LỬA CỦA THƠ

BÀY TỎ 1

(Viết tặng ngàn phương mây trắng)

Mai hêt cuộc tôi xin về núi cũ

Giã từ ngày áo đỏ đèn xanh

Chẳng phải tôi nhớ nguồn, nhớ tổ

Mà bởi tôi chưa dung nổi thị thành

 

Tôi đã ra đi bằng bài thơ thứ nhất

Thuở đầu đời môi rượu lả đường say

Tôi đà ra đi từ khối tình chân thật

Yêu trần gian mà chẳng dám cầm tay

 

Chỉ tôi mọn không hơn loài rong biển

Thân tôi yếu mềm không kham nổi gió sương

Và hiểu biết cũng như loài ong kiến

Thì nói chi nhập cuộc với lên đường

 

Ôi trai trẻ một thời oanh liệt quá

Kiếm trên vai vô địch mấy sông hồ

Và ngạo khí tưởng chừng như thép đá

Giữa ngàn năm sinh tử chẳng nhấp nhô

 

Ôi trai trẻ, một thời nghiêm chính quá

Tôi chưa dung một một ác niệm bao giờ

Tôi cách biệt với bao người dối trá

Ngỡ rằng mình là đích tử Thích Ca

 

Cơm với áo dễ sinh mầm sâu bọ

Cưu mang chi cho hèn liệt một đời

Là đã hạc từ cội nguồn đông độ

Vốn vô tranh cả giọng nói, tiếng cười

 

Và thuở ấy, rất nhiều người quý mến

Đời sa-môn giản dị đẹp làm sao

Danh lợi, tiền tài chưa một lần ngó lại

Thì sá chi uế trược với trần lao

 

Cám ơn nhé một thời gió nổi

Cuốn phăng tôi đến một cõi bên trời

Thế gian nhé một lần xin sám tội

Quỳ nơi đây mà ôm siết con người

 

Dẫu bây giờ tôi có về núi cũ

Tôi chẳng dám ví mình là sư tử rừng xanh

Tôi sẽ sống một đời bình dị

Hơn chi ai mà phất áo thị thành

 

Những bằng hữu lên đường, những người em ở lại

Tôi xin chắp tay, im lặng, cúi đầu

Không nói được dẫu một lòi vụng dại

Trong hồn tôi sương phủ mấy nhịp cầu

 

Tôi sẽ ra đi mà không hề bỏ lại

Thế gian này cũng tình nghĩa đệ huynh

Nếu còn sống, tôi còn yêu thương mãi

Và lỡ lầm xin trời đất bao dung

 

Tôi chẳng biết nơi nao là quán trọ

Kiếp vốn tha hương, cố quận bao giờ ?

Nếu còn thở thì tôi còn bày tỏ

Yêu cuộc đời với nguyên vẹn tình thơ

 

Các em của tôi mà tình thầy, nghĩa đệ

Có nhớ nhau xin cạn một chung trà

Đời còn đẹp khi ta còn giọt lệ

Đời khổ đau nên sinh-tử-tình-ca!

 

Tôi yêu con chim cổ còn rướm máu

Đến trần gian phụng hiến cả tâm hồn

Đã một thời, tôi trao người kiếm báu

Còn giờ đây khí lực đã suy mòn

 

Tôi bỏ cuộc? Ừ, thì tôi bỏ cuộc!

Tôi ra đi? Ừ, thì tôi ra đi

Ai bỏ cuộc và ai không bỏ cuộc

Nhìn trên đầu mây trắng giục đường phi!

 

Từ giã nhé! Mấy năm không hẹn được

Kẻ đông châu, người tây thổ mù khơi

Còn luân hồi thì ta còn xuôi ngược

Còn ra đi, còn thân phận con người!

 

Còn ra đi nghĩa là còn tưởng vọng

Còn nửa khuya thả mộng mấy sông hồ

Còn yêu người nghĩa là còn quằn quại

Còn đỉnh cao, toác rủ một trời thơ

 

Thôi nhé người, mai tôi về núi cũ

Để biết mình muôn thuở vẫn còn đi

Để biết mình không là gì cả

Xin một đời rêu cỏ an tri!

( Tiết thượng nguyên, Canh Thân,1980)

----------------------------------------------------

BÀY TỎ 2

Một kiếp làm người đã mệt

Nói làm chi những chuyện cao xa

Đầu ngẩng lên không cao hơn hai thước

Xin thưa người: Mây trắng hỏi đường qua!

 

Tay tôi ngắn không với từng xanh thẳm

Mắt tôi mờ không thấy lý vô biên

Tàu vĩnh cửu đã đông người quá lắm

Còn riêng tôi xin trót phận vô duyên

 

Bao lầm lỡ suốt quãng đời niên trẻ

Mây và sương còn phủ ngợp đường dài

Ai giải thoát, còn riêng tôi chưa thể

Chút hơi người còn vương vướng tóc tai!

Dẫu về rừng thì tôi làm đạo sĩ

Lên non tu, tooin quẳng gậy trường giang

Nhưng trái đất cứ quay hoài quay hủy

Gẫm lòng mình nên chưa muốn ly tâm

 

Sông xa nguồn có bao giờ tịch lặng

Con nước xuôi, dòng chảy đến trăm miền

Mang hơi thở cũng nghe chừng quá nặng

Thì nói chi cơm áo với phàm duyên

 

Một kiếp làm người đã mệt

Còn hơi đâu nghị luận không vời

Học yêu người suốt đời chửa hết

Sự sống đâu có treo lửng giữa trời

 

Óc tôi muội không am tường triết lý

Không biết chi bản thể với siêu hình

Tôi tập mãi mà ước chừng quá tệ

Học đứng đi, học ăn nói ngồi nằm

 

Địa cầu lớn biết bao người đại trí

Đâu phần tôi, phương thế phụng nhân quần

Tôi cố gắng sống phần người nhỏ bé

Cố gắng thương đời bằng chút máu đỏ trong tim

 

Tóc mấy sợi, bạc dần xuân xanh cũ

Kinh thư còn mò mẫm mấy trang ngoài

Đêm thức giấc cũng tủi mình ám độn

Qua song thưa, trăng đã gác non đoài

 

Phật vẫn chờ con cuối đường đó chứ

Con về sau hoa có nở liên đài?

Con thèm lắm một nụ cười giản dị

Đấng cha lành đâu phải chỉ riêng ai!

 

Một kiếp làm người, không đi, cũng mỏi

Chữ nhân thường viết mãi vẫn run tay

Môi bập bẹ sợ lời mình lầm lỗi

Làm sao dương những đại sự cao dày?

 

Ai vô nhiễm, còn riên tôi còn nhiễm

Tâm để lâu bụi bặm cũng hoen mờ

Tôi thấy thực, dẫu bao người thấy huyễn

Mảnh trăng vàng dệt sông nước đầy thơ

 

Ai đã từng sơn khê, phong trần, hồ hải

Đầu ngước cao, thép kiếm, ánh dương hồng

Tôi cầu nguyện, chí người bung áo vải

Cho đạo đời thơm ngát tấm tình chung

 

Chưa bao tuổi đã thấy mình lú lẫn

Tụng kinh hoài, khi nhớ, khi quên

Nghĩ tượng đá cũng đầu sương tuyết điểm

Thì buồn chi, tôi, một gã tăng quèn

 

Sống giao tiếp, tôi vụng về, khờ dại

Gặp chỉ cười, không biết phải làm chi

Nếu ai đó có nhìn tôi ái ngại

Thì xin thưa, cây cỏ nói năng gì!

 

Một kiếp làm người, thành người đã khó

Đâu dám kham những việc phi thường

Xin lạy tạ trần gian khốn khổ

Biết bao giờ hết hoạn nạn tai ương?

 

Manh áo mặc đã bao dung biết mấy\

Miếng cơm ăn cũng lụy đến bao người

Ai đổ hột giữa nương cày ruộng cấy

Thì tôi đâu dám tự tại bên trời

 

Ôi ! hơi thở, một đời tịch lặng

Nhưng trái tim nhịp đập liên hồi

Dẫu raast nhẹ cũng như dường địa chấn

Nước mắt, niềm vui, chốc thoáng cũng xa rồi

 

Dẫu thế sự ráy suy mai thịnh

Biển muôn trùng năm tháng còn vơi

Cố gắng sống một đời trầm tịnh

Bỏ ngoài da,chữ vận, chữ thời!

 

Dẫu ai hát bên đường, giữa chợ

Tôi cố nghe, cố mở rộng trang lòng

"Đà" trong mắt đâu rác người bé tí

Yêu thương nhau, đức lớn nào đong?

Ai nói phải và ai nói trái?

Sóng nhân tình vỗ biển bạc bao la

Ai nói hư và ai nói thiệt

Đỉnh non ngàn muôn thuở lợp mù sa

 

Thôi nhé cuộc đời, cho tôi kính lạy

Thôi nhé anh em, bằng hữu chút tri lòng

Vẳng chuông sớm tôi thấy mình ngồi dậy

Ráng tu hoài dẫu thiên địa vô công!

                                        (1980)

------------------------------------------------

BÀY TỎ 4

Vĩ giác ngộ mà lòng ta giếng cạn

lòng giếng ngàn năm  đá sỏi, cát đằng ơi!

Chữ và tiếng từ muôn xưa vỡ vụn

Đã muôn xưa nằm mộng thốt nên lời

 

Ta về từ núi cao với lửa rừng nguyên thủy

Hàng tùng xanh gốc cỗi mấy tăng kỳ

Ta quỳ xuống, hoang vu niềm khổ lụy

Gặp trăm đời trong nửa niệm phân ly!

 

Nói ai hiểu, mà có còn ai hiểu

Tay cầm tay khoảng cách rông vô cùng

Thơ xuống núi, lời thừa, âm lạc điệu

Bởi đất trời chưa kết mối duyên chung!

