
Kính thưa quý khách,
XQ chúng tôi dựa trên nền tảng chủ nghĩa chiết trung giữa cái trở về với Bản Thể Tưởng Tượng xa xưa và văn hóa toàn cầu tạo nên cuộc khủng hoảng tinh thần và lo âu.
Để tái tạo một không gian hoặc nhiều không gian qua các sản phẩm nghệ thuật truyền thống dựa trên thẩm mỹ học của người Việt.
Đó là:
Không gian sống của người Việt Nam được thiết kế dựa trên 3 vòng tròn đồng tâm:
Nghệ thuật trang trí ngôi nhà Việt tại XQ giới thiệu những không gian sau:
---------------------------------------------
Trò chuyện với ông Võ Văn Quân - Chủ tịch HĐQT công ty XQ Việt Nam
về việc thiết kế không gian trong căn nhà Việt
Toàn cầu hoá đã đặt chúng ta ở ngã ba đường của hai thế giới. Chúng ta đang đứng ở giao điểm của ít nhất hai nền văn hoá, trong đó nền văn hoá của chúng ta bị lép chìm, bị lãng quên và bị khinh thị. Vì thế, chúng ta cần phải trình bày, đưa ra ánh sáng nền văn hoá đó. Nhưng nền văn hóa toàn cầu kia cũng là nền văn hóa đích thực, nền văn hóa mà ta cảm nhận hằng ngày qua môi trường sống, qua sách vở, qua phương tiện thông tin đại chúng.v.v.
Đó cũng là nền văn hóa của chúng tôi như một phần không thể tách khỏi số phận riêng từng cá nhân và tập thể trong đời sống.
Vì vậy, chúng tôi tìm cách dung hòa – đó là điều phải làm chúng tôi gọi đó là “chủ nghĩa chiết trung” trong một thế giới hiện đại thông qua nghệ thuật tái tạo “không gian Việt” mà chúng tôi gọi là nghệ thuật trang trí trong căn nhà người Việt Nam.
- Thưa ông! Trên tư cách một người nghệ sỹ, ông nói có một nỗi thất vọng đang bao phủ nếu không muốn nói đang khủng hoảng tinh thần và lo âu. Thông qua nghệ thuật trang trí “không gian Việt” ông thể hiện mơ ước một sự vận động nào đó?
Vâng! ở đất nước tôi với sự tiến tới nền văn minh công nghiệp, bởi sự năng động của Châu Au – Châu Mỹ, tôi có những người bạn bên đó và họ đã hỏi: tại sao còn nói đến sự đe dọa của phương tây khi họ không có mặt ở đó, khi chủ nghĩa thực dân đã xoá bỏ và Việt Nam đã độc lập tự do?
Đất nước chúng tôi đâu có thoát một cách dễ dàng như vậy. Không phải vì chủ nghĩa thực dân đã xoá bỏ mà là nguy cơ tan vỡ của nền văn hóa Việt đã biến mất đâu. Mối hiểm hoạ còn đó: sự phát triển kinh tế – hiện đại hoá – đô thị hoá và sự hội nhập đất nước tôi và mạng lưới quan hệ thế giới… nó đang có nguy cơ tự xoay mặt lại với mình. Điều đó không có nghĩa là không nên hội nhập, nhưng khi mở cửa ra thế giới phải mở to mắt nhìn vào hiểm họa đó. Chiếc lá chắn của một nền độc lập chỉ về mặt chính trị, không kèm theo độc lập về văn hóa, coi chừng đó là một lá chắn hão huyền không tin cậy cho sự an toàn. Đất nước tôi đã chứng kiến và trãi qua những cuộc phiêu lưu “ ngàn năm đô hộ giặc tàu, trăm năm đô hộ giặc tây”. Vì vậy “nhiệm vụ của người tốt phải đóng góp cho đất nước dù rằng rất nhỏ nhoi”- lời cụ Tố Hữu dặn tôi khi thăm XQ Sử Quán – Đà Lạt. Tôi dù không đủ khả năng vẫn muốn tổ chức “không gian Việt” - nó chỉ là một tiếng hát của những người nghệ nhân – nghệ sỹ XQ, bằng nghệ thuật truyền thống của mình, mơ ước tìm lại bầu nhựa sống trong văn hóa quê hương dù rằng nhỏ nhoi, không có khả năng nhưng im lặng đó là một sự đồng lõa không tha thứ được. Trên tư cách một người nghệ sỹ tôi cũng xin kể một truyện ngắn: khi thiết kế khu vườn “tri kỷ người Việt” tôi có trình bày trước một số cử tọa quản lý văn hóa mới tinh và thành thật thú nhận rằng họ kém hiểu biết về thế giới – về tương quan lực lượng – về chính họ và về trách nhiệm không thể đảo ngược. Tất cả họ đều phản đối tôi “nói chuyện trời sập” tôi không oán hờn, không giận dỗi mà chỉ thấy nỗi cô đơn không thể tránh khỏi và chính nỗi cô đơn đó tôi đã dựng đền “tri kỷ không về ta với ta” tại Sử Quán.
