ĐÁ TRẮNG CHIÊM BAO

 

SÁNG TẠO

Sáng tạo là khổ hạnh

Trong đêm tối miên trường

Có đốm lửa vô biên

Cháy trên đầu ngọn bút.

-----------------------------------

TRANG NGHIÊM MỘNG

Vẫn biết đến đi- sinh tử thường!

Trang nghiêm tỉnh thức khí thanh lương

Vào chơi ngục lửa, mắt hun khói

Đến viếng nhà lan, áo toả hương

Vỗ giấc chân nhân, nằm bóng núi

Gối mây lãng tử, thả ngàn sương đạo sĩ

Lòng trong, cảnh lặng miền siêu thoát

Cánh bướm trang sinh thoáng cuối đường

1991

 

--------------------------------                                          

ĐÁ VÀ MAI

 

Đá ngủ bên chân chàng đạo sĩ

Bèn ôi!

Chống gậy dạo hư vô

Cành mai thao thức bên triền núi!

Một sớm trông theo chẳng bến bờ!

                                                             1990

----------------------------------------------

                                                  

  THỜI GIAN

Hốc cây nhện đục giăng màn tối

Thở xuống thời gian khói hắt hiu

Dòng sông đất thẳm âm thầm chảy

Chiếc bóng non cao lạc giữa chiều

                             1990

 -----------------------------------                      

CHỮ VÀ TRĂNG

Quên kệ, quên kinh thế lại hay!

Trắng tâm trắng mực viết đêm ngày

Viết bao nhiêu chữ trăng tìm đọc

Và chữ và trăng lẫn lộn hoài!

                         1990

----------------------------------------

 

  ĐÁ TRẮNG CHIÊM BAO

Đá nằm trên đỉnh vô vi

Chiêm bao bước xuống

Tà huy mấy nghìn?

Vọng linh sơn!

Vọng chơn kinh!

Dặm xa dặm hút- vong tình đã lâu!

Con chim hót tận sơn đầu

Hôm qua

Máu chảy thương đau mấy nguồn!

Vọng vi vu- vọng chập chờn!

Vẽ nên cuộc lữ.

Dấu buồn, dấu xanh

Đá nằm trên đỉnh vô danh

Chợt đâu hoa lá cây cành gọi tên

Gió sao gió phủi ưu phiền

Giọt tim giọt lệ, chảy triền cát khô!

Con chim hót tự bao giờ?

Con sâu kén nhỏ thờ ơ phận mình

Suối xưa mực ướt vô tình

Không gian chữ trắng

Bóng mình trăng pha!

----------------------------------

                        

 MÊNH MÔNG

Mênh mông cát

Mênh mông là bụi đỏ

Gót ta bà dặm lữ nở thiền hoa

Có non xanh đâu mà ta làm ẩn sĩ

Nhưng chẳng ngại gì ẩn sĩ giữa lòng ta!

Mênh mông là lửa khôgiữa rừng người sa mạc

Đá sỏi thiếu tình mưa nắng chẳng xanh cây

muốn chiết hồn thơ vài ba hạt muối

Để biển ngàn thăm thẳm chảy qua đây

Mênh mông gió mênh mông là khói loạn

Nhạt nhoà phương hồn mộng nhạt nhoà mây

Mắt loạn thị đấp xây mười phương độ

Nên sò ngà ốc bạc vỡ đầy tay!

Chừ bẽ gậy rong chơi miền tự tại

Khi qua kẽ trăng để lại bài thơ

Đã lỡ dại khói sương đời du tử

Mặc lang thang đuổi theo bước sang bờ!

Lỡ non xanh một màu tương ngộ

Nên đất trời liền giải với chân không

Ta hào sảng mênh mông đời ẩn sĩ

Nhớ nguồn xưa nước vẫn chảy về đông!

-------------------------------------------------

 

 CHÀNG HÁT RONG

 

Có chàng hát rong bên núi

Gọi đêm lửa rừng về chơi

Phương đông con rồng con ngủ

Phương đông con cá bồi hồi

Chàng vỗ mây trời ca hát

Dưới chân thế kỷ sầu bay

Giọt tình thương con rắn độc

Giọt tình lau cỏ chẳng hay

Mai chàng hát rong về chợ

Xin cơm

Một gã ăn mày

Cho cây hạt mưa đầu núi

Cho người

Một thoáng non mây

Chàng thương con sông bát ngát

Chàng thương cát bụi loay hoay

Làm sao

Những đàng kiến nhỏ

Làm sao vôi đá tháng ngày?

Có chàng hát ronh bên núi

Gọi đêm

Lửa rừng về chơi

Mai chàng hát rong về chợ

Gọi xuân

Hoa là nực cười

Chàng đem nước khe về biển

Chàng đem lửa đến mặt trời

Thương đời tri âm quá mọn

Thương lòng

chiếc bóng không rơi.