 

Ta về từ bao giờ, nắng mưa quen mặt cả

Lời chia hai, nhật nguyệt cũng chia hai

Nửa xanh mát, lộc non và biển hạ

Nửa khô vàng, lá úa với thu phai

 

Vì giác ngộ, lòng ta cơn gió lạ

Thổi lồng bồng, gác vắng với hiên khuya

Ta lất phất, thói đời cùng thói đạo

Rõ lắm rồi, cỏ rác cũng se sua!

 

Lời tục sĩ, đau lòng ai đó chứ?

Tháng ngày chừ, thơ thẩn núi non xưa

vài bằng hữu, cũng dạt dào thi tử

Dăm anh em, sông núi cũng dư thừa!

 

Ta đã bỏ, những bài thơ thứ nhất

Bỏ đam mê, con chim hót vườn trăng

Ta chợt đến như một người trái đất

Thở và quên, hiên trước gót chân nhân

 

Tình bỏ túi lâu ngày, men hóa nấm

Ôi ngày xưa! Xưa lắm, có ngày xưa?

Ta mỉm cười, con sâu màu mía mật

Nằm im ngoan, kén ngọc, gió thu đùa !

 

Có những đêm khêu đèn xem sách cổ

Trí lý hình - con chuột gặm lăn tăn

Ôi! Thánh nhân! Lời sông pha cổ độ

Mấy nghìn năm, bến cũ, chiếc đò trăng

 

Ta đến đây, chưa một lần giao kết

Nên ra đi, cơn gió thoảng ngoài song

Những bài thơ suốt đời làm chửa hết

tình anh em hoa nở thắm trên dòng

 

Vì giác ngộ lòng ta thành đá trắng

Nằm chiêm bao năm tháng đỉnh cô đơn

Cành trúc vàng đong đưa không muốn hỏi

Phong kín bao giờ, thiên tài, nguyệt đầu non?

 

Ai đại nguyện trong đời, cao chánh khí?

Guồng tử sinh quay mãi biết làm sao!

Giun dế đêm đêm vẫn còn thầm thỉ

Rõ lắm rồi, sỏi đá cũng hư hao!

 

Sống như thật, đời mê đời chẳng hiểu!

Ta là chân nhân, người thật đã từ lâu

Thương ghét buồn vui là trăng đùa bóng liễu

Trúc lá bên hồ, hoa nắng cợt bèo dâu

 

Ta bày tỏ với ai ? Với con sâu màu mía mật

Với dâu bèo, đốm trắng, với đông sương?

Lời tục sĩ đau lòng ai đó chứ

Ta chưa từng vẽ mắt đứng soi gương!

 

Ta là chân nhân, là cỏ rêu bé mọn

Là phượng hoàng, đỉnh núi lạ về chơi

Cất cánh rợp giữa huy hoàng mộng triệu

Rồi bay đi, mất hút cõi con người!

--------------------------------------------------------------

 

CẢM XÚC TỪ MANDALAY

Ôi! Mandalay

Ôi! Kinh thành hoang phế cổ xưa!

Chùa tháp tôn nghiêm

một trời Phật pháp huy hoàng

Vinh danh dân tộc Miến!

 

Nơi đây đã có thời

Chép bối kinh trên hơn bảy trăm bia đá

Để kế thừa giáo pháp nguyên ngôn

Ôi! Chữ chữ thơm hương

Chữ chữ rực sáng ngọn lửa linh thiêng

Cháy bùng tâm thức nhân gian

Đã nghìn đời tối tăm và thống khổ!

Tôi đã đi thăm

Những núi đá trăm năm nghìn cổ tượng

Những hang động

Những nét khắc chạm tinh minh tâm huyết

Mà bùi ngùi dấu tích rêu phong

Mà bùi ngùi thời gian và lịch sử

Cùng sự vô tâm và vô cảm của con người!

 

Tôi cũng đã đi thăm

Chùa tháp tân trang vàng son lộng lẫy

Ngự giữa đồi cao trăm trượng uy nghi

Đức Phật đứng,

Đức Phật nằm

Đức Phật ngồi trầm ngâm lặng lẽ

Mà cảm thương quyền lực và bóng tối u mê

Mà cảm thương muôn dân trăm nỗi ê chề

Sống đời lầm than, khắc khổ

Sinh hoạt thô sơ

Bôi má, quệt mày

Mương tượng một thời hồng hoang tiền sử

Thân phận đói nghèo

Cam chịu thản nhiên!

 

Ôi! Nhưng mà uy linh làm sao!

Nhưng mà huyền nhiệm xiết bao!

Họ tìm được sự bình an không nơi nào có được

Họ tìm được niềm vui

Cúng dường, xây chùa, dựng tháp

Mong kiếp sau hưởng phước nhân thiên

 

Ôi! Thương yêu làm sao

Những khuôn mặt hiền lương chất phác

Da sạm đen vì mưa nắng phong trần

Ôi! Tay chân nông dân

Mà tâm hồn thiên thần

Chưa vấy nhiễm gian manh, xảo trá

Chua vấy đục bởi xa hoa bụi bặm

Sống với nhau nhân ái dạt dào

Sống với nhau

Cùng nhìn về cõi cõi thanh cao !

Ôi! Mandalay!

Ôi! Myanmar!

DDaaats Phật, đất thiền

Có mười hai vị thuộc thông tam tạng

Bao nhiêu vị thiền sư đương đại

Đã xiển dương thiền học khắp năm châu

Đã biết bao huyền diệu, sâu mầu

Sao không cảm hóa độc tài thống trị

Sao không cảm hóa giai cấp tướng lãnh

ho muôn dân hơi thở tự do

Xu thế văn minh

Bánh xe lịch sử quay ngược bao giờ

Thời đại nghe nhìn

Tại sao lại bưng tai bịt mắt?

Ôi! Đất nước muôn xanh

Trăm nghìn vẻ đẹp

Sông núi, tình người, cỏ cây

Môi trường thanh khiết

Mà tại sao...

Mà tại sao buồn bã đến nao lòng?

Ôi! Có cái gì nửa có nửa không

Có cái gì nửa hư vô

Nửa bàng hoàng, bơ ngơ, lẩn thẩn

Thương Phật, thương người,

Thương vàng son chói lọi

Thương bần hàn, lam lũ áo cơm

Thương đèn hoa cùng nghi ngút trầm hương

Thương cõi đi về

Và thương cả những kẻ vô minh

Kiêu căng quyền lực

Thương Mandalay

Cùng dân tộc Miến anh em!

Ôi! Có dẫu ra sao

Đất Phật, đất thiền

Giá trị tâm linh ngàn đời

Chưa bao giờ diệt mất

Chánh pháp huy hoàng

Là mặt trời

Là con mắt nhân gian

Chưa bao giờ lặn tắt!

( Mandalay,đêm 21/11/2008)

-------------------------------------------

CẢM HỨNG TỪ SHWEDAGOON

Con rồng thiêng

ngủ dưới đống gạch rêu xám cũ xưa

có tháp vàng và tín ngưỡng bay cao

vút tận khung xanh

gọi tên những địa danh huyền thoại!

 

nơi đây,

tám sợi tóc Phật gần ba ngàn năm,chưa cỗi

vẫn biếc chồi non

vẫn cháy rực trầm hương

thắp sáng điện đài linh thiêng

với vô lượng niềm tin

vừ cao sang, vừa thánh thần

vừ ngây thơ, vừa mộng muội!

ta dạo bước hư vô thời đại

bắt gặp những bộ lạc

đã mất tích từ thời khuyết sử

hồn nhiên đi đứng nói cườii

hồn nhiên bôi mặt vẽ mày

hồn nhiên cầu nguyện thần linh

với trái tim vô cùng thanh khiết!

ta muốn khóc bởi những điều chưa biết!

ta chợt buồn

bởi thân phận của chúng ta!

chữ nghĩa, đa tri...

vất vướng chẳng quê nhà

và ngọn bút

còn khói sương lung linh ảo hóa!

Yangoon, Yangoon!

trang sử Phật, tháp vàng bí mật

và con người cam chịu bình an

đất thở đêm đêm cho hạt lệ bất toàn

đọng thành ngọc để hóa tâm tôn ngưỡng

Yangoon, Yangoon!

có những linh tượng

được quàng bảo châu, vương miện

có Thánh Tăng ẩn dật giữa rừng sâu

có Thánh Tăng được van vái kính cầu

và cũng có những Thánh Tăng

được dệt thêu từ u linh huyền thoại!

nhưng

mây cổ tích vô tình vẫn bay

và cội phượng vàng cao sang

vẫn đơm hoa lẻ loi, họa hiếm

có quạ đen và bồ câu lẫn lộn

có cùng đinh

và quý tộc chẳng ưa nhau

có đạo sĩ lang thang

niệm hạt trân châu

và có sa- môn

thản nhiên dạo chơi phố thị!

Yangoon, Yangoon

rất thanh nhàn là cư dân bản địa

chất rừng,

u mê, chân thật kết tình

hóa thành cõi

mà văn minh là niềm đau dị ứng!

tuy nhiên,

vẫn tuy nhiên

ta thương Yagoon

như thương quê nghèo tuổi thơ hoa bướm

chạy giữa hồn vùng chân đất ven sông

chỉ có tình yêu

sự sống, tấm lòng

chưa trục vật kết đài hư dối

chưa hoa ngôn,

xáo chữ ở đàu môi!

đúc Phật hóa thân

và trăm ngàn tượng Phật mỉm cười

cõi thế tục muôn đời như rứa đó!

 

đêm,đêm...

những vì sao long lanh từ miền chân đế

rơi vô cùng...

rơi mãi chẳng về đâu!

Yangoon cháy lên!

Shwedagoon cháy lên!

câu thơ cháy lên!

và tất cả cùng quỳ xuống nguyện cầu

cho nhân loại thấm nhuần ân Đại Giác

để đát trời

cùng với chân không

chưa hề riêng khác!