- Ông có cho rằng “không gian Việt” là một tham vọng lớn và sẽ chết yểu trong tương lai và ông đã sử dụng sản phẩm gì cho không gian đó?
Ai đó đặt tôi sao cũng được, cho sao cũng được... nhưng đối với tôi, “không gian Việt” đã tạo cho mình một cảm tưởng là đang đi giành lại một điều gì đó: tên tuổi của nghề thêu, đất nước tôi và kể cả chính bản thân của tôi. Công cụ chủ yếu của chúng tôi là sản phẩm của ngành nghề thêu truyền thống. Đối với nhà văn, nhà thơ công cụ của họ đó là ngôn từ. Sản phẩm thêu, đó là cái chứa đựng sự sống nó không những có chức năng sáng tạo mà còn có chức năng khám phá. Khám phá là gì? Là khuấy động các dòng suối trái ngược nhau của tâm hồn Việt, một cái nhìn xoáy vào chỗ tận cùng sâu thẳm của sự tha hoá “kinh tế thị trường” mà tôi đã dàn dựng tác phẩm như:
- Kẻ nhân danh đạo lý thị trường.
- Người xem phim.
- Hang tam giác nơi bắt đầu sự trả thù.
- .v.v.
Mà mọi người đều biết hiện thời đã bị phá bỏ.
Và thậm chí có người cho tôi là đang tham gia vào cuộc cách mạng văn hóa – kệ họ. Tất cả chúng ta đều phải bước vào một khởi đầu mới, một khởi đầu vì đất nước, vì hiện thời cuộc sống nhiều khởi đầu giả tạo, còn đối với chúng tôi đó là sự khởi đầu thực sự trong nghề nghiệp của mình hoà nhập cùng thế giới.
Ký ức, những điều bị chôn vùi, tất cả đều được khai quật, công bố, nở rộ .v.v. trong một thế giới toàn cầu, tôi cho rằng đó là tín hiệu quan trọng trong văn hóa.
Sự tồn vong của “Không Gian Việt” phụ thuộc vào khả năng nghe được tiếng nói đó. Rõ ràng trong sự toàn cầu hóa mà chúng ta đang sống, việc nghe tiếng nói của nghệ thuật truyền thống trong “Không Gian Việt” đã bị giảm sút. Nhưng càng ngày người ta càng thấy rõ đó là tiếng nói duy nhất còn tràn đầy sức sống và nhờ đó chúng ta có thể xây dựng và kiến tạo trong căn nhà của mình, đất nước của mình.