--------------------------------

 

NGÀY ĐẾN HUYỀN KHÔNG

Ngập ngừng bên lối sỏi

Chiều mua đông lưa thưa

Chim về vùng yên tĩnh

Tiếng hót loãng âm thừa

Ngồi như quên tiền kiếp

Hương lan gọi ta về

Bóng trăng vàng nương rẫy

Rải thảm vàng hoang khê

Hoa cỏ chào mừng ta

Rung rinh sau mành gió

Khóm trúc gầy đung đưa

Giọt sương khô trên lá

Mây tìm về núi cũ

Đã bạc hết màu xanh

Thương cành khô bỏ bụi

Nằm dài ngủ hiên tranh

Tiếng chuông ru thiền định

Đêm đã sâu bên đồi

Xôn xao lời vách đá

Một vì sao đổi ngôi.

----------------------------------

 

NHỚ MẸ

Cơm liền kiềng

Cá lang cang

Nuôi con từ thuở nước vàng nước chua

Đồng sâu ruộng cạn bốn mùa

Chợ hôm chợ sớm

Lưng cua hoá còng

Mẹ già

Tóc tuyết lòng bong

Trang kinh trắng chữ mênh mông biển trời

Giọt sương cọng cỏ bên đồi

Qua đêm đẫm lệ

rỉ lời khóc trăng!

----------------------------

 

CHIM VÀ MÈO

Chiêm chiếp con chim sâu

Vui chơi trên cành trúc

Con mèo trắng rình lâu

Ngủ quên như hoá đất.

--------------------------------

  ẨN CƯ

Chống gậy về nơi non vắng

Tuổi già tìm chốn ẩn cư

Núi rừng chẳng tu chẳng chứng

Mây chiều nắng sớm như như !

--------------------------------------

KINH TRẮNG

Đáo bỉ hai bờ giấy

Bát nhã mấy rừng lau

Chừ! Đeo kiếng không màu!

Chừ ! nghe chim học nói!

------------------------------------------

 

TỪ ĐỘ NHỔ NEO.....

(Kỷ niệm ngày huyền không rời Hải Vân

sương khói 17/11 mậu Ngọ 1978)

Từ độ nhổ neo miền biển lặng

Ta cũng lênh đênh

Ngày tháng vui buồn

Đau hẹn tuổi xanh

Con trăng vàng ước vọng

Thả đời mình trăm bến nước trôi suôn

Mấy thuở ly hương sầu quán trọ?

Ngửa bàn tay con mệnh số không rời?

Chuyện sinh tử và cuộc cờ bỏ dở

Ta cũng bơ ngơ thảng thốt nói cười

Như cọng cỏ qua đêm sương ngấn lệ

Khói nhân tình mắt đỏ cay se

Trời đoạ xứ- hư không cài chữ nghiệp

Nên trong ta lủi thủi bóng đi về!

Ta chiếc là trên sông

bồng bềnh cơn mộng trắng

Vỗ giọt nguồn đưa đẩy chiếc bè hương

Ai không hiểu những nổi đời hư huyễn

Thì nghìn trùng thân thế phải mù phương!

Từ độ vỗ tay ca bài thơ hải

Chuyện đời mình chẳng kể ai nghe

Sông nước thong donh thuyền không chẳng lái

Cánh bèo nào nở trái hoang mê?

Từ độ nhổ neo miền biển lặng

Nghĩa ba ngàn sóng chở một vần trăng

Thương thương quá tình không đổ bến

Cõi cô liêu đã mỏi cánh chim bằng.

---------------------------------------

LỜI CỎ THƠM

 

Lặng lẽ miền phương thảo

Hương đi về trong sương

Xôn xao đời mưa gió

Chẳng động gót chân thường

 

Lời huyền không cổ tích

Hạc vàng bay quanh am

Thơ mười phương phơi phới

Bay trắng lòng nhân gian

 

Cỏ hoa tình ẩn sĩ

Cành khô nụ tuyết mai

Lộc mầm ươm hơi thở

Phụng hiến cõi trần ai

 

Sân chùa rêu đá lạnh

Hiên vắng thoảng tình không

Chào nhau lời quán trọ

Chào nhau lời trên sông !

 

----------------------------------

 

MÂY TRÔI CỐ QUẬN

 

Mây trôi mãi biết đâu về cố quận ?

Lũy thành xây hưng phế đã dày rêu

Ta dừng lại giữa ngày xưa tóc mận

Rủ bên đời phân tích cũng tàn  xiêu

 

Bãi sông ơi mộ nằm bên cỏ

Sương giăng sương lấm tấm lệ hàng

Dấu bọt nổi từ muôn xưa đông độ

Mặt trời lên sỏi đá bàng hoàng

 

Lãng bạt quá ngày xanh chìm nổi

Nhắp đời say – men quá đậm trần ai

Đã về chưa ? Bạc đầu thiên tuế

Gió phũ phàng lay trốc tấm tình mai !                        