( Viết tại Lokasakhaung Temple- 4/5-2001)

-------------------------------------------------------

CUNG THƯƠNG

"Tử sinh như ba lãng

Vĩnh vĩnh cung thương âm"

 

Gió trở bấc dậy từ nghìn năm huyệt

Biển chưa tan lời vỗ nát hư không

Ôi, anh em tuổi trẻ tóc phiêu bồng

Xin dừng lại bên đời cao tiếng hát

 

Mình đã ra đi từ hồng hoang nghi ngút

Bến tương phùng là bao thuở tịch vong

Yêu thương nhau chưa đủ ấm tấc lòng

Nghĩa sơ ngộ cũng phủ phàng biết mấy

 

Những quán trọ, những chân câu còn đấy

Rêu mờ chưa sau năm tháng tà huy

Lửa tự bao giờ đốt lửa ra đi

Tay khát vọng, mến yêu trời khát vọng

 

Đã về chưa, sông dài biển rộng

Áo giang hồ bụi đỏ rướm trần ai!

Nẻo đam mê, chừng khuất mấy đông đoài

Vai kiếm lạnh, có bẽ bãng với nguyệt

 

Gió trở bấc dậy tự nghìn năm huyệt

Biển chưa tan lời vỗ nát hư không

Ôi, anh em tuổi xế, tóc phiêu bồng

Xin dừng lại bên đời, cao tiếng hát

 

Ra đi mãi cũng niềm vui nước mắt

Trăm con sông nước cũng tự nguồn về

Con đường sau lưng, trước mặt: vẫn nghìn xưa!

Mãi lãng bạt nên chua tững cố quận!

 

Gót lữ thứ đã bao giò dẵm mộng

Đã bao giờ ái ngại dốc đèo chim

Nấm mộ ai vàng chân núi tịch dương

Rớt tiếng quạ giữa vô cùng khuya khoắc

 

Nếu chưa thỏa vẫn có quyền xuôi ngược

Bọt biển chưa tan, xin sóng vỗ hai lần

Ôm ruột đau, mà môi mắt vẫn từ dung

Thì tuyết trắng cứ bạc đầu thiên tuế

 

Những dòng sông đi, cung thương ngày cũ

Mộng hoàng lương se ướt vóc sương mai

Lỡ túy sinh không thẹn với hình hài

Rong phiêu dạt, vẫn vô cùng biển lớn

 

Lỡ tù chối thiên đường, bỉ ngạn

Giữa đời khuya đừng cất tiếng gọi đò

Bãi triều dâng, nước cuộn vẫn đầy thơ

Cười tay vỗ: hốt phùng thiên để nguyệt

                                 ( 1981)

-----------------------------------------------------

NGÀN XƯA AI GỌI DANH

1.Ngàn xưa ai gọi danh

Thân gầy con nước trôi

Ngàn xưa ai gọi danh

Bến vàng sinh tử trôi!

Cuộc người có còn chi

Phận người có sầu bidặm dài sa mạc đắng

Ngựa buồn trăm dặm phi

2.Ngàn xưa ai gọi danh

Bên này và bên kia

Vực thẳm che con mộng

Vực thẳm còn ngăn chia

 

Tuổi đời ta bạc phơ

Ước mơ này hư vô

Ướ mơ này sinh tử

Bến vàng lá vàng khô

 

3.Ngàn xưa ai gọi danh

Tâm vời con nước mau

Tiếng hú đầu cơn lĩnh

Tiếng hú vào tim nhau

 

Một ngày những ngày qua

Hạc ngàn giữa hồn hoa

Đất trời như lộng ngọc

Đêm ngời cung hằng nga

 

4.Ngàn xưa ai gọi danh

Ngu phàm và thánh nhân

Nguyệt vè soi bóng nhỏ

Nguyệt về dấu phù vân

Cung đàn nhớ trần ai

Cung đàn chốn thiên thai

Cung đàn như sinh tử

Cung đàn như hôm mai

5.Ngàn xưa ai gọi danh

Vô cùng có trước sau

Chợ triền con dốc thẳm

Dốc dài biết về đâu

 

Lối nào đây quê hương

Mây vờn khói tóc vương

Bao giờ quên quán trọ

Bao giờ quên yêu thương

 

6.Ngàn xưa ai gọi danh

Thú rừng hát đồi mê

Nhạc cuồng như điên loạn

Nhân tình sầu lê thê

 

Hãy về đi người ơi

Tiếng ca ngày bên nôi

Lời ca dao như mộng

Lòng ca dao trùng khơi

 

7.Ngàn xưa ai gọi danh

Đêm vàng trăng biếc treo

Sum vầy bên Không trạm

Trạm Huyền này buông neo

 

Một đời kiếp cỏ cây

Vạn đời vẫn loay hoay

Phất tay chào sinh tử

Phất tay chào mây bay

 

8.Ngàn xưa ai gọi danh

Trăng trời một chiếc thôi

Ngàn xưa ai gọi danh

Mắt nhòa khóc dòng trôi

 

Tiếng chuông đồng vô chung

Lời kinh vàng vô ngôn

ta đã từ vong nguyện

Ta đến từ vô môn

 

9.Ngàn xưa ai gọi danh

Cát bụi còn phân ly

Trăm lời đà vô vọng

Trăm đời có làm chi

 

Hãy về đi người ơi

Khóc cười chi biển dâu

Khóc cười chi sinh tử

Mấy ngàn, mấy ngàn sau!

---------------------------------------

BAGAN VÀ HƯƠNG HUYỀN SỬ

Bagan-chùa tháp cổ sương

Có con trăng dệt con đường sử kinh

Ngọn đèn pháp bảo lung linh

Dấu son một thuở phục sinh đạo vàng

 

Ôi! Một thời dân tộc Môn qua đây

Đã liệt liệt oanh oanh

Chép sử vàng lên bốn muwoi ngàn tòa bảo tháp

Một cõi Đông Dương

Xây dựng kinh đô chánh pháp

Để ngàn sau Để ngàn sau còn thơm mãi một mùi hương!

 

Ôi! Mùi hương nhập thế dị thường

Đã trải dài theo dấu chân

Theo vết xe thổ mộ

Có con ngựa già còng lưng kham khổ

và người phu xe già

mà mái đầu đẫ bạc trắng đức tin

 

Ôi! Mùi hương của nhiệt huyết,của trái tim

Trộn lẫn mùi hương của tâm linh tôn giáo

là công trình muôn đời của thăng hoa cảm xúc

Mã ấn ngọc, triện son

Năm tháng chẳng mờ phai

 

ÔI! Có phải đây là thời

Mà con sư tử vươn vai

Cất tiếng hống uy linh tràn trề sinh lực

Từ vạn dăm xa

Kế thừa vinh quang A-Dục

Để huyền sử về một địa danh

Bất diệt đến ngàn sau

 

Tôi cúi đầu xuống

Lắng nghe giữa hư vô

Một mùi huyefn diệu sâu mầu

Thấm đẫm trên những cọng rêu xanh

Trên những cành cây khô

Trên những phù điêu, hoa văn chạm trổ

Tôi còn nghe

Linh hồn cựa mình trên những viên gạch vỡ

Len vào sinh hoạt đời thường

Thiên hạ thế gian tâm

 

Ôi!Tháp cổ Bagan!

Huyền sử Bagan!

Như một tiếng hú tận thâm lâm

Như một ngôn ngữ xa xăm

Nói về lẽ thăng trầm, hưng phế

Nói về chiến tranh, bạo quyền

Và niềm đau khổ đé

Vì sự tham lam, sân hận của con người

Nó còn nói về sự thật trần khơi

Thần hủy diệt, thần bảo tồn

Đã sát cánh chung vai

Trong trò chơi quá nhiều thách đố

Để bi khốn thay

Thân phận con người

Cứ miệt mài xây tổ

 

Lẽ hoại thành nghe lòng mắt cay cay

lẽ hoại thành-khói tụ, tan mây...

 

Ôi! Một thời dân tộc Môn qua đây

Họ là một loài người tiến hóa bậc cao

Họ đến như làn máy lành

Khoác tâm hồn nắng ấm

Rồi họ ra đi

Mà dấu chân còn lấp lánh bụi sương

Để bây giờ

Ngàn năm sau

Bất diệt một mùi hương!

 

Ôi! Tôi đã đi thăm xứ xứ Bagan

Nơi đây con người

Vận xa- rông xám chàm đất mục

Thân xác khô gầy gập lưng lạy Phật

Những tràng hoa lài,

Hoa sứ tươi thơm

Chư sư khất thực qua ngày

Bình bát toàn cơm

Cơ cực bữa ăn chan mùi khổ hạnh

Những cô gái bôi má bột cây

Để gìn nhan giữ sắc

Còn giữ nụ cười đôn hậu ngây thơ

Những gã trung niên chuông gõ điện thờ

Mắt hấp háy nhìn hòm công đúc

Nhưng đứa trẻ cõi còm

Đói lòng kiếm xin vài"chạt"

Đôi mát xanh tron!

Bi cảm tình người!

 

ÔI! Nhưng mà sao cách biệt một trời!

Mà phú quý

Chỉ để dành cho người quý tộc?

Mà giàu sang

Chỉ để dành cho giai cấp chiến sĩ?

Và mọi tiện nghi xa hoa

Ưu đãi giới thương buôn?

Còn thủ-đà-la, chiên-đà-la

Thì sống trong cảnh bần cùng

Thiếu áo, thiếu cơm

Thiếu cả những nhu cầu tối thiểu?

 

Ôi! tôi đã ngồi rất lâu

Để trầm tư mặc tưởng

Để nghỉ về những ngôi chùa tháp nguy nga

Để nghĩ về những công trình tôn giáo

Như cung điện hoàng gia

Mà không hiểu lưỡng nguyên giá trị

Mà không hiểu sự cân phân tâm vật

Nơi dân tộc lạ kỳ này

Tín ngưỡng duy linh!