Với “Không Gian Việt” đây là một khái niệm mà chúng tôi không bao giờ quan niệm cái đặc thù của chúng tôi là sự đối lập, là đối thuyết của phổ biến. Đối với chúng tôi tiếp tục tìm kiếm bản sắc là một điều hết sức quan trọng. Và đồng thời khước từ “chủ nghĩa hẹp hòi”. Mối quan tâm của chúng tôi là sự quan tâm có tính nhân văn và chúng tôi mong muốn nó bắt rễ trong chúng tôi, nhân viên chúng tôi và bắt rễ sang người khác thậm chí cả người nước ngoài. Tôi nhớ một lần khi làm ăn với đối tác nước ngoài tại Anh Quốc. Anh ta nói rằng muốn tranh thêu trở thành phổ biến thì phải bỏ “XQ Việt Nam” tức là phủ nhận mình là người Việt Nam. Còn tôi thì trái lại “càng làm người Việt Nam bao nhiêu, thì chúng ta càng phổ biến bấy nhiêu”
Đặc thù mà chúng ta nói ở đây là đặc thù được dung hòa với cái chung. Đối với tôi không hề có sự giam cầm trong lòng một đặc thù.
Đặc thù nghĩa là bắt rễ cắm sâu nhưng cũng là sự chuyển tiếp, chuyển tiếp tới cái phổ biến…
------------------------------------
THUẬT NGỮ SẢN PHẨM THÊU TRONG TRANG TRÍ NỘI THẤT
- Đèn thêu có chân
- Tranh thêu 2M nhỏ
- Đèn thêu treo
- Rèm thêu, Drap giường thêu, Gối thêu
- Tranh thêu quê hương lớn (Cổ Độ)
- Những bộ tranh bốn mùa và ngôn ngữ loài hoa
- Khuê bào thêu, nón thêu, dép thêu, áo và khăn choàng cổ thêu.
- Vật lưu niệm thêu như: mẫu thêu hình trái tim, Card thêu, Khăn tay thêu, túi xách thêu.v.v.
- Những ký hiệu, biểu tượng… tạo nên sự tưởng tượng về bóng dáng chủ nhân.
- 3 loại trà, 3 loại rượu, mứt
- Tranh phong cảnh
- Tranh thiếu nữ
- Tranh chân dung
- Tranh triết lý
- Tranh quê hương
TỪ VỰNG ĐỒ GỖ TRONG TRANG TRÍ NỘI THẤT
- Trầm hương: bục ti vi
- Linh hiển: kệ nhị sơn
(Để trang trí sách, tượng cổ, lư trầm)
- Tủ đựng các sản phẩm loan tin
(Kèm theo những vật dụng trang trí trên bàn ăn)
---------------------------------------
Đội ngũ thiết kế, trang trí nội thất
XQ Sử Quán có đội ngũ chuyên thiết kế và trang trí nội thất bằng nghệ thuật truyền thống cho gia đình quý khách.
Nếu quý khách có nhu cầu, xin vui lòng liên hệ về:
Ông Võ Văn Quân – Trưởng nhóm thiết kế trang trí nội thất.
Văn phòng trang trí nội thất XQ Sử Quán:
Địa chỉ: 80A Mai Anh Đào – Phường 8 - Thành Phố Đà Lạt.
Tel: 84.02633.831343
Email:contact@xqvietnam.com
Website:www.phunuxqvietnam.com
----------------------------------------
Trong tập tài liệu này, chúng tôi xin được giới thiệu không gian bên trong căn nhà người Việt Nam
KHÔNG GIAN
BÊN TRONG CĂN NHÀ VIỆT
Gồm những căn phòng sau:
-----------------------------------------
Lối về căn nhà Việt
---------------------------------------------
NGHỆ THUẬT TRANG TRÍ CĂN PHÒNG KHÁCH
Là một không gian được chia làm 3 phần:
-------------------------------------------
CĂN PHÒNG KHÁCH ĐÓN BẠN TRI KỶ CỦA NAM CHỦ NHÂN
(Hay Còn Gọi Căn Phòng: Thu Chờ)
Nơi đón đợi và gặp gỡ bạn hữu... để uống trà, ngắm hoa, bình thơ, nói chuyện văn chương...của chủ nhân nam.
I. Nguyên liệu trang trí:
II. Sắp đặt:
“Từ giã nhé! mấy năm không hẹn được
Kẻ đông châu, người tây thổ mù khơi
Còn luân hồi thì ta còn gặp gỡ
Còn ra đi, còn trở lại bên người”
III. Trình diễn:
Phụ thuộc vào sự thân mật của chủ nhân.