--------------------------------------------------

 

NGỌN CỎ SANG SÔNG

 

Bồng bềnh ngọn cỏ đưa hương

Bồng bềnh núi nhớ mây thương bồng bềnh

Có khi trăng ngủ đầu ghềnh

Có khi cố quận lênh đênh biển vàng

 

Giấc mơ của cỏ mơ màng

Giấc mòng sinh tử mấy ngàn tử sinh

Bồng bềnh ngọn cỏ đăng trình

Giọt mưa từ lá giọt tình từ cây

Có khi giải thoát xưa nay

Vẫn vui nhã điệu vẫn say cung trầm

Bồng bềnh ngọn cỏ tri âm

Bồng bềnh sắc tướng cát lầm người ơi!

 

Xưa là cọng cỏ bên đồi

Hạt sương hạt móc nói cười thong dong

Bồng bềnh ngọn cỏ sang sông

Trăng non điểm mắt hư không buổi nào!

-----------------------------------

PHÙ VÂN DU TỬ Ý

 

Đã muốn chôn chân suốt một đời

Mà sao tâm vọng liêu phương ơi!

Trăng nước vô cùng ai chiết mộng

Túi thơ sông núi ước nguyền thôi!

 

Đêm ngồi khuya sương ước tăng bào

Lòng vẩn vơ treo ngàn phương sao

Yêu lắm quê nhà cây cỏ dại

Chẳng muốn lời nên bặt âm hao

 

Thân thế này thôi đành cơ duyên

Trái tim này một trời riêng mang

Nào hay sóng vỗ lòng sông cũ

Để gió xao đau cánh hạc hoàng!

Đã muốn chôn chân suốt một đời

Mà sao tâm vọng liêu phương ơi!

Nghiệp xưa mấy nặng tình du tử

Để gió ra đi thoảng lại lời

Dáng tượng cũng mòn theo tuế nguyệt

Từng buổi chiều ai tía tà huân?

Đèn chong bán dạ sầu rưng tịch

Vì thương người xin đất mềm lưng!

Đã bỏ từng phương sương bạc rồi

Mà sao sương bạc mái đầu tôi

Non cao nước lạc về sông biển

Hạt bọt đầu nguồn ẩn vũ lôi!

 

Đã muốn chôn chân góc vườn này

Nào danh nào lợi áng mây bay

Sương cố riêng hoài lưu cỏ biếc

Chợt tan rồi khi nắng đầu cây

Ta không nói vì biển còn sóng vỗ

Nghĩa tương giao vẫn vô lượng đất trời

Học im lặng dẫu xói mòn cát vỡ

Lòng bao giờ không thoáng nắng bể khơi?

 

Ai khứ hồi

Ai ngược xuôi trăm bận

Gió mưa ngoài có bạc áo trần sa?

Ta thương lắm nhưng vẫn còn ái ngại

Chút băng tâm xin gởi đấy quan hà!

Đã muốn chôn chân, mãn cuộc rồi

Tháng ngày phân bón cỏ rau thôi

Ai đeo chi nợ còng vai nghiệp

Cây muốn im mà gió thổi hoài   

Bạc trắng thương mình lệ muộn

Phong ba ơi !

thuyền nhỏ, cơ hồ !

Lênh đênh mãi bao giờ tắp bến

Nhưng  bến nào ?

Phương ấy, nơi mô ?

Ai biển lớn, tự lòng cô đảo

Vốn cưu mang sông suối trăm miền

Đất hư tịch cô quạnh tình phương thảo

Để bên trời ai mối sầu riêng ?

 

Đã muốn chôn chân thân thế này

Đất có tình nên đất thương cây

Vai cứng vai mềm

hoa với đá

Chân lìa chân trụ giữa vần xoay !

Nào ai hiểu

mà cần ai hiểu !

Trăm sự rồi,

muôn việc, chi còn ?

Ai nói đa và ai nói thiểu

Ngôn và lời :

bóng hạc đầu non !

 

Gác bút

mây còn vô tận ý

Vườn xưa trăng cũ hạo nhiên hoa

Phất bồng chiếc lá

Ngùi thương cội

chiếc bóng phù vân mấy cõi là ?

-----------------------------------

ĐỀ VƯỜN MÂY

 

1.

Ánh nắng say đầu lá

Rung rinh trí, tưởng, tình

Mùa đi theo nỗi nhớ

Ngày trôi theo phiêu linh

 

2.

Đêm nhìn hạt sương vỡ

Nghe động đáy vô biên

Ai đi trên đầu cỏ

Rơi rụng hạt cô miên ?

 

3.

Hững hờ nhàn du khách

Phiến đá thành ngôi sao

Gốc cây cùng bụi cỏ

Mọc hoài giữa chiêm bao

 

4.