 

Ôi! Tôi đã đi thăm cả một cõi tâm linh

Mà cảm nghe cây lá bên đường

Cũng sáng lên hoa chữ

Những nét chạm khắc rêu đen

Những con rồng giấu mình trong những bia đá vỡ

Nơi những yoaf gạch nâu già

Tuổi tác tuế sương!

 

Ôi! Huyền sử Bagan!

Bốn mươi ngàn tháp cổ Bagan!

Vi diệu mùi hương

Hương công dức

Hương tín tâm

Hương thâm u mật độ

Cùng hương tình, hương cảnh

Của đất nước dễ thương nầy!

 

Ôi! Cảm xúc bài thơ

Chỉ như một thoáng khói mây

Xin tri tạ một lần tao ngộ

Ta hẹn ngươi, Bagan,

Trên dặm về cổ độ

Nơi cõi Phật, lòng mình

Lặng lẽ, vô ngôn!

Vẫy tay chào

Chùa tháp dập dờn hương!

( Myanmar life hotel, đêm 3/12/2008)

---------------------------------------------------------

KHÚC CA GỌI NẮNG

Tôi muốn làm bài thơ gọi nắng

Cho cánh ;á sầu đông sưởi ấm suốt đêm dài

Cho cọng cỏ ưu tư cùng đá sỏi vươn vai

Rủ bụi trắng

Mở màu mắt thanh bình

Nhìn nước mây xanh biếc

 

Hồn thảo mộc

Cả em và tôi cùng nẩy hoa nhân ái

Cùng thở vói hoang vu

Cùng thở với cô đơn

Nỗi buồn, niềm vui

Bong bóng vỡ đầu non

Khi sọi nắng lật trang tâm

Ghi lời sương trong vắt!

Cụm đá tọa thiền hôm qua

Sáng nay còn mực ướt

Nói với khe sâu, hang thẳm, tự tình trăng!

Đám du tử gió mây

Còn hải hồ

Còn phiêu lãng ngàn năm

Con quạ đậu cành đêm

Tỉnh giấc

Ngược cánh bay về phương đông xa hút

 

Nắng mới về

Chợt nhớ câu thơ kiếp trước

Lém vào trang văn

Gõ cửa trái tim ta

Ai đội mù sương

đến cõi huy tà

Nhen lử ấm

cho đời người bớt lạnh

 

Chữ phập phồng

Nghĩa và tù lẩm cẩm

Biết nói gì

Cát bụi khóc hư vô

cát bụi tung tăng mã hóa bao giờ

Con đường lạc

Con bò già dốc cao đã ngật ngầy tuổi tác!

 

Tôi muốn làm bài thơ gọi nắng

Sa mù ơi! Giun dế rẻo canh thâu

Bước chân bơ ngơ của cô liêu

Của vọng tưởng

Mải đếm tóc trên đầu

Đã rơi rụng ít nhiều

Khi đi qua cõi nhân sinh đày hiểm nguy, bất trắc

Cõi giả tạm

Nhưng ngu si và tham sân là thật

Cùng những quán hàng rao bán mỹ từ hương

Bờ bên này

đã vắng lửa yêu thương

Cây thêm nắng

Và cỏ hoa tình người đang thiếu màu diệp lục

Trời đất vô tình

Phăng phăng cơn gió lốc

Bứng nhổ đức tin, hy vọng của thời gian

Bấm đốt ngón tay

Trăm chỉ rối

Đứt hàng

Ngọn đèn nhỏ thắp lên

Đông dài

Thấy mắt đỏ cay cay số, thời, tính, mệnh!

Tôi muốn làm bài thơ gọi nắng

Cho câu chữ

Trang tâm

Lấp lánh cõi trời trăng

Cho em, cho tôi hé cửa ngắm nhân văn

Bởi ngày xuân chỉ đi qua một lần

Sát-na sau là diệt mất

 

Vĩnh cửu ở đó

Ở nơi lao xao thua được

Ở nơi rác, nơi hoa, nơi quán chợ bộn bàng

Rong bèo trăm sông

trôi dạt mênh mang

Nghĩa tử sinh

Đâu cần soi kinh tìm xá lợi!

 

Đức Phật đứng đầu non

Xuân này

với nụ cười rất mới

Những con thuyền qua sông

Thủng đáy

Mặc dòng trôi!

Kiến và sâu kết bè đeo cụm nổi lâu rồi!

Thơ gọi nắng

Thi thiết thắp lên

Giữa tình đời lạnh giá!

---------------------------------

KHÚC CA NƯỚC

Ta đứng thở trên sông dài

Nghe thời gian cuộn chảy

Bọt nước xao

Bọt nước quẫy

Từ lâu rồi

Con cá đớp bơ ngơ

Trăng vẫn là con trăng

Từ vĩnh cữu đến bây giờ

Thuyền vẫn là con thuyền

Chưa chèo qua bỉ ngạn

Cái tâm cũ

Con sóng dâng Có cái gì rất hốt hoảng

Cứ tung

Cứ rơi

Cứ vờ vật đốm loang đêm

Mây cứ vẫn là mây

Phiêu phất lãng du miền

Vẫn tình tự

Vẫn câu chuyện đèn khuya

Tù cổ văn,

Câu kinh,

Và chung trà không bạn lữ

Buồn,

Rất sâu,

Xa

Và niềm riêng xin gởi đến muôn cùng!

Hớt hãi trong giấc ngủ mê mung

Bàng hoàng gõ kiến tri nghe vang vang nỗi chết

Giọng nói, tiếng cười cứ bào mòn âm tiết

Trôi giữa không gian

Và hút mất giữa thung triền

Ta vẫn hiểu rằng,

Đời còn lắm oan khiên

còn chín ngọt trái hoa hương

Kết đài giữa giấc mơ và tuyệt vọng

Ai rớt chữ giữa dòng sông lặng

Có con chim bay

Cô đơn

Hái lượm hạt miên trường

Đi qua cuộc đòi trăm năm

Một đôi lần

Ngồi tâm sụ vô duyên

Giữa quán cóc chợ vàng

Ai cũng không có thì giờ để tĩnh tâm thiền định

Ai cũng quá nhiều thì giờ để huyền đàm hý luận

và tự vẽ bóng mình trong bọt nước vỡ tan

Níu câu kinhta bước giữa điêu tàn

Và câu thơ mới

Bập bùng reo

Niềm tin và hơi ấm

Cột chiếc lá

Buộc thuyền

Tự neo minh trên bến

Nằm ngủ say

Mặc nhân thế ngủ say

Mặc nhân thế ngược xuôi

Từng lối nhỏ thân quen

Sim mua nở tím đồi

Sọi khói

Làn mây

Giọt sương

Để dấu hiệu mai sau

Tìm cho ra chân tướng

Nước vẫn chảy

Soi mặt soi mày

Vẫn hoang vu gió chướng

Rong bèo hôm qua

Trôi nổi đã lao lung

Dập dờn nước mây

Vẫn lắm chuyện vô cùng...

----------------------------------------

KINH NGUYỆN NGÀY XUÂN

(Tặng Tuệ Tâm Pháp Đệ)

Ôi, hoan lạc, nụ cười Di Lặc!

Tuổi phấn hồng trái dấu đường chim

Vui nếp đạo, xa đời muôn mặt

Mái Huyền Không một thuở hồn nhiên

 

Lên đi nhé, kinh ngư biển động

Hướng phiêu du, sông nước ngàn xanh

Tay quẫy gói càn khôn phiến mộng

Ta đợi người, tăm xứ vô danh

 

Sương dãy dặc, thuyền không bến trạm

Biết ai lên, lạnh lẽo một phương chờ

Trong túi rộng, trái tình vô hạn

Hành trang về, tóc rũ một trời thơ

 

Đời xuân ngợp giữa ngày kinh nguyện

Áo kiếp tu bạc mấy thiên hà

Thơ chắp cánh vây trời vô lượng

Còi u minh, tâm thế hằng sa

 

Những băng mục còn trơ ngấn lệ

Trán xuân thu, rỗ lá nguyên sơ

Ngọn đèn nhỏ quê nhà huynh đệ

Chút trăng mùa ý nổi vất vơ

 

Lên đỉnh nhé! Ngày xanh đã cũ

Hạt muối này cổ đại còn lưu

Lên đi nhé! Ngày mai dị sử

Từ đá trầm, ngọc vỡ thiên thu

-----------------------------------------

KỶ NIỆM CHÚNG TA

Em ra đi , ta xin chào tương ngộ

Khu rưng xưa, bóng hạc lẻ loi về

Tình như đá, non sâu còn trăng tỏ

Bên trời,ta,vong lữ lẫn vong quê

 

Muốn nói lời thương thương con nước chảy

Muốn nói lời thương thương biển rộng, thân thuyền nan

Bút ta cùn, thơ không còn ngọt nữa

Hồn ta khô như gió Lào Trường Sơn

 

Mình gặp nhau nơi am tranh đá sỏi

Khoai sắn đầy lòng mà nghĩa xanh lá non

Vai cuốc, vai rìu, ôi vai thư sinh bé nhỏ

Mắt em vẫn ngời, ôi, ánh lửa từ nhiên !

 

Canh lá giang, canh rau rừng cơ cực

Hói mít, hói xoài, trăm bó củi ta rong chơi

Điện Phật khuya, thiếu dầu leo lét tỏ

Em đăm chiêu, sầu đêm tối ba mươi!

 

Những lần mà trăng sao cùng ngủ cả

ta bên trời thức tỉnh để miên man

Sinh tử xoáy sâu vào lòng tim máu đỏ

Nhìn hương đăng, Phật tượng, tủi vô vàn

 

Kinh sách đốt, không tìm ra xá- lợi

Nguyên ngữ xưa, vùi lấp dưới tro tàn

Ngón tay hồng, nguyên trinh còn rỉ giọt

Đầy hai bờ, tri kiến dựng trơ gan!