Căn phòng “Thu Chờ”
Chờ mãi, chờ ai giữa bể dâu!
Chờ tâm ngọc trắng, tuyết thêm màu
Chờ chàng lãng tử, quăng hồ nậm
Chờ khách phong trần, cởi dép lau
Chờ bạn giang hồ vong dặm lữ
Chờ trang hảo hán hạ long đao
Chờ tay kiếm mã tung yên giáp
Chờ chí anh hùng buộc vó câu
Chờ gió tri âm xao vạn thuở
Chờ hương tri kỷ tỏa nghìn thâu
Thế gian bấy kẻ lòng muôn trượng
Khóc với hư không đá gục đầu!
--------------------------------------
-------------------------------------------
PHONG CẢNH
Như chúng ta thấy, con người có thể tự hoàn thiện mình bằng cách biến nơi họ ở thành Phong cảnh, họ đem lại cho phong cảnh tính người, trước hết phát hiện ra nó, sau đó tạo ra các tín hiệu về cuộc sống của con người tại đó. Phong cảnh là một tấm gương, trong đó con người tìm thấy chính mình, tác động tới đồng loại của mình bằng những tín hiệu rải rác khắp nơi, tại thành phố hay các vùng nông thôn – tại nhà mình.
Như vậy, phong cảnh là sự tích tụ vật chất của ngôn ngữ đó tại các vật thể hoặc cảnh vật tạo nên mà cái chúng ta gọi là Phong cảnh.
Bố Cục Của Một Bức Tranh Phong Cảnh
Ngắm tranh phong cảnh là một hoạt động không đem lại lợi ích gì cho thương mại, và càng không phải coi phong cảnh như là một bức tranh “rỗng tuếch” không mang dấu vết con người. Người ngắm không chỉ đang đi vào con đường, leo lên một ngọn núi trừu tượng.v.v… mà còn tìm đọc một cuốn sử được ghi chép trong các cuốn sổ với nhau. Trước tiên, có sổ ghi chép địa chất người sống ở đó họ leo trèo, đi đứng như thế nào trong địa hình đó, dùng công cụ gì đối với địa chất đó? Sau đó, đến sổ ghi chép thể thao: Những người đó đi lại những con đường đã được những con người trước đó khai phá. Họ đã dùng dự kiến thời gian chuẩn bị cho một cố gắng nào đó, và luyện tập ra sao cho thân thể có thể thực hiện động tác nào đó, sự nhào lộn nào đó. Còn sổ ghi chép thẩm mỹ mà chúng ta có thể gọi là “Bố cục phong cảnh” sự rèn luyện cảm giác, tinh thần cho phép những con người ở trong đó thưởng thức được hình dáng đặc biệt của núi non – nhà cửa – chùa chiền v.v, sắc thái của ánh sáng vào những lúc khác nhau trong ngày. Việc rèn luyện chu đáo thân thể cho phép họ “Khiêu vũ” không chút mệt nhọc giữa những địa hình hoặc say sưa quay lững giữa trời.
_25.000_.jpg)
Tác phẩm tranh thêu: SỚM RỪNG THU

Tác phẩm tranh thêu: TÌNH LÀNG NGHĨA XÓM
----------------------------------
----------------------------
CĂN PHÒNG KHÁCH CỦA NỮ CHỦ NHÂN
(Hay còn gọi là căn phòng: Phương Tiếp Phương)
Nơi trao đổi mua bán, tạo giá trị vật chất cho gia đình thường do nữ chủ nhân đảm trách.
I. Nguyên liệu :
II. Xếp đặt:
Một căn phòng nữ mang tính chất vỗ về – xoa dịu – cởi mở – thân thiện, thể hiện cao sang – quý phái của nữ chủ nhân.
III. Trình diễn:
Không gian thuận tiện cho vị nữ chủ nhân phụ thuộc vào công việc - tính tình – khách giao tiếp.