Niềm vui con chim hót

Cuối khu vườn ngủ quên

Hồ tăm con cá động

Lưng mây núi tọa thiền

 

----------------------------------------

 

 ĐẠO CÓ TÌNH

 

Đò nhẹ lên nguồn, cơn mộng trắng

Ghé qua suối ngọt, cá say kinh

Hương trời gió thoảng, không thành có

Sắc nước trăng pha, bóng lẫn hình

Mượn mái non cao vui tiểu ẩn

Xoa tay bụi đỏ mỉm phù sinh

Rong chơi ba cõi, mười phương phật

Để biết hư vô, đạo có tình !

 

---------------------------------------

 

GIẤC ĐÁ

 

Ta xưa đã liễu mộng

Nên hoá đá bên đồi

Dầu non xanh khẽ động

Dẫu trăng vàng pha rêu

 

---------------------------------------

 

THOÁNG MẤT

 

Có tiếng gì rất nhẹ

Bay vào chân trời xa

Hạt muối ở tim ta

Rơi vào lòng bể thẳm.

 

 --------------------------------------

 

PHƯƠNG TRỜI KHÓI

 

 

Cánh chim viễn xứ sầu qua núi

Lạc giữa hiên tranh nhạc giọng ngàn

Bóng ai lữ thứ phương trời khói

Viễn mộng còn đi đội mộng tàn !

 ------------------------------------

 

YÊN HÀ KHÔNG MÁI TRỌ

 

Đời như mây lụa trắng

Trải dài nương xa xanh

Lòng rỗng không quán gió

Lốn mùa ngủ trong tranh

 

Đời như tiếng hạc vàng

Vút lạnh trăng khuya sương

Nụ cười thơm nắng mới

Nhân tình trong như gương

 

Đời như trái hạnh đào

Ngọt hồng xuân anh em

Cây vườn chim biển đậu

Mơ màng ánh trăng đêm

 

Đời nằm chơi trên cỏ

Lá vàng lẫn lá xanh

Đá rêu chừ yên tổ

Thời gian màu long lanh

 

Đời như hương qua núi

Rơi mọc một loài hoa

Ngàn năm không nhớ tuổi

Mây nước đầy trong ta

 

 

Đời con sông tiếng hát

Khói sóng loãng chân trời

Trăm quê mờ biên giới

Trăm quê mờ xa khơi

 

Đời phất phơ phất phơ

Yên hà không mái trọ

Lời ngu ngơ ngu ngơ

Ngửng lên đầu trăng tỏ

 

Đời chẳng quên chẳng nhớ

Trang kinh khép lâu rồi

Chẳng còn chi ấp ủ

Chẳng còn chi buông trôi !

 

----------------------------------------

 

VẼ THIỀN

 

Vẽ chơi một cành hoa khói

Đêm về thấy núi mong manh

Vẽ thêm giọt sương ngơ ngác

Xuân về tranh đẹp hơn tranh

 

Bến xưa con sông lạ lẫm

Đò ngang ai bỏ đi đâu

Sương rơi từ cành hoa khói

Lênh đênh “hạt tuyết thượng đầu”

 

-------------------------------------------

 

TRĂNG LẶN TRÊN TAY

 

Rẽ đám khói

Xưa xa miền hư tưởng

Ta trở về từ độ lá mơn non

Mây rất lặng trong dòng sông ý niệm

Cánh buồm ai thanh thản giữa chiều hôm

 

Đã lận đận gỡ hoài bao tưởng vọng

Cùng chiếc răng sâu mọc giữa hồn mình

Nhìn tận đáy chưa bao giờ thấy cặn

Giọt vỡ nguồn loảng thoảng khúc điêu linh !

 

Đãy sách cũ con mọt già tư lự

Ngán ngẫm cười những chuyện chẳng gì đâu

Sợi tóc bạc còn thương trời gió giữ

Mai mốt kia rụng xuống những chân cầu

Hương trà ấm vẫn đêm đêm bè bạn

Quê nhà xưa thấp thoáng ở đâu đây

Ta cúi xuống mênh mông lòng hữu hạn

Nhặt nỗi buồn xem trăng lặn trên tay!

-------------------------------------

LIỆT KÊ TĨNH VẬT

 

Một phiến đá một cành hoa

Sáu giấc mộng nhỏ mồi tha cọng vàng

Có trăng thổi sáo bên đàng

Ngẩn ngơ sương trắng hai hàng trên mi

 

Một sợi khói một trí tri

Ba tòa núi dựng vô vi bốn bề

Hai lá trúc đỏ bay về

Một mùa thu vắng bồ đề với ta !

Một nhánh hương một gian nhà

Bài thơ chưa viết chẳng là không hay

Sóng xưa vạn kiếp qua đây

Rỗng không mấy cõi nghe mây thì thào

 

Chuồn chuồn hôm sớm bên rào

Tâm vàng xuống núi

Thơ vào cuộc chơi!

Màu thời gian tím bên đồi

Hoàng hôn khoác áo chẳng lời, chẳng thưa!

-------------------------------

HÒN ĐÁ DỰNG

 

Non xanh không phải tình cờ

Mà hòn đá dựng lại ngờ chiêm bao

Non xanh không phải động đào

Mà hòn đá dựng dạt dào lòng ta.

-----------------------------------------

 

KHÓI VÀ SÓNG

 

Hóa mây từ kiếp trước

Sợi khói ở lòng ta

Sóng biển từ hoang sơ

Lên non xanh nằm ngủ.

----------------------------------

 

NGỦ TRONG NÚI

 

Tám vạn hư vô quì xuống đất!

Ba ngàn vọng tưởng hốt niêm hoa!

Ngày xuân nằm ngủ trong lòng núi

Thức dậy hương mai ngập cả nhà!

-----------------------------------

TRANG TƠ BỐI

 

Hoa cỏ ngàn phương gió thoảng về

Phòng văn lãng đãng mây sơn khê

Lời thơ tịch mặc hương  hòa bút

Ý đạo an nhiên nguyệt khởi đề

Kim cổ vô tình qua trước ngõ

Mộng chơn bất hoặc hiện đầu mi

Đèn mờ sao tỏ trang tơ bối

Bụi trắng còn thương mực hữu vi !

 

--------------------------------------

THƯƠNG QUÊ

 

Lên non hương chổi hương tràm

Về sông bèo tía bèo vàng đuổi nhau

Chợt nghe tiếng sáo chăn trâu

Quê nhà man mác liếp cau bẹ dừa

 

Khóm tre khói bếp đung đưa

Nhớ thương ngọn núi sim mua chùa mình

Cây đa chợ cũ nghĩa tình

Tàng im bóng mát trang kinh nửa đời.

 -------------------------------

VU VƠ CHẺ ĐÁ

 

1

Có chàng chẻ đá ngàn cao

Vỡ ra mặt mũi trần lao mấy hòn

Vỡ ra óc méo tim tròn

Máu không chỉ huyết chảy mòn dặm mây !

 

 

2

Đã mưa và nắng bao ngày

Cuộc chơi hồ dễ - chẳng say chẳng buồn

Nỗi buồn giải áo trăng suông

Mở ra cánh vỗ tận nguồn điêu linh

 

 

3

Có chàng chẻ đá tìm kinh

Vỡ ra bến nọ nẩy tình bờ kia

Ô hay!dăm bảy chia lìa

Cũng tròn vành vạnh sớm khuya, thế thì…

 

 

4

Rồi chàng bỏ bóng chàng đi

Lòng bay xuống thấp sá gì sầu cao

Chim mù sa sóng nhạc nào

Vọng lênh đênh gió thì thào trước sau.

 

 

5

Dấu sương lưu lạc bên cầu

Mới hay cát bụi thương nhau ngủ vùi

Trăm năm cám cảnh con người

Vu vơ chẻ đá nói cười vu vơ !

 

-------------------------------------------------

 

LỜI TỪ THUỞ ẤY

 

Nhớ thuở ấy tôi về miền đất lạ

Có nắng hồng có mây  vướng bên chân

Có suối trong có rêu đá thì thầm

Có lau cỏ bâng khuâng chiều cuối hạ

Lối đi nhỏ bông trắng hồng tứ quí

Tiếng chim kêu, về núi, mảng sương xanh

Am cỏ mây, trăng ngủ, biết bao tình

Núi chụm lại mở lời chào thiên cổ

 

Nhớ buổi ấy tôi về miền sóng vỗ

Ghềnh đá cao nghe biển hát bên tai

Tôi ngất ngây như cốc rượu thuở thời trai

Khi gặp lại trái tim hồng nguyên vẹn

Tôi yêu quá cõi sương bồng khói quyện

Nơi có gió lành non nước gần xa

Thương ánh trăng không vướng bụi ta bà

Thương chái bếp nhỏ, vẹo xiêu

như quê hương nhà ẩn sĩ

Nhớ buổi ấy tôi ngủ chùa trên núi

Cõi nguyên sơ xanh thẳm một phương trời

Đầu gối đỉnh vô cùng

Chân duỗi, đạp ngàn khơi

Thở hơi thở trong lành không nhiễm độc

Thơ thẩn, đường chen hoa lũng cốc

Gió như hương

Suối như mộng chưa hè

Có nương rẫy ân tình

Sắn, khoai, cam, bưởi, mít, chè !

Những trái hạnh to, thơm, ngon,

ngọt ngào xao xuyến!

 

Thương thương quá

đám môn, rau xanh bên giếng

Ớt bốn mùa đỏ lịm trĩu đầu cây

Ôi ! cành vả hồn nhiên quanh cội trái đầy

Những buồng chuối

thường to, dài quá sãi !

 

Nhớ thuở ấy

và tôi còn nhớ mãi

Bài thơ trong tim máu vẫn chảy dạt dào

Phải đến nơi này

để hồn với tới chiều cao

Bởi chiều rộng -

nơi nào ta cũng chật !

Nhớ thuở ấy

tôi ở miền đất Phật

Thuở xưa kia Ca – Diếp ngó hoa chơi

Ta không nghĩ rằng

tâm ấn truyền đời

Ta biết rõ nhưng ta không dám nói !

 

Ôi ! linh sơn

linh sơn diệu vợi

Đường ta đi

hoa nở đã lâu rồi

Bởi niết bàn

còn vọng tưởng mà thôi

Hải vân nhé !

ta chào ngươi

như chào thiên đường tuổi ấu !

---------------------------------

RỪNG TÒNG XƯA

 

Nhớ xưa

có một rừng tòng

Hạc về trắng núi

am không nguyệt vàng

Xuân mênh mang

ý mênh mang

Trầm hương tụ lại

gió ngàn khôn xao !

------------------------------

THUỶ MẶC

 

Sương mù vẽ nên tranh

Suối chim hoà tấu nhạc

Ai đi thành tĩnh vật

Ai cười thành trăng xanh

 

----------------------------------------

 

THƠ

 

Thơ không cần chiêu thức

Hoành tảo giữa hư vô

Thơ không dùng nội lực

Cũng xuyên suốt hai bờ

-----------------------------------

 

VỠ TRẮNG BỜ

 

Một nửa hồn là một nửa thơ

Nửa thân hạc biển nửa sương mờ

Mênh mang tâm cảnh màu thanh nhẹ

Bát ngát trời mây sắc lặng tờ

Bóng trúc trăng reo niềm nhã nhã

Cành lau chữ viết nét phơ phơ

Cô liêu chợt nở mầm hoa đá

Một thoáng thiên hư vỡ trắng bờ !

-------------------------------------------

RONG CHƠI

 

Hoa khai từ thuở nọ

Giữa cát bụi nghìn trùng

Có một mảnh trăng không

Rong chơi muôn vạn kiếp

---------------------------------------

KHÁCH THƠ

 

Sương đêm qua còn ngủ

Trên đồi với cỏ lau

Sáng nay cùng thức dậy

Phô biếc ngọc trăm màu

 

Con chim tha vầng nguyệt

Đậu bên bụi sim già

Tiếng hót vọng trời xa

Hương ngàn phương thoảng tới

 

Khách qua muôn dặm núi

Bỗng hiện đám mây lành

Bỗng hiện bình minh xanh

Hóa văn trên lá trúc

 

Suối xưa chừ thêm mực

Trăng cũ tiếp thêm trang

Thơ và hoa chợt nở

Lòng huyền không  thênh thang.

 -----------------------------------------

MỪNG LÊN ĐƯỜNG

 

Lòng biển xanh mở rộng

Đón ta về trong sương

Gió ca lời mây trắng

Gió ca hồng triêu dương

 

Nụ hoa chào buổi sớm

Phản chiếu nắng giao mùa

Bước đi nào chẳng muộn

Lòng đầy  bốn phương chưa?

 

Lòng biển xanh lớp lớp

Sóng cuộn bãi cát vàng

Đời ngày qua tan hợp

Đời hôm nay mang máng

 

Con còng già bỏ tổ

Rong chơi quên trở về

Còn tuổi thơ bỏ ngỏ

Điệp trùng mây xa quê

 

Góc phòng sương đông lạnh

Gió thoảng hiên không người

Lòng ai dù đã tạnh

Mưa bao giờ còn rơi?

 

Bạn bè trăng viễn xứ

Góc phố chưa lần quen

Chân thầm gieo muôn tứ

Gợi bài thơ không tên

 

Vỗ tay mừng nhập cuộc

Vỗ tay vui lên đường

Có khi hoa nở thắm

Mây bèo kiếp tha hương

 

Quê nhà thơm rạ mới

Hương cau báo thu về

Lòng bỗng dưng vời vợi

Nhớ muôn trùng sơn khê

 

Con trâu vườn gặm cỏ

Chim sẻ đậu trên sừng

Bức tranh dường cổ độ

Thoáng lòng dường thiên khung

 

Chơn không gọi hư không

Hư không đầy mặt đất

Mặt đất chừ mênh mông

Có bao giờ xưa mất

 

Chẳng nói chuyện đến đi

Đến đi hoa đốm nhảy

Chẳng nói chuyện nay mai

Nay mai mù biên tái

 

Trời biển xanh – rất xanh

Trúc ti gieo vận cũ

Nước mây màu mong manh

Đời ước mơ chẳng đủ

 

Bốn phương gọi gió về

Nương dâu chừ quá tuổi

Phố chợ và đồng quê

Những nụ cười rất mới

 

Tâm thiền khoác áo biển dâu!