Phố thị no thân chú bò tơ gặm cỏ

Ruộng đồng trơ lũ quạ hót kinh người

Nếu thập phương thì phương nào bé nhỏ

Xin một cọng rơm, một chiếc tổ mà thôi

Ta đàm đạo về cuộc đời, huynh đệ

Đã liêu phương và trọn kiếp không nhà

Có một Cô Lãnh, trang-nghiêm-thân, trí hải

Thôi về đây, chóp núi, tiêu dao ca

 

Có những lần ra đồi sau hóng nguyệt

Lan phương hương thoảng dịu chút tâm hồn

Mật nghĩa thoáng qua như tà huân xế núi

Lặng, rất sâu, sương giáng hạ mơ màng

 

Chiếc cầu khỉ bây giờ đầy gai mọc

tay vượn cong, muôn thuở dáng em còn

Nhà bếp gió xiêu, ai còn ngồi cô độc

Trán em cao, bừng chí nguyện trăm đường

 

Tảng đá bên gốc sồi già, giờ ai ngồi làm thơ

Nhìn đệ huynh xa xawmtuwf con đường thiên lý ngược

Hội quy về, nồi chè to thắm thiết

Một lần, hai lần- rồi tiếng gọi sông hồ giục giã ra đi!

 

Những lần xa, những lần gặp lại

Lỡ lầm nào Đức Phật cũng từ dung

Một tách trà, một nụ cười giản dị

Tay siết tay, lòng tỉnh như hư không!

 

Nhớ chăng em một lần là tất cả

Thế vô lưu nên mệnh ấy vô hành

Trong trời đất, nơi nao không quán trọ

Tâm vô danh, lai khứ ấy vô danh!

 

Muốn nói lời thương thương con nước chảy

Muốn nói lời thương thương, biển rộng, thân thuyền nan

Bút ta cùn, thơ không còn ngọt nữa

Hhoofn ta khô như gió Lào Trường Sơn

 

Bây giờ xa nhau: đông châu, tây thổ

Bên trời, ta,vong lữ lẫn vong quê

Tình như đá, non sâu còn trăng tỏ

Núi cũ ơi! Bóng hạc đã quên về!

-------------------------------------------

LẨN THẨN MỘT DÒNG SÔNG

Sống với núi mà tình chưa hóa núi

Nên đôi khi lẩn thẩn một dòng sông

Lẩn thẩn cánh chim màu hoàng hôn ướt sẫm

Cùng rêu bèo xao xuyến nỗi sầu đông

 

Tiếng ai hát mà bờ xa sóng vỗ

Đẩy con đò trôi hút cõi cô liêu

Rừng không ngủ và ngàn sao không ngủ

Tưởng lắng nghe chuông vọng bến Phong Kiều

Sống như đá mà lòng chưa hóa đá

Lẩn thẩn trăng va lẩn thẩn cánh buồm khơi

Đốm lửa chài nhấp nhô miền hư ảo

Tưởng cùng ta nhấp nháy trái tim người

 

Nên nỗi buồn cũng chàm rêu thành quách

Dòng sông xa, con nước chảy mơ hồ

Dăm tri kỷ tơ đàn xưa buốt lạnh

Thoảng mộng trường dăm bảy hạt sương khô!

--------------------------------------------

NGƯỜI KẺ CHỢ

Chúng ta từ đâu đến trái đất này

Chợt nhiên như loài trùng hoang thiếu cánh

Bươi móc kiến ăn, niềm vinh, nỗi nhục

Thủ đắc một đời: bong bóng vỡ ngàn mây

 

Buổi chiều nhìn nắng vàng qua ngõ

Phút thanh xuân chốc thoáng đã tà huy

Tiếng chim nào kêu tự cuối vườn ai đó

Thoảng trong không như báo triệu điều gì

 

Ta chỉ còn hai tay chụp bắt hoài đã mỏi

Và trái tim nứt cạn đã lâu rồi

Còn khối óc thì chùng như đá sỏi

Nặng vô cùng tri kiến cũ xưa thôi!

 

Chúng ta từ đâu đến cuộc đời này

Hốt nhiên hai vai còng trái đất

Bước đi vô liêu như khách dạ hành cô độc

Kiếm tìm gì ? Năm tháng rớt quanh đây?

 

Mấy lần nhìn lũ kiến vàng xây tổ

Ta cũng xây hoài những tổ ấm lắt liu

Rồi tha về đấy những đống đầy ái ố

Lẫn thật nhiều bản ngã kênh kiêu!

 

Có gì đâu mà tự hào hãnh diện

Có gì đâu mà khoe sắc

lần phô hương

Ngọn lửa lớn tự thâm căn ác hiện

Thiêu đốt rồi nhân đức lẫn thiên lương

 

Chúng ta từ cõi nào mà sinh thai phiền muộn

Cỏ rác bên đường cũng gian dối gạt lầm nhau

Và hạt cát cũng căng đầy thù hận

Thì nói gì dinh lớn với lầu cao!

 

Buổi tối thắp hương lạy Phật Từ Bi

Ôi! Thánh thiên là nụ cười vô dục

Thân vi trần đâu đủ đền ân đức

Nhân thế ơi! Sao chẳng lúc quay về!

 

Ai chẳng hiểu là, tùy kỳ tâm tịnh!

Luật âm dương, lẽ xung đột , tuần hoàn

Vòng sinh hóa, phải chăng là kiêp mệnh

Lửa ngừng thiêu, thì xanh mát cả nhân gian

 

Chúng ta tuef đâu mà chống gậy về

Mọi đức hạnh dường như què cụt

Mắt loạn thị, nhìn gà hóa cuốc

mây đầy trời, vô định kéo lê thê

 

Có bao giờ ta nhìn, tuyết thượng sương!

Một lơp vọng lại đùn thêm lớp vọng

Sóng vẫn nổi tự tâm hồ thường lặng

" Mỗi ngày đi mỗi xa cách quê hương"

ôi điêu linh là niềm đau nỗi chết

ôi điêu tàn là chân ngữ vấy nhân danh

có một loài hoa tự vô cùng cao khiết

giữa muộn phiền vẫn nở thắm an nhiên

 

chúng ta từ đâu mà hội cuộc này

bên quán trọ lửa hồng giá lạnh

chuyện tiền thân vang vang bên tai

khách phong trần bạc hãnh

có nhớ gì những số kiếp riêng tây?

 

rồi ngày mai mỗi người mỗi ngả

những ngả đường

đầy lá rụng hắt hiu

sáo lòng ai mà thổi khúc dặt dìu

như đưa tiễn những linh hồn về mộ địa!

 

bài thơ này cho người kẻ chợ

nhưng một giọt mưa đâu thắm cỏ lau vàng

sông và núi xin lưu tình thiên cổ

Thả đầy trời những sương trắng mang mang!

---------------------------------------------------------

NỖI BUỒN LÊN NÚI

Nỗi buồn lên núi phủi tay

Con chim chiền chiện ngủ ngày quanh am

Tình ta, hong đã chín vàng

Hôm kia rụng hạt lang thang khắp rừng

 

Nỗi buồn, đá vỡ sau lưng

Rong rêu kiếp trước tưng bừng nở hoa

Đồi đông dựng một mái nhà

Cho mây hôm sớm ta bà ghé chơi

 

Nỗi buồn gẫm cũng nực cười

Chợt như lá đỏ giữa đồi tàn thu

Lay bay cánh mỏng xa mù

Mai kia mốt nọ thiên thu mấy lần

 

Nỗi buồn lên núi hóa thân

Con chim chiền chiện hót gần hót xa

Lên đồi tây ngắm nguyệt tà

Đợi người dặm lữ chén trà sương xanh

 

Nỗi buồn giọt nước vô danh

Mở trùng dương, thức cội cành nguồn sâu!

-------------------------------------------------------

CÁT LÒNG CA NGUYỆN

( Tặng những người con cô đơn của trái đất)

Máu tù chối không về tim nữa

Thì xin cha lòng đất trăm năm

Đất dẫu lạnh còn hơn đời nắng lửa

Giờ con xin chỉ một phút yên nằm

 

Hạt lệ khô như gió nam Trường Sơn

Qua bao tuổi tác bấy nhiêu buồn

Nửa đêm nhớ mẹ trùm chăn kín

Khóc một mình, ôi, chỉ một minh con!

 

Phật ngồi cao, trầm hương nghi ngút khói

Mắt con mờ như biệt mấy trùng dương

Ai gỡ cho con, rối bời tri kiến loạn

Ai dạy cho con bập bẹ tiếng yêu thương!

 

Máu tù chối không về tim nữa

Thì xin thầy manh áo bạc cà-sa

Kiếm xin ăn mỗi ngày lưng chén sữa

Sữa thâm tình, sữa phụ mẫu thiết tha!

 

Trời rót sương,lỡ nhòa hàng kinh ngọc

Cổ thư ơi! Ai nát kiếp tầm văn!

Lời khôn thấu, nooiri trôi và bời bọt

Ni Liên tình, con nước đổ bao trăng?

 

Phật ngồi cao một vùng thiên cổ tuyệt

Lối về xa, con đá cứng chân mềm

ai dìu con qua bao triền thẳm vực?

Ai chỉ cho con lối cây cỏ hồn nhiên?

 

Máu từ chối không về tim nữa

Thì xin người tha thứ lỗi lầm nhau

Sống bao năm mà hận thù oan trái mãi

Dẫu cát bồi, sông lỡ cũng qua mau!

 

Nước mắt chúng ta mấy nguồn sông lượng được

Sao sương buồn còn rỉ ướt đông miên

Ngọn lửa ấm hãy ngồi hong chút đã

Ngọn lửa này có tự trái tim nguyên!

 

Phật ngồi cao, thủy cùng vô lộ đáo

Nơi đây, con, quanh quẩn, ngược xuôi hoài

Vùng yên lặng, nguyệt soi rừng ảo não

Bóng đổ dài,con,bóng nhỏ đường mai!