Căn phòng "Phương Tiếp Phương"



-----------------------------
CĂN PHÒNG THIỀN CỦA GIA CHỦ
(Hay còn gọi là "Quan Phòng Mục Diện")
Nơi dành cho chủ nhân nam - nữ và khách nhân sĩ - đàm đạo về triết lý sống
Lối lên "Quan Phòng Mục Diện"
Hồn Cổ Tộc
Trong ta ký ức bập bùng
Cháy tàn tro hiện bi hùng non thiêng
Hồn ta hạo khí đứng lên
Hiện bao cổ tộc đã quên mộ mình
Góc phòng "Tri Ân Đồ"
Góc phòng "Cuộc về - Nhớ nhà"
Một kiếp làm người không đi cũng mỏi
Chữ nhân thường viết mãi vẫn run tay
Môi bập bẹ sợ lời mình lầm lỗi
Làm sao đương những đại sự cao dày
“Quan phòng mục diện” là một cuộc về để tìm lại tình làng nghĩa xóm, tình anh em; là một cuộc về khám phá ra mình bằng chính mình và cũng là những ký ức lãng quên theo thời gian được sống lại, nở rực rỡ trong căn phòng “Quan phòng mục diện”.
Góc phòng "Diện Mục"
NGHỆ THUẬT TRANG TRÍ
CĂN PHÒNG “QUAN PHÒNG MỤC DIỆN” CỦA CHỦ NHÂN
1. Tri ân đồ báu: nơi trưng bày những vật “Cổ tộc” liên quan đến quê hương xứ sở,
2 Không gian "cuộc về".
3. Không gian "diện mục".
Là những triết lý sống của chủ nhân được thêu trên những bức tranh.

Xa xa trên đầu gió
Con chim quên lối về
Chợt gặp vầng trăng tỏ
Về làm chi mà về
BỘ TRANH “CUỘC LỮ TÀ HUÂN” ĐƯỢC SỬ DỤNG
ĐỂ TRANG TRÍ CĂN PHÒNG “QUAN PHÒNG MỤC DIỆN”

--------------------------------
NGHỆ THUẬT TRANG TRÍ CĂN PHÒNG LÀM VIỆC CỦA CHỦ NHÂN GIA ĐÌNH
(Hay còn gọi là "Yên Hà Các")
Phòng làm việc của chủ nhân người Việt Nam. Là nơi thể hiện tính cách, tâm hồn của chủ nhân. Dù có làm việc gì đều lấy nền tảng tâm hồn Việt. Đồng thời, qua cách xếp đặt, kết hợp âm thanh – ánh sáng – màu sắc – chuyển động – tâm trạng để nuôi dưỡng tinh thần vững vàng :
“ Tình như thạch
Thâm sơn còn nguyệt thố ”
Giới thiệu 4 không gian nơi làm việc:

Nhớ "Thạch Đầu"
---------------------------------------
KHÔNG GIAN NGHỈ NGƠI
( Hay Còn Gọi Là Vị Tĩnh Cư)
Là nơi chủ nhân
Nguyên liệu
Một tủ trà – ghế xếp – kệ nhị sơn – cửa sổ hướng đông – rèm thêu – đèn thêu – tủ treo áo Sương Khuê Bào - khăn choàng thêu - hài thêu – tranh hai mặt Thưởng Nguyệt – đĩa thơ.
Xếp đặt gồm 3 tác phẩm:
Bẽ bàng với nguyệt: ghế xếp đối diện khung cửa với trăng.
Tủ đựng trà để pha uống trà ngắm trăng gọi la “Thanh Đạm Hương”.
Kệ để đọc sách ngắm trăng gọi là “Du Viễn Phương”
Không gian này thường được sử dụng vào 20h đến 23h những đêm trăng mọc.
Huyễn hư phụ thuộc vào thời tiết qua trang phục thêu.

Bộ tranh "Xem nghe và kể lại"
Chim và giun dế du ca
Một ngày ngứa cổ hót ra giọng vàng
Mây và thơ mãi lang thang
Hôm nao tắt lửa trần gian lạnh buồn
------------------------------------
NƠI THỂ HIỆN BÓNG CHỦ NHÂN
(Hay Còn Gọi Tố Như Ư)
Nơi thể hiện bóng chủ nhân qua những ký hiệu – biểu tượng
(Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín – Dũng - Tâm ).
Nguyên liệu: Bức bình phong thêu hai mặt – hài thêu – đôn gỗ và hai chậu hoa lan (Ý Điểm Duyên)
– Một bộ rèm thêu “Nguyệt Trúc Vô Thanh”
– Cặp liễn đối thêu ( Nhân – Trí – Lễ … )
– Cặp đèn thêu màu đỏ.
Xếp đặt: Tác phẩm “Núi Cười Sông Lận Đận”
Trình diễn:
Không gian "Tố Như Ư"
Ta đã ra đi từ xa xăm nỗi nhớ
Vết ngựa bon loang khói giữa ngàn thu
Bẻ kiếm quăng giữa lòng gió bão
Phụng hiến đời không kể hơn thua

--------------------------------
PHÒNG LÀM VIỆC CỦA NAM CHỦ NHÂN
(Hay: Vạn Quyển Thư)
Không gian làm việc “Phát Tích”, những ý tưởng tư duy, nơi đạt đến đỉnh cao:
Gồm những không gian xếp đặt sau:
a. Nguyên liệu: Một bàn làm việc – một ghế làm việc - hai tủ (hồ hải – sơn khê) – một án trăng – một bộ thập bát bang – bộ tranh “cuộc lữ tà huân” – án sưởi bút (tranh hai mặt nhỏ và nơi cặm bút) – trầm hương linh hiển (án thờ các vật linh, phụ thuộc vào tín ngưỡng) – tranh hai mặt lớn.
b. Xếp đặt: Bốn không gian
Đời nhân sĩ con chim trên đỉnh núi
Ngợi ca ngày nắng mới giữa mù sương
Chim rướm máu bởi hồn thơ u khoát
Rớt xuống trần như lửa cháy tà dương
Ai đã từng sơn khê, phong trần hồ hải
Đầu ngước cao, thép kiếm ánh dương hồng
Tôi cầu nguyện trí người tung áo vải
Cho đạo đời thơm ngát tấm tình chung
Miên man ta đứng giữa sa mù
Nghe sương vỡ trên niềm đau của cỏ
Có ai nhặt màu nắng xưa và khóc
Còn riêng ta đẽo đá tạc trăng vàng
* Xếp đặt “Án Trăng” hậu “Án Thư Trầm Nguyện”
Gồm hai tủ :
Giữa hai tủ “Hồ hải” và “Sơn khê”, đặt một án trang trí bộ thập bát bang, phía sau vách tường treo bộ tranh “Cuộc Lữ Tà Huân” (những tác phẩm triết lý). Có nghĩa “Trăng trên án đọc vần thơ mới viết”
* Xếp đặt “Án Thư Trầm Nguyện” (bàn và ghế làm việc)
Trên bàn là “Án sưởi bút” đặt bức tranh “Cổ Độ” hai mặt nhỏ.
Vách tường tả vu treo bài thơ Đọc Sách:
Đãy sách cũ con mọt già tư lự
Ngán ngẫm cười những chuyện chẳng gì đâu
Sợi tóc bạc bùi ngùi thương con chữ
Mai mốt kia rụng xuống những chân cầu.
Bàn làm việc hay còn gọi là " Án Thư Trầm Nguyện"
Ai đã từng sơn khê, phong trần hồ hải
Đầu ngước cao, thép kiếm ánh dương hồng
Tôi cầu nguyện trí người tung áo vải
Cho đạo đời thơm ngát tấm tình chung
"Án Trăng" trong không gian làm việc
--------------------------------------------
CĂN PHÒNG VÀ KHU VƯỜN DẠO CHƠI CỦA CHỦ NHÂN
(Hay Còn Gọi Không Gian Phương Địa Thảo)
Bên phải căn phòng “Vạn Quyển Thư ”
Căn phòng với một lối dẫn ra khu “Thanh Tâm Viên” Khu vườn “Tiêu Dao Ca” Nơi “Hãy sống bên đời – một chút tiên”.
Được trang trí:

Thưởng thức "Thanh Đạm Hương" tại vườn "Tiêu Dao Ca"
TRÀ U HƯƠNG
Suối trong chờ hạc nội
Mây trắng luyến non cao
U hương tìm ẩn giả
Hoa nở vọng trăng sao
TRÀ HÀNH THÂM
Ta cúi xuống nhặt dấu chân trên cỏ
Thấy tiền thân sương ướt áo chưa khô
TRÀ TÂM VỌNG
Đã muốn chôn chân suốt một đời
Mà sao tâm vọng lưu phương ơi
Trăng nước vô cùng ai chiết mộng
Túi thơ sông núi ước nguyền thôi.
--------------------------------
Không gian "Phương Địa Thảo"
Căn nhà: "Lưu Giữ Thời Gian" ở vườn "Thanh Tâm Viên"
Lối ra khu vườn "Thanh Tâm Viên"
Cỏ thơm xưa ở rừng già
Có chàng thi sĩ ranh ma hái về
Lều tranh trang sách nằm kề
Gối vong tình ngủ, bốn bề tình vong
---------------------------------
NGHỆ THUẬT TRANG TRÍ
CĂN PHÒNG GIÁO DỤC CỦA GIA ĐÌNH
(hay còn gọi là “GIA PHONG THỤ PHÁP”)
“Chỉ tín tao phùng hứa nhất thiên”
Trong mỗi gia đình, mỗi con người sinh ra và lớn lên,
“Phiêu lãng phương hà ngoại ... ” sẽ thành “dáng đá, hình cây...”
Dù có ở chân trời, góc bể nào cũng có chung “Tàng Thụ” (GIA PHONG )
Những bài thơ “ Cổ Độ”
Quê nhà thơm mái rạ
Hương cau báo thu về
Con trâu vườn gặm cỏ
Chim sẻ đậu trên sừng
Là một không gian bao gồm:
1. Căn phòng “Tàng Thụ”.
Trưng bày một tác phẩm
“Trăm núi, nghìn sông một cảnh thiền..”
Đằng sau bộ sập gụ cha mẹ ngồi, đối diện là một dãy ghế sopha gỗ dành cho con cái ngồi.
Một bức ảnh lớn cả gia đình (đằng sau dãy ghế sopha, nếu được thêu càng tốt)
2. Góc “Phương Hà Ngoại”
Ba dãy tủ: Trưng bày đồ lưu niệm của cha mẹ, con cái sưu tầm trong những chuyến đi xa. Những vật phẩm nhân dịp sinh nhật, lễ lạc …
Chân dung thêu của cha và mẹ
3. Góc “Tủ Góp Duyên”
Một tủ trưng bày vật phẩm mang dấu ấn của thời gian (đồ cổ)
4. Đền “Chỉ Tín Tao Phùng Hứa Nhất Thiên”
Căn phòng "Tàng Thụ"
"Trở Về Nhà" - trước đền Hứa Nhất Thiên trong căn phòng Gia Phong Thụ Pháp


Góc "Phương Hà Ngoại"
Đệ huynh phiêu lãng phương hà ngoại
Dáng đá, hình cây nhớ nhau nhiều
-------------------------------
NGHỆ THUẬT TRANG TRÍ CĂN PHÒNG NGỦ
(Hay còn gọi là Phòng Lạc Phúc)
Quan niệm cái đẹp của nghệ thuật cổ truyền dựa trên sự phân biệt chủ yếu giữa Lạc và Phúc mà nghệ sỹ nghệ nhân XQ cho rằng đó chính là bản chất của cái đẹp.
Lạc là cá nhân và ích kỷ, ngẫu nhiên và tương đối.
Còn Phúc thì mở cửa đi vào tuyệt đối và vô tận.
Và nếu Lạc là thoáng qua thì Phúc là viên mãn, cân bằng, bình yên.
Phòng Lạc Phúc
Lối Phúc

LỄ PHỤC CHÀO XUÂN 2006 CỦA XQ
TRÊN ĐÀI TRUYỀN HÌNH VIỆT NAM