Để nay công án thoại đầu hỗn mang

Chợ chiều linh thánh đắt hàng

Hoa xưa vi tiếu tơ vàng cửa mây!

 ----------------------------------------

BÀY TỎ 4

 

Vì giác ngộ mà lòng ta giếng cạn

Lòng giếng ngàn năm đá sỏi cát đằng ơi !

Chữ và tiếng từ muôn xưa vỡ vụn

Đã muôn xưa nằm mộng thốt nên lời !

 

Ta về từ núi cao

với lửa rừng nguyên thủy

Hàng tùng xanh gốc cỗi mấy tăng kỳ

Ta quỳ xuống hoang vu niềm khổ lụy

Gặp trăm đời trong nửa niệm phân ly !

 

Nói ai hiểu

mà có còn ai hiểu ?

Tay cầm tay khoảng cách rộng vô cùng

Thơ xuống núi lời thừa âm lạc điệu

Bởi đất trời chưa kết mối duyên chung !

 

Ta về từ bao giờ nắng mưa quen mặt cả

Lời chia hai nhật nguyệt cũng chia hai

Nửa xanh mát

lộc non và biển hạ

Nửa khô vàng

lá úa với thu phai

 

Vì giác ngộ

lòng ta cơn gió lạ

Thổi lồng bồng

gác vắng với hiên khuya

Ta lất phất

thói đời cùng thói đạo

Rõ lắm rồi

cỏ rác cũng se sua !

 

Lời tục sĩ

đau lòng ai đó chứ ?

Tháng ngày chừ !

thơ thẩn chốn non xưa

Vài bằng hữu

cũng dạt dào thi tứ

Dăm anh em

sông núi cũng dư thừa !

 

Ta đã bỏ những bài thơ thứ nhất

Bỏ đam mê con chim hót vườn trăng

Ta chợt đến như một người quả đất

thở và quên

hiên trước gót chân nhân !

Tình bỏ túi lâu ngày men hoa nấm !

Ôi ngày xưa ! xưa lắm, có ngày xưa ?

Ta mỉm cười con sâu màu mía mật

Nằm im ngoan kén ngọc

Gió thu đùa !

 

 

Có những đêm khêu đèn xem sách cổ

Trí lý hình con chuột gặm lăn tăn

Ôi ! thánh nhân !

Lời sông pha cổ độ

mấy nghìn năm

bến cũ, chiếc đò trăng !

 

Ta đến đây chưa một lần giao kết

Nên ra đi

cơn gió thoảng ngoài song

Những bài thơ suốt đời làm chửa hết

Tình anh em hoa nở thắm trên dòng

 

Vì giác ngộ lòng ta thành đá trắng

Nằm chiêm bao năm tháng đỉnh cô đơn

Cành trúc vàng đong đưa không muốn hỏi

Phong kín bao giờ

thiên tải, nguyệt đầu non?

Ai đại nguyện trong đời

cao chánh khí ?

Guồng tử sinh quay mãi

biết làm sao !

giun dế đêm đêm vẫn vòn thầm thỉ

Rõ lắm rồi

sỏi đá cũng xanh xao !

 

 

 

 

 

Sống như thực

đời mê đời chẳng hiểu

Ta là chân nhân

người thật đã từ lâu

Thương ghét buồn vui

là trăng đùa bóng liễu

Trúc lả bên hồ

hoa nắng cợt bèo dâu !

 

Ta bày tỏ với ai ?

với con sâu màu mía mật

Với dâu bèo, đốm nắng

với đông sương ?

Lời tục sĩ đau lòng ai đó chứ

ta chưa từng

vẽ mắt đứng soi gương !

 

Ta là chân nhân

là cỏ rêu bé mọn

là phượng hoàng

đỉnh núi lạ về chơi

cất cánh rợp

giữa huy hoàng mộng triệu

rồi bay đi

mất hút cõi con người !

 

 --------------------------------

 

NIỀM VUI

 

Có khách quý đến chơi

Lò trầm xông sơn cốc

Có bạn tốt trong đời

Chậu trường xuân bên cửa

 

-------------------------------------

 

TRIỀU SƠN PHƯƠNG

 

Cảnh ẩn bên trời, khói lẫn sương

Chầu quanh ba ngọn : triều sơn phương

Chập chờn triền đá, thơ lưu khách

Róc rách lưng đồi, suối dẫn hương

Đứng giữa sim me, tùng đại trượng

Hòa cùng tràm chổi, trúc hiền lương

Mấy lều đọc sách đầy trăng  gió

Dép cỏ, nón lau : giấc mộng thường !

