Huế, chùa Huyền Không Sơn Thượng
Ngày 18/10/2011
Đại ngàn kể chuyện
(Trường ca Đà Lạt)
Tôi bước đi - thành phố “tiểu Paris ”
Những biệt thự đặc thù, kỳ công, mỹ diệu
Những tường thành hoa rêu dệt thảm
Những bậc đá hoa cương thấp cao ngoạn mục
Những kiến trúc hài hòa Tây, Thượng
Giữa vi vút ngàn thông
Giữa lãng đãng mù sương
Thấp thoáng đóa mỹ văn
Ôi! Tôi bước đi giữa lối hoa anh đào
Giữa lối hoa minosa chập chờn thuở trước
Khúc hát gió
Tiếng đàn thông
Còn mơ màng ký ức
Và trên trang thơ
Lấp lánh mộng nguyên xuân!
Đà Lạt ơi!
Tôi đến đây đã năm mươi năm
Lòng vẫn còn sơ nguyên,
Vẫn chung thủy bội phần
Đỉnh ngợp gió Lang biang
Rừng núi muôn xanh
Các bạn Lạch, Chil, Srê của dân tộc Cờ Ho
Đêm đêm bập bùng đốm lửa
Tiếng khèn man hoang vọng từ huyền sử
Gọi tình về chuyển nhựa sống cho nhau
Rồi Tày, Nùng, Chăm... buông, bản theo sau
Một quần thể nguyên sinh
Người và thú hài hòa giữa thiên nhiên trù mật
Dẫu hái lượm, săn bắt
Rừng bảo toàn định luật
Mẹ linh thiêng vẫn mớm sữa cho con!
Thời gian qua đi
Thời đại súng gươm
Thế kỷ mà đại cường phương Tây
Bước lên núi sâu, rừng thẳm
Cõi đào nguyên biến thành thủ đô nghỉ dưỡng
Cho liên bang quan quyền, quan lực Đông dương
Nô lệ và tự do cùng nhau hóa tím hóa hường
Man dã và văn minh hòa chung vũ khúc
Hàng ngàn biệt thự tạo nên một bảo tàng kiến trúc
Trông nguy nga, hài hòa
Và hoằng viễn đến không ngờ!
Rồi thời gian và năm tháng
Rồi trang thơ kế tiếp trang thơ
Cô gái đại ngàn hiển hiện giấc mơ
Suối Cam Ly hiến dâng nước ngọt lưu ly
Đèo Prenn hóa thành triền sương ảo diễm
Hồ Xuân Hương,
Trải tâm hồn đa tình trong lành vô nhiễm
Cho đất ngàn hoa tươi thắm, nõn nà hương
Ôi! Thung Lũng Tình Yêu gợi nhớ trăm đường
Ai viễn khách
Ai lãng du
Lắng nghe Hồ Than Thở
Những đêm Thung Lũng Vàng Mơ,
Thác Voi, Đồi Cù mơ màng tâm sự
Vẳng khúc nghê thường, nốt nhạc, tiếng đàn tiên
Ôi! Những nghệ sĩ lang thang
Ôi! Những du tử thả bước phiêu linh
Ôi! Những gã hát rong du hí trăm miền
Đến Đà Lạt thấy hồn thiêng bí mật
Thấy lòng mình thì thầm huyễn hoặc
Những nhạc sĩ, họa sĩ, nhà văn, nhà thơ
Chợt gặp lại một thiên đường đã mất
Lửa con tim bập bùng sáng tạo giấc chiêm bao
Giấc chiêm bao của em
Giấc chiêm bao của tôi
Giấc chiêm bao mộng hồ cuộc lữ
Giấc chiêm bao gót trần lãng tử
Thả trôi bay lên đỉnh biếc Lang Biang
Giữa mù sương hoa cỏ đại ngàn
Không khói bụi
Không đua tranh
Không tất tả ngược xuôi hư danh và ảo vọng
Trái tim nguyên lửa ấm muôn đời!
Ôi! Đà Lạt thương yêu ơi!
Em một cõi nguyên đào
Tinh sạch, xanh trong, ngây thơ, hồn nhiên, lãng mạn
Hồn em mù sương bay giữa mây trời lãng đãng
Mắt em mơ màng, đắm đuối cả nhân gian!
Giấc mộng của em lơi lả giữa non ngàn
Đệ nhất thắng cảnh, đệ nhất danh lam,
Đệ nhất sử thi và huyền thoại!
Một báu vật của non thiêng
Ẩn trong mùi hương hoang dại
Trong đôi mắt sơn nữ đa tình e ấp dạ lan hoa
Nhưng mà rồi năm tháng đi qua... đi qua
Chợt đâu núi rừng nổi sóng
Sóng kinh tế thị trường, sóng kiêu cuồng vật chất
Sóng tham lam, sóng phi văn hóa đảo điên
Thác Cam Ly, đèo Prenn rác thải đồng tiền
Mùi xú uế làm lá xanh cau mặt
Hồ Than Thở, thở dài não nuột
Thung Lũng Tình Yêu mua bán, quán hàng tranh
Thác Voi trong xanh, chất bẩn cá treo gành
Trăm “biệt thự tiểu Paris tự hào”
Bỗng hoang tàn, nát đổ
Dinh I, Dinh III
Còn đâu bảo tàng hoàng triều cương thổ
Đã trở thành khách sạn, hội nghị, họp bàn!
Khuôn viên nhà ga,
một trong những biểu tượng một thời
Lại tập kết sứ sành, bán mua rau cải bắp
Khu lăng mộ Nguyễn Hữu Hào:
Động mãi dâm, kim chích!
Những quần thể xinh xinh kiến trúc
Như trường học, nhà thờ, tu viện... biết còn chăng?
Và rồi mới đây
Thung Lũng Vàng Mơ lại “mơ” Vạn Lý Trường Thành
Lại còn có bản ghi:
“ Bất đáo trường thành, phi hảo hán!”
Rồi nào là áo giáp, kiếm cung,
Ngựa binh Tần Thủy Hoàng mà... ngao ngán!
Giáo dục gì đây? Vong bản hay ngu nô?
Lịch sử chim Việt, cành Nam ,
Bản sắc văn hiến bốn ngàn năm chẳng lẽ đã lu mờ
Hay xương máu tổ tiên
Thời đại kim tiền đã trở thành phế mục?
Đà Lạt đã đau buồn vì rừng thông dần biến mất
Bây giờ càng buồn thêm du nhập rác lai căng
Em không thấy sao
Khuôn mặt em dị hợm biết chừng nào
Đã biến dạng
Bởi hằng trăm công trình kiêu căng ô trọc
Cái chân của lợi nhuận đã đạp đền thờ mỹ học!
Cái bàn tay dung phàm sờ lấm khiết băng thơ!
Ôi! Đà Lạt hôm nay, cái lạnh đã trốn đi
Và mù sương giữa ngàn thông
Đã bị chiên xào, ăn nhậu
Ngàn hoa vẫn còn,
Còn khoe sắc hơn thuở trước
Nhưng tợ như hoa ni lông, hoa giấy - thiếu hồn hoa
Đâu rồi con đường hoa anh đào?
Đâu rồi con đường mimosa?
Đâu rồi phấn thông vàng gieo tơ lũng quạnh?
Và đâu rồi ly cà-phê Tùng chiều sương thấm lạnh?
Nhớ chiếc xe thổ mộ
Nhớ chú ngựa già khuya đêm lọc cọc
Gõ cô đơn, hiền triết giấc trầm tư
Thi sĩ quay lưng do khô cạn ngôn từ
Nhạc sĩ lặng câm,
Vì âm vọng đại ngàn không còn tiếng lòng đa tình nữa
Họa sĩ bẻ cọ, quăng màu vì núi rừng trơ trẽn
Văn sĩ ra đi vì sơn nữ mặc thời trang!
Ôi! Hãy cứu em, người ơi!
Đà Lạt thuở huy hoàng
Hay lịch sử đã qua trang
Giấy mòn kim bản vị?
Khóc một lần, đại ngàn!
Triệu năm sau không còn nữa?
Sương đã rơi đi chẳng vỡ giọt bao giờ?
Vĩnh biệt hồn, vĩnh biệt thơ
Chào Lang Biang!
Vĩnh biệt ngươi, chẳng lẽ?!
Giữ bản sắc là việc làm, có thể?
Bức tranh đại ngàn nét cọ lặng chờ trăng?
Ai là người bút nhuận đóa nhân văn?
(Huyền Không Sơn Thượng
Ngày mưa lũ - 18/10/2011
Minh Đức Triều Tâm Ảnh)