 

Máu từ chối không về tim nữa

Con cảm nhiên thân phận cát rêu này

Bao tội chướng thuở làm người vụng dại

Rêu bieesc màu khoe cát vỡ, ô hay!

 

Giọt năm tháng cũng góp nguồn với biển

Ca nguyện lời theo gió cũ xôn xao!

Bao bấy nữa, có vô cùng hiển hiện

Ai ngỡ rằng, trời đất cũng chiêm bao!

---------------------------------------------------

SƯ NẰM ĐỌC SÁCH

 

Sư nằm đọc sách vườn cây xanh

Một thoáng tiêu dao Vũ Đương sơn

Bỏ kiếm giang hồ lên núi ngủ

Tấm thjch bàn bình lặng như non

 

Đàn chim trắng bay về phất phới

Tiên ông cười, râu bạc màu bông

Sư đọc sách, chân thòng lưỡng cực

Trang qua trang, ngày tháng nhẹ như không!

 

Buổi sáng lên, sương mù, chân bước nhẹ

Trời rất xanh, yên tĩnh dòng sông xa

Mái lương đình, bứ tranh thủy mặc

Hát thì thầm mà thiên địa ca

 

Sư đã lên non rồi, không ngoảnh lại

Không ngoảnh lại, nên con đường vui miệng hỏi

Mấy lần tiề thân, bài thơ thơm hương lan

 

Sư nằm đọc sách vườn cây xanh

Nắng đã lên rồi, đám mây còn tụ lại

Treo chiếc võng hai đầu cây đại thụ

Lọng tàn che, hoàng đế ngự trong tranh

 

Hoàng đế mà chi! Ừ! Đâu bằng tiên nhơn áo vải!

Cỡi gió, đi mây, phất bồng thế ngoại

Chiếc bóng bên trời trông rất xa

Chiếc bóng bên trời hòa với bao la...

 

Sư nằm đọc sách, trời xanh thẳm

Suối bên am vờn liếp đá trắng phau

Con cá vàng nhởn nhơ nguồn nước lặng

Nụ hoa rừng chợt muốn nở rất lâu !

 

Dăm ba vần thơ không giấy hồng điều

Mà phất phơ, phất phơ tóc tiên ông bạc trắng

Chung trà đầy lòng, ngây ngây, tĩnh lặng

Nhà sư ra về rồi, nên khu vườn cô liêu!

--------------------------------------------------------

EM HẢI ĐẢO

Em hải đảo muôn đời riêng lẻ

Mà thuyền đi có cặp bến bao giờ

Sông thuor ấy và vầng trăng thuở ấy

Đã cô liêu vĩnh cửu một trời thơ

 

Sông không cũ và vầng trăng không cũ

Hải đảo em cô lập suốt đời đau

Từng vết lửa thắp lồng tin đỏ rực

Chỉ cháy hoài ước vọng chẳng gì đâu

 

Ngôn ngữ rụng từ đông phương của mẹ

Chợt vỡ tan bọt sóng em ơi

Là đạo sĩ bên kia miền hóa thạch

Biết làm sao để thốt được nên lời

 

Em hải đảo phập phồng hơi thở ấm

Sống trong ta từng hạt bé vi mầm

Chảy trong máu mầm xanh bất tử

Chẳng ra ngoài sức hút nửa vòng tâm

 

Bến không cũ và cây đa không cũ

Đò ai neo từ độ xa nguồn

Lúc gặp lại mừng mưng tủi tủi

Mắt em hiền màu trăng lụa đầu non

 

Ngôn ngữ rụng từ đông phương của mẹ

Bọt sóng trôi thành ngọc biếc em ơi

Là đạo sĩ bên kia miền hóa thạch

Tìm kiếm em đã mỏi gót luân hồi.

-----------------------------------------------

LỜI TỪ THUỞ ẤY

Nhớ buổi ấy, tôi về miền sóng vỗ

Ghềnh đá cao, nghe biển hát bên tai

Tôi ngất ngây như cốc rượu thuở thời trai

Khi gặp lại trái tim hồng nguyên vẹn

 

Tôi yêu quá, cõi sương bồng khói nguyện

Có cỏ cây cùng non nước gần xa

Thương ánh trăng không vướng bụi ta bà

Thương chái bếp nhỏ, vẹo xiêu như quê hương nhà ẩn sĩ

 

Nhớ buổi ấy, tôi ngủ chùa trên núi

cõi nguyên sơ, xanh thẳm một phương trời

Đầu gối đỉnh vô cùng, chân duoix, đạp ngàn khơi

Thở hơi thở trong lành không nhiễm độc

 

Thơ thẩn, những lối mòn chen hoa lũng cốc

Gió như hương, suối như mộng trưa hè

Có nương rẫy ân tình: sắn, khoai, cam bưởi, mít, chè!

Những trái hạnh to, thơm, ngon, ngọt ngào xao xuyến!

 

Thương thương quá, đám môn, rau xanh bên giếng

Ớt bốn mùa đỏ lịm trĩu đầu cây

Ôi! Cành và hồn nhiên quanh cội trái đầy

Những buồng chuối thường to, dài quá sải!

 

Nhớ thuở ấy và tôi còn nhớ mãi

bài thơ trong tim máu vẫn chảy dạt dào

Phải đến nơi này, để hồn với tới chiều cao

Bởi chiều rộng, nơi nào ta cũng chật!

 

Nhớ thuở ấy tôi ở miền đất Phật

Thuở xưa kiaCa-Diếp ngó hoa chơi

Ta không nghĩ rằng, tâm ẩn truyền đời

Ta biết ró nhưng ta không dám nói!

 

Ôi! Linh Sơn, Linh Sơn diệu vợi

Đường ta đi, hoa trắng nở lâu rồi

Bởi nieets-bàn chỉ là dứt vọng tưởng mà thôi Hải Vân nhé!

Ta chào ngươi, như chào thiên đường tuổi ấu!

---------------------------------------------------------------------------

QUÊ HƯƠNG VẠN ĐẠI

Như cánh chim từ miền nam nắng ấm

Người về quê hương gió lạnh mây mù

Thăm ngôi chùa mái rạ đơn sơ

Thăm con đường sói nở vài bông cỏ ốm

 

Từ đồi cao, nhìn mông ra tám hướng

Biển bao la và rừng rú vây quanh

Vài tiếng chim rớt hajtgiuwax hiên xanh

Cũng mất tích trong khung trời ba động

 

Đêm dậy muộn giữa bình minh yên lặng

Soi nắng màu từ phương núi sương lam

Những cành cây khô tỉnh giấc mơ màng

Cùng đứng dậy nghiêng mình trên thảm lục

 

Lá bốc hơi khi ngày lên chóa mắt

thân gió gầy mang muối măn ra đi

Biển lao xao tâm sự thầm thì

Ghềnh đá bạc vỗ lời ca thân thiết

 

Trăng Huyền Không lờ sau mờ khói biếc

Sương vây quanh treo dãi lụa thiên hà

Hình như mây trời cũng muốn nở hoa

Nghe gió dậy, đơm  cả tòa sao trắng

 

Tình Huyền Không, lá rừng và biển mặn

Đất tuy cằn mà nức nhựa uyên nguyên

Khoai sắn qua ngày, họp lửa mười phương

Chờ bão tuyết, dong thuyền lên băng đảo

 

Về thăm Huyền Không trong mùa hội đạo

 Có xôn xao vì biển động từng ngày

Có bâng khuâng vì thoáng nắng trong mây

Có ngơ ngác vì mây mờ vây thảo cốc

 

Đá dựng bên đồi, trăm năm cô độc

Rừng cây im, lá thở như nhiên

Dòng suối vô hành lôi ngược nguồn trăng

Thác thanh tịnh cuộn trào tim đông hải

 

Người đi, người về- Huyền Không còn mãi

Thể vô lưu nên trôi chảy muôn đời

Thể vô cư nên trú xú ngàn nơi

Thể vô tướng nên làm sao biến hoại

 

Bởi vì bất toàn nên Huyền Không vạn đại

Nơi đây trao người tâm thể bình thường

Nơi đây đất trời nói chuyện yêu thương

Như hoa cỏ nở bên thềm rêu đá

Nguyện cầu cho người, những trái tim rộng mở!

---------------------------------------------------------------

THẢY CHIẾC BÓNG QUA SÔNG

Thảy chiếc bóng qua sông

Còn ta ở lại

bờ bên này vui khổ có nhau

Có đảo điên, tất bật, dãi dầu

Có trái đắng, men chua, duyên văn, nợ chữ

Lúc dã dượi lên non nằm ngủ

Lúc thương đời xuống chợ ngồi tu

Kệ xung quanh mắt sáng, mắt mù

Kệ cái trấn ai,, ngất ngư, vọng tưởng

Kệ cát bụi

Rác và người cùng chung u mê ám chướng

Rừng nhân sinh nguyên sơ

Lau lách, cỏ gà, hoa bướm dịu dàng hương

Có phường vô ơn, phản phúc để mà thương

có chúng sanh rỗng óc, đói trăng

Để ta tu bố thí

Có cục đá ngáng đường

Để cho ta tập nhảy

Có ma vương, quỹ dữ để ren gươm

Có vô lượng chướng duyên

Vô lượng tía hường

Ba-la-mật lại dày sâu thêm nửa tấc

Ta đã mấy lần sắm chiếc đò qua

Bâng khuâng nhìn bờ kia hút mắt

Lấy ngón tay gõ nhẹ trái tim

Chợt nghe máu mình lạnh buốt

Vẫn có cái gì động đậy chưa yên

vẫn có cái gì như đại nguyện chợ triền

Vớt lá mục

Vớt rong khô

Vớt nỗi đau nhân tình bỏ lại

Ta cúi xuống

Nhìn dấu tích hoang vu tươi rói

Sâu kiến bu quanh

Rỉa rúc mộng trần gian

Ta tần ngần giữa cõi chợ vàng

Nghe nhức nhối kiến tri

Nghe đau niềm xa vắng

Ta thảng thốt giữa chiêm bao màu trắng

Có lẽ xác thân định luật dung phàm

Và có lẽ cơn gió khuya thèm chút cô đơn

Có lẽ trăng

Có lẽ thu

Có lẽ sương mù

Va động trung khu thần kinh nhạy cảm

Ta không biết

Ta không biết gì hết

Nhưng ta yêu trần gian

Với giọt-lệ- người xót xa, bi tráng

cả nỗi nhọc nhằn gân cỏ ưu tư

Cả nỗi bạc đen, đá xám gật gù

Cả thù hận, tương tranh

Cả hào quang văn minh trục vật

cả chân lý bên đường hóa trang sự thật

Cả tôi và em

Những đóa hao hạnh phúc hư già cầm tay

 

Thôi thì, chiếc bóng cứ đi qua sông

Nhục thân ta chấp nhận lưu đày

Giữa cõi mưa nắng lênh đênh

Giữa thời gian bơ ngơ

Và giữa xanh xao, bọt bào sự chết

Chút ngạo khí nuôi tế bào thi sĩ

Chút mộng mơ

Chút thơ thú linh tinh

Ta biết chân để trên cao

Cũng vì" nọa" đạo tình

Mà vi vút ngữ ngôn

Mà bi hùng phương tiện

Ta ở lại

Đành thôi ta ở lại

Để rong chơi ba sông bảy bến

Lượm sò nghêu tâm sự với ngàn năm

Bỏ hạt cát trên tay

Nghe vọng hải triều âm

Ngắm rều rác lều bều

Quán duyên sinh tục đế

 

Ta sẽ cứu độ

Tượng  đài hoa sói hoa hòe và vàng son nhục thể

Cứu độ lợi danh, quyền lực tối tăm

Cứu độ ta nhẫn xả với từ tâm

Cứu độ cỏ cây, màu xanh sự sống

Vốn đã vạn kỳ lầm than với chiếc bóng

Ngại gì chia lìa

Hố thăm, nhị trùng biên

Ta nguyện ở bên này

Thức ngủ với nhân hiền...

-------------------------------------------------

TỬ SINH LUÂN

Ta đã ra đi tự triều nước động

Dòng cuốn phăng thiên lý ngợp ba đào

Ai xao bóng mà nguyệt sầu tổ mộng

Cung đàn xưa nức nở giọt tiêu tao!

 

Một thoáng xa hương, tâm biến cuộc

Bạc đầu mây, sương tuyết quặn lòng xuân

Khi trở lại nắng đùn phương xế trược

Tay trên tay, trái vỡ đã bao ngần

 

Mấy bóng tư duy còn bụi khói

Để triệu dương tâm sự với tà huy

Cất tiếng gọi chim xưa về lũng nội

Hồn cô đơn vọng suốt mấy tăng kỳ

Tinh như vọng hải- trùng dương biệt

Ý tợ vi lô thoảng gió mau

Sông núi vẫn tự nghìn đơn chiếc

Bến đò ngang, cầu cũ, nước nằm đau

 

Cõi đã vãn, đường trần như thênh vắng

Lữ hành ơi, đêm tối chập chùng vây

Ngựa bỏ vó, neo yên miền tịch lặng

Vẫn còn ai, tam thế cõng vai đầy

 

Vẫn còn ai, phố phường xa mã hát

Đã tịch liêu từ độ khóa quan phòng

Xin đại nguyện giữa vô cùng sa mạc

Lấy muôn thân đãnh lễ Phật ven đường

 

Lấy muôn thân đốt đèn soi niên sử

Khói trầm hương, tháp miếu, lạnh Di Đà

Xin khaasn nguyện, đông phương giờ tý ngọ

Giữa linh thiêng, rờn rợn bóng hình ma

 

Một thoáng xa hương, đời dõ cuộc

Linh hồn ai, địa ngục đã vô nghì!

Cất tiếng thét, giữa đất trời thân thuộc

Lời bay mau va động cửa a-tỳ

 

Ai đã buông tay? Ai còn xuôi ngược

Giữa ngàn năm sinh tử vẫn thuyền quay !

Ai đã vô ngôn? Ai còn nói được

Linh Sơn ơi! Hoa nở tận phương này !

----------------------------------------------------

 

VIẾT CHO NGƯỜI TUỔI TRẺ

Chúng tôi từ vùng núi tìm về

Quên thời gian như quên màu áo cũ

Quên suối tóc ngân hà

Quên đôi mắt long lanh

Con đường kỷ niệm xưa

Mù lòa trong mắt tím

Con đường nắng hanh xưa

Ngật ngầy hơi lửa quyện

 

Em ơi!

Cánh hoa phù dung sớm nở tối tàn

Đời người rồi như nắm cỏ hoang

Nắm cỏ bên chân thềm ngôi Phật điện

Chúng tôi từ tình yêu hiển hiện

Yêu đọt nắng vi vu

Yêu cả những chiều biển động

Yêu thật nhiều những nắm mộ đìu hiu

Cơn gió nào đưa ta đi qua cuộc đời

Không một lời nhắn gởi

Ta lang thang trên những bến trọ tình cờ

Gặp nhau rồi yêu thương

Rồi bất mãn

Rồi làm thơ...

( những bài thơ suốt đời không đốt hết)

Chôn trong đáy tim, những bóng thuyền xa xứ

Ngày kaij ngày ta đi về vô định

Mắt thật vàng trong mấy khoảng chân không

 

Cầm tay nhau đi lên

Đi về đâu khi mốc đời đã xế

Nói với nhau đi lên

Đi về đâu khi quá nhiều nghiệp dĩ

Chỉ nhìn thấy những nắm cỏ vàng

Chỉ nhìn thấy những chiếc đò hoang!

 

Hôm nay

Mấy mảnh thuyền buồm trên một bến đời trôi dạt

Gặp nhau rồi mai lại đi!

Chúng tôi về trong bóng cổ thi

Về trong bóng chiều phương trượng

Anh về đâu!

Về với men đời ngất ngưỡng

Có giấu sau lưng một bóng tối nào không?

Chị về đâu sau dốc gió phiêu bồng

Đã cuốn phăng những loài diệp từ

 

Chúng tôi biết

Chúng ta đã một kiếp xưa nào

Làm mây mùa hạ

Ôm nắng mặt trời cho cây cỏ bình yên

Chúng tôi biết

Chúng ta đã một kiếp xưa nào

Làm mấy hạt mưa ngâu

Cho ấm lòng Chức nữ

Nhưng cuộc đời vẫn cứ thế vần xoay!

Một ngày vui sẽ từ

Một ngày buồn sẽ sinh

Làm con sóng lạ từ đông hải về!

---------------------------------------------

TRƯỜNG CA SINH NHẬT 40

Tôi viết bài thơ mừng sinh nhật thứ 40

Như kỷ niệm nửa phần đời

Đi qua một lần trên trái đất

Như lão ngựa kiêu căng với đường xa cật lực

Tưởng rằng mình sải vó vượt thời gian!

Ôi, sương khói mông lung

Trời đất Chu Trang

Ai nắm được niềm vui cuối ngõ

Ai bắt được đám mây đầu phố

Lại ngỡ minh theo nối cổ kim phi!

 

Ôi, đường ngược, đường xiêng của thế giới đa tri

Thử khoác áo Khổng Khâu mà ngao du giữa chợ

Nếu Trương Lương không lượm giày đạo sĩ

Thì Ngũ Hồ - Phạm Lãi chẳng rong chơi

Nếu khúc Ly Tao có vọng suốt trăm đời

Thì nhân thế vẫn tỉnh say ngàn kiếp

Lỡ làm Khuất Nguyên,

Và làm Sào Phủ

Và cũng muốn làm họ Hứa, gã thôn dân!

Ai nhập thế?

Ai xuất trần?

Xin kính lạy, mộng trường khôn tỏ

Đứng,đi,nằm- lên non xuống chợ

Vẫn ngỡ ngàng sông biển nghìn trùng

Thử khứ?

Thử lai?

Thử thời vô lai khứ?

Trót sinh ra vốn nòi đa sự

Đa sự sinh là đa sự tử

nên mãi hoài kỷ niệm những ngày sinh!

Bốn mươi năm qua đây chưa dám nói thật tình

hoặc ấm ớ, hoặc vô cùng khách sáo

Không méo ý, ghép từ, cũng hoa ngôn mỹ mạo

Nên chẳng bao giờ ta thấy mặt nhau

Tà,chánh- Khúc, Lưu vẫn ý hợp tâm đầu

Nên Tiếu Ngạo được trở thành giai điệu

Lẽ ma, đạo- vẫn cứ hoài ma, đạo

Nên Lệnh Hồ

đành bỏ Nhậm ra đi

Nước biếc, non xanh bóng mã cô phi

tay phất rủ mà trái tim vỡ nát

Nếu Chu Chương không giở trò hạ ngục

Thì Trương Công vẫn giác ngộ tình đời

Ôi, sương khói vốn một màu mà trời đất hai nơi

Máu chảy mãi vẫn vẫn mong ngày an nghỉ

Biển có vô tình, vẫn có lúc thầm thỉ

Rằng, thiên thu vẫn có chiếc đò trăng

Đậu tiếng sáo vọng tự trời hư tịch!

 

Tôi viết bài thơ không phân trần, quá khích

Chỉ muốn là, trao gởi ý niềm chung

Tuyệt đối trên tay không níu giữ chân thường

Tuyệt đối trong đầu không ngoa ngôn ý tưởng

Chúng ta vốn đã không thích áo ngà, vương miện

Hào quang đời bao che,

Đâu gói kín mảnh trần thân?

Mắt đỏ cay se, bùn bắn dẫm chân

Tám vạn yêu ma điệp trùng vây lớp lớp

 

Chẳng ngửng cao đầu, chẳng cần cúi mặt

Phù sinh hoaiftaats liễu ngộ phù sinh

Anh em ta biết mấy sự tình

Và bằng hữu khứ lai?

Mộng trường?

Vô vĩnh mộng?

Mở mắt một lẫn là thấy từ vô tận

Trạm nhiên hà!

Tâm ảnh nguyệt đầu huy

Nôi lại với nhau

Sương tuyết chợt vô vi

Và biển động, cát bồi

Vẫn an nhiên, thường tịch!

Thấy một lần là thấy từ muôn xưa cố cựu

Khuôn mặt mình

chưa vấy bẩn trần sa

chia tay nhau những chén quan hà

cạn túy sinh chung,

Cạn trăm bầu mộng tử!

Gõ trời đất ca xang

Khí hạo nhiên quá độ

Nghiêng vai cuwowifkhi xuống dốc vai nghiêng

Và đứng lên khi ngày tháng đi lên

Biết mấy hào hùng,

Biết mấy trượng phu

Khi lòng nhau độ lượng

Hoa nở chân tình chẳng nụ cười nửa miệng

Mấy loại trường giang mà lòng biển vẫn bao dung!

 

Tôi viêt bài thơ mừng sinh nhật đầu tiên

Cũng là sinh nhật của một chúng sinh tầm thường

Giữa hằng sa sinh chúng

Tôi cũng có lên đường

(con đường của chính mình)

Đầy trần gian náo động

Nghĩa là một con đường

Bằng yêu thương và bằng mơ mộng

Có bướm hoa, có thảm cỏ,, có đồi trăng,

Nghĩa là có sum la vạn tượng vĩnh hằng

Và đã từ chối vinh quang, cả trần gian thất bảo

Sống giản dị, bình thường

Không khoa trương huyên náo

Và tình nghĩa anh em

Đời đạo cân phân!

 

Ôi!

Có nhập thế tức là có xuất trần

Con đương xuất trần được soi chiếu

Bằng mặt trời Đại Tuệ

Đấy là đạp sóng đất bằng

Là khước từ nhân thế

Đứng một mình trên đỉnh núi cô liêu!

Đỉnh núi giữa hư không,

Mặc gió thổi trăm chiều

Mặc đòi đoạn tử sinh

Mặc rêu nhờ cổ độ?

 

Ta lội ngược tha hương để tìm về cố thổ

Vùng trán cao, mắt tiếp mắt phong trần

Mắt phong trần nghĩa là mắt mờ mịt chốn nhân luân

Chốn tương hệ trùng trùng nhân quả

Ta bước vội giữa cánh đồng cỏ rạ

Nuôi lớn người, súc vật lẫn yêu thương!

Có những áng thơ nghe cao đẹp dị thường

Nhưng đâu sánh bẵng vồng khoai của mẹ

Cũng không sánh bằng cái rau đầu chợ

Hãy nhìn những trẻ em nghèo, thiếu asothieeus cơm!

Hãy nhìn những cụ già đứng run rẫy ven đường!

Ôi! Có nhưng niềm vui tuyêt vời

Nhưng cũng có những niềm đau vĩ đại

Có sự thật ngay giữa lòng biến đổi

Có huy hoàng trong ánh lửa chiều hôm!

Quả đất của ta không phải để giận hờn

Cũng phải coi thường hoặc khoanh tay ngoảnh mặt

Cũng không phải, để mà ngược xuôi tất bật

Căng thuyền to mà phổ độ, ban ơn!

Đạo nói cho nhau nghe

Vị đạm mà tình thâm

Để thoát khổ rồi muôn đời không nói nữa

cũng không nói giác ngộ, sợ vọng lầm ngôn ngữ

Trò trắng đen đã lẫn lộn quá nhiều

Đời sống này không phải để cao siêu

cũng không phải để khòm lưng hoặc giở trò ma mị

Cũng không phải ôm chặt đầu duy lý

Sống bịt bùng trong lẽ phải nhị nguyên!

Lễ độ cung tay xin chào lịch sử thâm niên

Của trái đất, của con người

Với những trò chơi quá mùi tục lụy

Với những trò chơi đã hằng sa ước lệ

Pháp vô biên thì tâm ấy phải vô biên!

 

Ôi! Phải hiểu làm sao lũ tinh hệ quay triền

Và thảo mộc vẫn an nhiên hóa lộc

Kẻ khóc, người cười đã rối mù cơn lốc

Lẽ phải ta- mãi mãi vẫn tư riêng!

Con gấu mật say thì chân bước đảo điên

Nòi gà cựa thì chưa thôi háu đá

Vạn lần đi qua, vẫn vạn lần xa lạ

Con đường đau, chân đất, dẵm lòng đau

 

Thuyền ra khơi, sóng búa phải quay đầu

Mãi lần lựa chăng bao giờ đến bến!

Bỏ bên bờ này?

(lòng không đành đoạn)

Bỏ bờ bên kia?

(thương nhớ cõi cô liêu)

Bâng khuâng sắm một mái chèo

Ai lạc xứ? Ai, người, ta-tri xứ?

 

Mến tặng đất trời ngày sinh quá khứ

Mến tặng tăng nhaanlowif chữ không hoa

Dẫu im lặng ngàn lần

Rồi cũng phải bước qua

Nếu dừng lại phải e chừng sóng vỗ!

Rất ma quái là trò chơi sinh tử

Rất bạo cuồng là lẽ phải của rừng xanh

Có đôi khi lưu lạc thị thành

Ta ngơ ngác như mán mương si ngốc

( Ôi! Si ngốc thường hóa trang chất phác)

Nhưng an vui vẫn là nghiệm số phủi may qua

Nếu con đường thật gần

Rực rỡ nụ hồng hoa

Ai bẻ hái chẳng vô tình gai nhức?

Ôi! Mùa đông chẳng lá vàng bay

Chẳng mưa về da diết

Chẳng hàn băng, chẳng gió lạnh não lòng

Con kiến có gì vui mà cõng vác suốt niên canh

Con ong trả nợ nên trọn đời kiếm mật

Chiếc xe thổ mộ, hai con bị già lết đất

Nặng vai u,phụng sự lẽ thiên lương?

Bởi trí, ngu-nên nhật nguyệt chẳng chung đường

Bởi xuất thế, nên ta ngồi nuốt gió?

Ôi! Chuyện người,chuyện ta

Vẫn hàn huyên cố sự!

Vẫn thoang thoảng qua trời, tiếng hót họa mi bay

Đám mây nằm yên, không phải chúng ngủ ngày!

Mà gợi ý mùa thu cho thi sĩ

Chúng là nghĩa, là từ cho núi rừng đa lý

Là hình ảnh buồn cho lữ khách ly hương!

Dẫu nói sao, cát bụi vẫn chơn thường

Muốn không nói, đại toàn bất khả

Chín năm bích quán, Hồ tăng còn đó

Dẫu ra đi, vẫn để lại chiếc hài mây!

Hành tàng ra sao ở phía non tây

vẫn nhập thế! gã tiều phu Dương Châu áo vải!

 

Sinh nhật hôm nay, không lời không lãi

Nói quá nhiều mà nói được gì đâu

Một thoáng lòng, chút ánh nắng tan mau

Để đáp trả nghĩa tình tri ngộ

Để đáp trả thâm tình huynh đệ

Cùng bốn phương bằng hữu một nhà

Nước non tình, trời biển bao la

Cùng cây cỏ chút màu xanh lá

 

Buông ngọn bút mấy ngàn dâu bể

Lòng núi sâu lửa cháy bập bùng

Những chữ, những hàng hối hả quay lưng

Mỗi hướng bước rôi khuất chìm vô tận

Cửa khép lại, trả cho muôn đời câm nín

Ôi! Thiên thu! Trời đất ngôn tai!

Ôi! Thiên thu! Vạn sự như lai!

Hãy trả cho muôn đời- như lai, như khứ

--------------------------------------------------------

THƠ TẶNG CHƯ SƯ, CHÚNG ĐIỆU

Duyên gặp đạo vàng thuở ấu thơ

Bao năm bây lớn cũng không ngờ

tuổi xuân công quả xanh chồi cỏ

Sớm tối khuya kinh vọng đến giờ

Hãy mở mắt ta hiểu việc đời

Học ăn, học nói, học đùa chơi

Anh em một lứa, nhiều xiêu ngã

Hãy gắng nhất tâm chẳng đổi dời

Viễn mộng ham chơi, nhớ cố quê

Đường trần vui ít, khổ lê thê

Nhụy hoa mật ngọt, đời giăng bẫy

Vấp ngã, sa chân khó trở về!

Biển học mênh mông

chẳng tận cùng

Suối sông muôn nẻo, biển ngàn chung

Đừng nghe lý luận không không sắc

Hạt bụi, mắt cay thấy tự lòng

Cơm áo khó khăn, người mới có

Muối dưa kham khổ hiểu trần lao

an thuwowfngf, dị giản, hằng tri túc

Chia sẻ buồn vui lẫn ngọt ngào

Biết một, biết hai, biết đủ chăng?

Mở rộng tâm hồn đón gió trăng

Nhẹ như sương khói nhìn nhân thế

Hơi thở, trái tim tự nhủ rằng...

Ngoảnh lại, tự hào tuổi hoa niên

Thảo lan, viên cảnh, nét lương hiền

Thầy trao mật pháp, bài thơ chữ

Mở hé then sương, gởi chút thiền!

-----------------------------------------------

THẮP TRĂNG ĐỘI ĐUỐC

Lỡ quẩy gánh tang bồng một thuở

Thì quê hương là vạn kiếp lưu đày

Hành trang mây chiều tác rối phương say

Trong tim lớn: Tam thiên hồ mộng!

Ngồi kể cho nhau nghe chuyện đời đã tạnh

Ngoài hiên người những lá xá vi vu

Những mái nhà ai trăng chiếu vô từ

Nhớ kