại này để đối phó với những thách thức của thời đại đương đại.
   Có sự thiếu tin tưởng trong thế giới của chúng ta ngày nay, thể hiện qua sự sợ hãi đối với những người khác biệt. Sự ra đời của chuyển đổi kỹ thuật số và đặc biệt là các mạng xã hội đã làm trầm trọng thêm tình trạng 'sợ người khác' này. Thông qua các chương trình như Con đường Tơ lụa, thúc đẩy đối thoại và kiến ​​thức liên văn hóa, chúng ta có thể chống lại sự ngờ vực này bằng cách nhấn mạnh những gì đoàn kết chúng ta hơn là những gì chia rẽ chúng ta.
   Bằng cách xác định các vấn đề mang các quốc gia và cộng đồng lại gần nhau, bao gồm cả lịch sử chung của họ và bằng cách nhấn mạnh cách những tương tác này đã mang lại sự phát triển chung, chúng tôi góp phần xây dựng những cây cầu vững chắc cho tương lai.
   Sáng kiến ​​con đường tơ lụa, nó phải có sự can thiệp của nghệ thuật nhằm thu hút sự chú ý đến vai trò xã hội không những của nghệ nhân nghệ sĩ XQ mà còn các nghệ sĩ quốc tế, trong quá trình ký ức và hòa giải. Ngoài ra, Lịch sử chung và tìm cách phát triển các câu chuyện tổng thể từ lịch sử loài người để có được sự hiểu biết toàn cầu về sự phát triển của các xã hội.
   Cuối cùng, tất cả là nhằm nhấn mạnh tiềm năng của các cuộc gặp gỡ và trao đổi cá nhân và tập thể – sống và làm việc hài hòa với nhau để tạo ra một thế giới công bằng, và hòa bình cho các thế hệ hôm nay và tương lai.
   Đó là hy vọng của nghệ nhân - nghệ sĩ XQ để tiếp tục thúc đẩy đối thoại liên văn hóa và hòa bình thông qua sáng kiến ​​chương trình “Con đường Tơ lụa” Đà Lạt XQ Sử Quán.
……………………
 
 
 
   “Con đường tơ lụa” là cách tiếp cận độc đáo của nghệ nhân nghệ sĩ XQ để đến với khái niệm "liên văn hóa” trong tình hiện thời.
   Thập kỷ Thế giới phát triển Văn hóa, chương trình “Con đường Tơ lụa, Con đường Đối thoại” đã giúp làm nổi bật di sản chung của đất nước cùng các dân tộc trên lục địa Á - Âu.
   - Cái tên Con đường tơ lụa không phải là mới. Nó được đặt ra vào thế kỷ 19 bởi một nhà địa lý người Đức, Nam tước Ferdinand von Richthofen, để chỉ định các tuyến đường thương mại giữa châu Á và châu Âu. Lụa là sản phẩm tiêu biểu, quý giá và bí ẩn nhất trong thương mại giữa Châu Á và phần còn lại của thế giới.
   Truyền thuyết kể rằng một ngày nọ, Hoàng hậu Leizu đang uống trà dưới gốc cây thì một chiếc kén rơi vào cốc trà của bà. Khi tháo nó ra, bà nhận ra rằng nó được làm từ một sợi chỉ duy nhất.
   Trong nhiều thế kỷ, Trung Quốc kinh doanh lụa, bảo vệ bí mật sản xuất của nó. Lịch sử của tơ lụa vì thế cũng là câu chuyện về sự lan rộng của một sản phẩm trên khắp Á - Âu. Nhưng nó không chỉ là một tuyến đường thương mại. Đó cũng là câu chuyện về sự di chuyển của các quần thể và sự trao đổi giữa các quần thể khác nhau này, và chính nhờ con đường này mà các tôn giáo cũng được truyền bá. Đây là lý do tại sao tuyến đường này dường như là phương tiện hiệu quả nhất, cả về mặt địa lý và lịch sử, để dịch khái niệm liên văn hóa.

———————————
 
 
 
   Bắt nguồn sâu xa từ truyền thống của “Con đường tơ lụa”, bao gồm nghề trồng dâu nuôi tằm và nghề thủ công dệt lụa, ươm tơ, se sợi, thiết kế và dệt vải.
  “Con đường tơ lụa” được coi là biểu tượng của sự gắn kết xã hội, vì việc buôn bán tơ lụa đã góp phần vào việc trao đổi văn hóa và khoa học trong mỗi nước và giữa các quốc gia liên quan.
   Theo truyền thống, phụ nữ giữ vai trò này ở các vùng nông thôn trong các ao rải rác trong làng, chất thải của tằm được dùng làm thức ăn cho cá, trong khi bùn từ ao bón phân cho cây dâu, và lá cây sẽ nuôi tằm.
  Một số kỹ thuật dệt lụa, trong đó chỉ tơ tằm được sản xuất từ ​​​​kén tằm rỗng hoặc bị biến dạng, nếu không thì không thể sử dụng để sản xuất sợi tơ tằm.
  Sau khi dệt, vải được luộc và sấy khô để tạo thành những tấm vải, sau đó được nhuộm và trang trí bằng tem gỗ. Màu sắc thường gắn liền với các dịp xã hội cụ thể và mỗi gia đình có những nét phong cách riêng.
  Nghệ thuật truyền thống này đã được ghi vào danh sách Di Sản Văn Hóa phi vật thể.
 
 
    Những “con đường tơ lụa” – nhiều thế kỷ giao thương, những tuyến đường, và thành phố có tên được xâu chuỗi dọc theo một hành trình: Trường An, Samarkand, Bukhara, Isfahan, Antioch, Venice, Việt Nam …và cuối cùng là gợi ý về sự bí ẩn và vẻ đẹp của lụa, thứ mà từ thời cổ đại cho đến nay chưa bao giờ ngừng mê hoặc con người.
   Nói về “Con đường tơ lụa” là gợi lên các mạch thương mại bằng đường bộ và đường biển và những hàng hóa mà chúng cho phép trao đổi: tơ lụa, gia vị, đá quý, dệt may, hổ phách. Nhưng những con đường không thể được định nghĩa đơn thuần bởi khía cạnh thương mại mà nó gợi lên, nhớ lại những con người đã đi qua, những gì họ đã chia sẻ và những chân trời mà đã mở ra.
   Do đó, mạng lưới các con đường kết nối này đã đóng vai trò như một phương tiện truyền bá tư tưởng, ngôn ngữ và kiến ​​thức không thể so sánh được, một ngã tư vĩnh viễn của các nền văn hóa và tôn giáo. Chính nhờ những con đường này mà các kỹ thuật làm và in giấy, khoa học lịch và trồng bông… đã được truyền bá.
   Chắc chắn khía cạnh hấp dẫn nhất của “Con đường tơ lụa” là ngoài hàng hóa được buôn bán, ngoài biên niên sử về các cuộc xâm lược và tranh chấp giữa các triều đại, con đường tơ lụa đã tạo nên cuộc đối thoại lịch sử và văn hóa - ở nhiều khía cạnh, cuộc đối thoại thần thoại - giữa Đông và Tây.
   Mục tiêu của con đường tơ lụa tại XQ Sử Quán để cho nghệ nhân - nghệ sĩ XQ học hỏi và tìm kiếm lịch sử và khoa học về một hiện tượng có phạm vi rộng và đặc biệt.
   Một biểu tượng của công việc nghiên cứu cũng như các giao dịch và sự hợp tác ngành thêu XQ và tơ lụa Việt Nam cần thiết để cùng nhau thừa nhận giá trị phổ quát của di sản chúng ta được chia sẻ này.
   Sáng kiến của nghệ nhân - nghệ sĩ XQ​​ đang được thực hiện, đặc biệt chú trọng đến việc truyền tải kiến ​​thức cho giới trẻ, thông qua một loạt các cuộc trưng bày triển lãm chuyên đề về khía cạnh văn hóa của các hoạt động trao đổi này, truyền đạt niềm tin sâu sắc rằng “Con đường tơ lụa” phải là con đường chia sẻ, hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau - con đường hòa bình.
 
 
ĐIỂM NÓNG ĐỊA CHÍNH TRỊ


   Con đường tơ lụa đã tạo ra một tiếng vang và khác biệt trong thời kỳ hiện đại, nơi nó trở thành con đường ngắn cho sự cạnh tranh giữa một loạt các cường quốc đế quốc.
   Khoảng một trăm năm trước, Halford Mackinder, một nhà địa lý chính trị người Anh, đã đề xuất cái mà sau này được gọi là “Lý thuyết vùng đất trung tâm”, một ý tưởng cho rằng bất cứ ai kiểm soát trung tâm của vùng đất Á - Âu sẽ chứng tỏ là người thống trị về mặt chính trị, kinh tế và quân sự.
   Ý tưởng đó đã chứng tỏ tầm ảnh hưởng trong thời đại sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, nơi Con đường tơ lụa một lần nữa chiếm được trí tưởng tượng của công chúng cũng như các nhà hoạch định chính sách trên toàn cầu.
   Do đó, những gì xảy ra trong khu vực rộng lớn này có ý nghĩa địa chính trị lớn - đặc biệt là do tham vọng ngày càng tăng của nhiều quốc gia trong khu vực này.
   Vì vậy phần cốt lõi trong thông báo về: SÁNG KIẾN VÀNH ĐAI VÀ CON ĐƯỜNG của Trung Quốc tại Astana vào tháng 9 năm 2013. Được Chủ tịch Tập Cận Bình trình bày như một phương tiện khuyến khích mức độ trao đổi và tương tác lớn hơn, không chỉ trên khắp châu Á mà còn xa hơn nữa, điều đó đã được hỗ trợ bằng khoản đầu tư lớn vào nhiều dự án khác nhau, từ các nhà máy điện ở Bishkek (Kyrgyzstan) đến các cảng ở Pakistan, Sri Lanka và Hy Lạp đến đường sắt ở Ethiopia. Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường, thật ra giống như Con đường Tơ lụa, đã phát triển theo thời gian và nhận thức toàn cầu về nó cũng đều là như vậy.
   Con đường tơ lụa có thể giúp chúng ta hiểu được động lực ngày nay từ góc độ lịch sử rộng lớn hơn. Một nhà sử học sẽ luôn gợi lên bằng cách nghiên cứu sự phong phú của quá khứ, xem xét các nền văn hóa và nền văn minh trong quá khứ đã phát triển (hoặc thất bại) như thế nào? Một nhà sử học cũng có thể chỉ ra rằng những mạng lưới đóng vai trò trung tâm trong lịch sử toàn cầu này là một nguồn hợp tác và cộng tác quan trọng cho hiện tại và tương lai bằng cách bảo tồn, thúc đẩy và thúc đẩy các ý tưởng về đối thoại và trao đổi, đồng thời nhắc nhở tầm quan trọng của những ý tưởng đó trong quá khứ, giúp khuyến khích nghiên cứu, thảo luận và cộng tác giữa các vùng miền, dân tộc trong một thời đại mà điều này quan trọng hơn bao giờ hết…
 
 
 
 
 
 
 
    Làm thế nào một chương trình quy mô lớn như vậy có thể được đưa vào và phát triển tại Đà Lạt - XQ Sử Quán.
   Trước tiên dự án khả thi khi nó phải có sự chứng thực khoa học. Do đó, chúng tôi đã tham khảo ý kiến ​​của các nhà sử học, địa lý học và nhân chủng học, những người cho rằng vấn đề này có liên quan và cách tiếp cận của chúng tôi là có cơ sở. Sau những cuộc tham vấn này, chúng tôi đã khởi động dự án của mình, mà chúng tôi gọi là: Con đường tơ lụa, Con đường đối thoại.
   Xử lý các lĩnh vực nhạy cảm liên quan đến di sản, việc giảng dạy lịch sử và các mối quan hệ mà nghệ nhân - nghệ sĩ quan tâm nhìn về các nước láng giềng.
   Dự án Con đường Tơ lụa đã cho phép chúng tôi để suy nghĩ lại những ý tưởng của chúng tôi về liên văn hóa và đối thoại. Nó đã giúp chứng minh một cách khoa học rằng tất cả các bản sắc được xây dựng theo thời gian và tất cả đều là kết quả của sự tương tác giữa các dân tộc.
   Nói rộng hơn, khái niệm Con đường đã trở thành một khung khái niệm để suy nghĩ về trao đổi và tương tác qua lại giữa các quần thể. Chính ma trận này đã được sử dụng để thiết kế lộ trình nhằm khám phá quá trình xây dựng tiến bộ của một bản sắc đa dạng và một di sản chung được kế thừa của đất nước.
  - Khi nêu Con đường Tơ lụa đã giúp cho nghệ nhân nghệ sĩ XQ, để suy nghĩ một cách khoa học rằng: Tất cả các bản sắc của mỗi quốc gia là kết quả của sự tương tác giữa các dân tộc.
 
   … Dòng chữ xuyên biên giới “Con Đường Tơ Lụa”:
   Là xác định địa điểm mạng lưới tuyến đường đã đánh dấu đỉnh cao của một quá trình lâu dài, được đưa vào di sản văn hóa thế giới. Là cầu nối trao đổi, đối thoại và hợp tác, những con đường trải dài gần kết nối hiện tại với quá khứ.
   Không thể tránh khỏi việc có những cách hiểu khác nhau về giá trị của Con Đường Tơ Lụa đã tồn tại hàng nghìn năm và bao phủ các khu vực rộng lớn trên khắp châu Á, khu vực Ả Rập, châu Âu và thậm chí một số vùng của Châu Phi. Trên thực tế, những cách hiểu khác nhau này phản ánh giá trị phổ quát nổi bật của Con đường tơ lụa với tư cách là di sản thế giới ngày nay.
   Vào năm 2010 Đà Lạt - XQ Sử Quán thành lập “quảng trường nơi gặp gỡ của những giấc mơ” sự liên kết văn hóa XQ Việt Nam và các nước trên thế giới cũng là nền tảng trực tuyến Con đường tơ lụa, đưa cuộc trò chuyện và trao đổi văn hóa xung quanh Con đường tơ lụa lên một tầm cao mới, vượt xa việc bảo vệ di sản đơn thuần.
   Thông qua nền tảng này, mọi người có thể hình dung hơn 20 năm hoạt động của sự liên kết XQ với các nền văn hóa quốc tế. Cứ mỗi năm liên quan đến chủ đề Con đường tơ lụa tại XQ Sử Quán đều tổ chức triển lãm, biểu diễn và triển lãm thương mại. Một khung cảnh tôn trọng và hợp tác đa văn hóa thể hiện tầm quan trọng của mạng lưới Con đường Tơ lụa, ngoài giá trị nổi bật là Di sản Thế giới mà còn để nhấn mạnh nó cũng là một bản ghi lại trao đổi văn hóa trong quá khứ và là một yếu tố quan trọng trong việc xây dựng đối thoại văn hóa đương đại giữa các quốc gia.
   Là những nghệ nhân-nghệ sĩ XQ- chúng tôi quan tâm đến việc trao đổi nghệ thuật giữa các vùng miền và quốc tế. Công việc nghiên cứu về sự tương tác văn hóa trong các khu đô thị lịch sử giữa các nước khác nhau thúc đẩy trao đổi văn hóa liên quan đến nghề thủ công, âm nhạc và kiến ​​trúc truyền thống.
 
 
   Con đường tơ lụa trên sông và biển
   Sự trao đổi giữa Đông và Tây, Bắc và Nam dọc theo đường biển đã có từ hơn 3.000 năm trước. Nó có thể bắt nguồn từ thời nhà Hán. Dưới triều đại nhà Đường, chính quyền trung ương đã cử các quan chức từ Quảng Đông đến Tây Á (Iraq ngày nay).
   Với sự suy tàn của Con đường tơ lụa trên lục địa Á-Âu, Con đường tơ lụa trên biển bước vào thời kỳ thịnh vượng nhất, đặc biệt là dưới triều đại nhà Tống và nhà Nguyên (thế kỷ 10-14). Công nghệ hàng hải và đóng tàu của Trung Quốc ở trình độ tiên tiến thế giới trong thời kỳ này. Trong triều đại nhà Minh (1368-1644), các tuyến đường biển mới đã được mở ở Đông Nam Á, Ấn Độ Dương và Vịnh. Các nhà khảo cổ khám phá phần còn lại chính của Con đường tơ lụa trên biển qua các bến bãi, di tích tàu đắm để phục dựng lại lộ trình. Họ cũng khám phá các tuyến đường gần những hài cốt này.
   Một số di vật liên quan đã được phát hiện, nhiều đồ tạo tác của được tìm thấy là bằng chứng lịch sử mạnh mẽ nhất về sự giao lưu bằng đường biển.
   Từ quan điểm khảo cổ học, những bài học nào có thể được rút ra từ nghiên cứu toàn diện về dự án Con đường tơ lụa: Con đường đối thoại?
   Việc xác định Con đường Tơ lụa chủ yếu dựa vào các khám phá khảo cổ học và ghi chép văn học lịch sử. Do đó, sự hiểu biết hiện đại về Con đường tơ lụa được liên kết với sự ra đời của khảo cổ học hiện đại.
   Con đường tơ lụa là những 'đường' được tạo thành từ vô số 'điểm', và khảo cổ học là phương tiện để chúng ta có thể kết nối các Con đường tơ lụa chìm dưới nước bằng cách khám phá những 'điểm' này. Con đường Tơ lụa thông qua các khám phá khảo cổ với mục đích khôi phục lại lịch sử. Các ghi chép lịch sử, bao gồm cả những ghi chép về Con đường Tơ lụa, không phải lúc nào cũng chính xác. Những con đường vật chất có thể không còn, bị sóng cuốn trôi, nhưng một số 'điểm' bị chôn vùi trong cát của biển và dòng sông vẫn còn ở đó và chúng có thể tiết lộ các di tích văn hóa – và những 'điểm' này giúp chúng ta tái tạo lại quá khứ.
 
 
 
    Trong thời đại phi thực dân hóa ngày nay. Một thế giới rộng lớn và liên kết với nhau. “Con đường tơ lụa” nghệ nhân nghệ sĩ XQ sử dụng thuật ngữ này, để tìm thấy sự linh hoạt, nhiều sắc thái và hữu ích hơn nhiều tên và nhãn khác. Nó được sử dụng vào trao đổi, đối thoại và tương tác, chứ không phải là một thuật ngữ địa lý đơn thuần để loại trừ.
   Không thể hiểu về lịch sử của các tôn giáo, chẳng hạn như Cơ đốc giáo, Hồi giáo và Phật giáo, mà không xem xét cách thức những tôn giáo này lan rộng vào Nam và Đông Nam Á, cũng như vào Trung Đông, vùng Vịnh, Bắc Phi và xa hơn nữa.
   Tương tự như vậy, không thể nghĩ đến việc phổ biến kiến ​​thức và công nghệ - từ việc truyền bá cây trồng đến cách thức mà các kỹ thuật luyện kim được giới thiệu, áp dụng, điều chỉnh và cải thiện - mà không liên kết các dân tộc du mục và thế giới thảo nguyên với các thành phố và các thị trấn của các vùng lãnh thổ và dân tộc kết nối châu Á, châu Phi và châu Âu.
   Con đường tơ lụa vượt xa cả lụa. Đối với một số nhà sử học, động cơ trao đổi quan trọng nhất là kinh tế và thương mại: mọi người đi buôn bán với nhau, và do đó, hàng hóa và sản phẩm hiếm hoặc khác thường được đánh giá cao - chẳng hạn như lụa hoặc gốm sứ; hoặc chất thơm như nhũ hương, hoặc thậm chí các loại thực phẩm và trái cây được đánh giá cao.
   Tuy nhiên, có nhiều động cơ khác thúc đẩy trao đổi dọc theo Con đường Tơ lụa. Một trong những điều quan trọng nhất là tôn giáo và đức tin. Đôi khi điều này diễn ra thông qua những nỗ lực giới thiệu niềm tin mới thông qua cảm hứng, thông qua sự xúi giục hoặc thông qua vũ lực. Tuy nhiên, đôi khi, các tu sĩ, linh mục và những người khác đã hành trình đến những vùng đất xa xôi để lắng nghe, học hỏi và tự mình chứng kiến. Đây là trường hợp của nhà sư Trung Quốc nổi tiếng Huyền Trang vào thế kỷ thứ 7, người đã thực hiện một cuộc hành trình hoành tráng qua Tân Cương của Trung Quốc đến Trung Á, Ấn Độ và Sri Lanka rồi trở về nhà.

…………

- (Vào thế kỷ thứ sáu, Bồ Đề Đạt Ma, một nhà sư Ấn Độ, người đã thành lập Phật giáo "Chen" ở Trung Quốc,"Chen", đã trở thành trường phái Phật giáo được người Trung Quốc có văn hóa đánh giá cao nhất, đã đến Nhật Bản vào thế kỷ thứ mười hai và lấy cái tên mà nó được biết đến nhiều hơn ở phương Tây, "Thiền tông". Ký ức về vị đạo sư tâm linh vĩ đại đến từ biển cả này được duy trì một cách tượng trưng bởi các họa sĩ Châu Á, những người miêu tả ông vượt qua những con sóng trên thân cây sậy.)

—————
 
 
 
 
 
    “Một số loại đồ uống có đặc điểm là mất đi hương vị, mùi vị, lý do là nó được dùng uống ở bất cứ đâu và chỉ ngoại trừ trong quán cà phê.” Những lời này của một nhà văn phù hợp hơn trong các đợt phong tỏa liên tiếp liên quan đến đại dịch COVID-19.
   Bị tước mất những địa điểm vui chơi này trong nhiều tháng, ta mới có thể đo lường mức độ cần thiết của những quán cà phê .
  Người ta gọi những nơi này là “địa điểm thứ ba” vì nằm trên ranh giới giữa khu vực công cộng và khu vực tư nhân, quán cà phê cung cấp không gian thở quan trọng trong sự điên cuồng của đô thị. Trái ngược với sự ẩn danh của các thành phố lớn, chúng mang lại không gian gặp gỡ và đa dạng, nơi thời gian ít bị hạn chế và lời nói tự do hơn. Bằng cách khuyến khích tranh luận và trao đổi, các quán cà phê đóng góp theo cách riêng của nó vào luồng ý tưởng và đối thoại tự do
Nhiều hợp đồng đã được ký kết, những ý tưởng được tranh luận và những cuốn sách được viết bên tách cà phê.
   Theo lịch sử và kiến ​​trúc của những quán cà phê, một số đã trở thành những là di sản mà các thành phố tìm cách bảo vệ.
  Những quán cà phê lừng lẫy nhất có thể vẫn bị ám ảnh bởi bóng ma của những nghệ sĩ đã bảo trợ cho nó (những nghệ sĩ thường lui tới) chẳng hạn như: Trịnh Công Sơn - Văn Cao - Bùi Xuân Phái - Bùi Giáng…
  Kể từ khi phát hiện ra những đặc tính kích thích của nó ở cà phê đã trở thành một loại đồ uống phổ biến và việc pha chế nó đã trở thành chủ đề Di sản Phi vật thể.
Nó định hình một nền văn hóa và một lối sống. Có những niềm vui không thể định nghĩa đi kèm với bầu không khí của một quán cà phê nơi, sự tự do trong giây lát thoát khỏi các nghĩa vụ hàng ngày và những cuộc gặp gỡ xảy ra ở đó. Cửa sổ nhìn ra thế giới, quán cà phê là lời mời đi du lịch.
 
 
- ƠN GỌI QUÁN CAFÉS

   Qua nhiều thế kỷ, cà phê đã nổi tiếng là thức uống “thuốc bổ” có khả năng giữ cho tâm trí “tỉnh táo” và “hâm nóng” nhờ hàm lượng caffein.
   Quán cà phê là gì nếu không phải là bốn bức tường và mái nhà tỏa mùi thơm của đồ nướng, cùng vài chiếc cốc, đĩa, thìa nhỏ nằm chỏng chơ trên chiếc phản hay mặt bàn bằng gỗ ? Điều đáng chú ý là quán cà phê trở thành nơi xuất sắc nhất cho các cuộc họp, nơi riêng tư duy nhất cung cấp cho khách hàng quyền tự do nói chuyện, trao đổi ý kiến, đọc hoặc viết, hoặc thậm chí ca hát và nhảy múa, để đổi lấy nghĩa vụ duy nhất là uống một ly. Tất cả các quán cà phê Việt Nam và trên thế giới đáp ứng định nghĩa này. không chỉ đề cập đến quán cà phê như mật hoa từ cây cà phê , mà còn đề cập đến những địa điểm không thể xác định được, hàng ngàn nơi, bén rễ ở các thành phố và vùng nông thôn, đôi khi giữ nguyên, đôi khi thậm chí mở rộng,
   Không có gì đáng ngạc nhiên khi các nghệ sĩ và nhà văn thích nói chuyện và sáng tạo ở đây.
   Với đặc tính vĩnh cửu, huynh đệ và phổ quát của quán cà phê? Người ta chỉ cần xem những khách hàng trung thành, giàu hay nghèo, trở nên gắn bó với những nơi này như thế nào, xây dựng trí tưởng tượng xã hội của riêng họ ở đó. Một nhà văn Đà Lạt nói: “Đối với những kẻ cô đơn vô vọng, quán cà phê là cách duy nhất để không còn cô độc”.
   Trí tưởng tượng và trang trí đó là dấu hiệu tạo nên quán cà phê, tạo ra một tâm trạng và đó là địa chỉ gợi ý một điểm hẹn, khuấy động trí tưởng tượng hoặc tạo bối cảnh cũng như những thiên đường bình yên hoặc nơi trú ẩn cho các nhà văn, nhà thơ trước khi huyền thoại nắm giữ họ.
  Có rất nhiều điều chưa nói trong một quán cà phê, và vì lý do chính đáng - bạn không thực sự biết mình sẽ tìm thấy gì ở đó, bạn sẽ nói gì ở đó, hoặc cuộc gặp gỡ tình cờ nào có thể xảy ra. Quán cà phê có thể không còn là nơi xuất sắc nơi các ý tưởng được chia sẻ, tranh luận, chấn động và phổ biến, nhưng nó vẫn là nơi tốt nhất để đưa ra ý kiến, dù là về chính trị, thể thao hay nghệ thuật.
  Không thể thoát khỏi “ơn gọi của một quán cà phê” và các nghi thức của nó, ngay cả trong thời đại mà khách hàng với máy tính xách tay và điện thoại di động.
  Các quán cà phê ngày nay cung cấp nhiều loại hương vị và nguồn gốc hơn vô cùng so với các quán cà phê trước đây. Đồng thời, sự phát triển của thị trường ủng hộ các thương hiệu tiên phong có thể tổ chức một nền kinh tế công bằng hơn giữa các nhà sản xuất nhỏ và người tiêu dùng.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
.
.
.