 

---------------------------------------

 

BA LẦN LÊN NÚI

 

Mười năm đóa hoa rụng

Hương còn thơm chậu cây

Ba mươi năm giấc ngủ

Sông vàng nằm mê say

 

Đã hai lần lên núi

Chỉ một lần xuống non

Học làm người quá mệt

Đá cứng cũng hư mòn

 

Tay khua hai dòng chảy

Mà nghe tóc trắng sương

Mà nghe hồn rung chuyển

Thấy bèo nổi mà thương

 

Kinh nghiệm cứ suốt đời

Không lần nào thấy cũ

Sương cốt hóa tro vôi

Nên ta còn lầm lỗi

 

Giờ ba lần lên núi

Lại phải học làm người

Nghỉ ngơi thân hạc biển

Đá trắng đề thơ chơi !

 

----------------------------------

 

BÀI THƠ TRÊN ĐÁ

 

Nhớ thuở ấy làm bài thơ trên đá

Có một lần con én biển qua chơi

Cánh sóng mỏng vỗ thời gian chậm rãi

Khói tím đêm bay loãng ở trong lời

 

Bài thơ nọ không xanh như cây cành mơ ước

Cũng chẳng hồng như nắng mới qua đây

Đá đứng lặng nhìn niềm vui biếng biếc

Và tiếng chào nở trắng cả bờ mây!

Thơ trên đá trăng vẫn từng ghé đọc

Nét nhòa bay chao chiếc vạc trong sương

Thấp thoáng lửa cháy lên từ ý tưởng

Đọng mơ hồ như đọng một mùi hương

 

Bài thơ trên đá

Có gốc thụ rừng nắng mưa tàng lọng

Đôi khi vượn già để lại trái cây men

Hạt móc bạc đêm hôm vô tình lệ

Những xuân ngàn qua lại chẳng lưu tên

 

Thơ soãi cánh “may a” từ huyền mật

Để lại non vàng ảo ảnh tựa hồ nghi

Thơ lác đác dạo miền hoa cỏ ấm

Gặp lại mình trên mỗi dấu vô vi !

--------------------------------------------

BÂNG KHUÂNG

 

Bâng khuâng nửa vành trăng ướt

Nửa vành trăng thức trên cao

Giấc mơ đi vào cổ tích

Thương thương những hạt mưa rào

 

Bâng khuâng mênh mông sợi khói

Len vào thảm lục hư vô

Con chim thảo nguyên thuở nọ

Hót vui non lặng tình cờ

 

Bâng khuâng

long lanh hạt ngọc

Lung linh đốm nắng nụ bèo

Mắt xanh mỉm cười sương nước

Lữ bồng trăm cuộc buông neo !

 ------------------------------------

THƯ GỞI MẸ

 

Từ thuở lớn khôn vui cuộc đời dâu bể

Chưa một lần con đền đáp thâm ân

Con lặn hụp trong vô vàn máu lệ

Khi quay nhìn thì sương trắng đã phù vân

Tóc mẹ bạc như tuyết phơi đầu núi

Dáng mẹ gầy như vẻ hạc trăm năm

Biết bao đêm

Biết bao đêm chong đèn khuya lệ tủi

Ôi kiếp người sao chỉ mãi ăn năn ?

Xin mẹ hiểu cho con mỗi khi về thầm lặng

Vì bao năm con chưa vẹn nụ cười

Mẹ vẫn sớm hôm tảo tần lận đận

Chắt máu gầy cho con uống cầm hơi

 

Phụ mẫu tại tiền như phật tại thế

Con xuất gia vì hiểu lẽ vuông tròn

Muốn cung dưỡng không gì bằng phước huệ

Không gì bằng ân đức từ tôn !

 ------------------------------------

VÁNG BỤI

 

Đã tự nghìn xưa đạo chẳng dòng

Đời thì xuôi ngược nẻo mù không

Chợ chiều lố nhố trần pha tía

Bên đục lao xao bọt váng hồng !

 

-----------------------------------------

 

HOA LÒNG NÚI

 

Lòng núi

Hồn hoa tự điểm mầu

Non với

Lặng lẽ ánh trăng thâu

Tự phô hương sắc

Xao lòng đá

Tự mãn khai lời

Vẹn trước sau

 

 -----------------------------

 

GÁNH LỬA

 

Ai gánh lửa qua sông

Còn đèo thêm bó củi

Ai muốn chộp hư không

Bằng bàn tay niềm nỗi

 

Ta rong chơi  giữa núi

Nghe cá quẫy đìu hiu

Tiếng cá quẫy trăm chiều

Ơ bên ngoài có cõi

 

Ai gánh lửa qua bờ

Thương ngư ông lận đận

Ta muốn viết bài thơ

nghe sông xanh cuộn sóng

 

Ta lang thang giữa đời

Cùng con tâm trần trụi

Mãi gánh lửa rong chơi

Không đầu và không cuối

 

Gánh lửa và câu thơ

Cháy hoài miền cát bụi.

-------------------------------

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

.
.
.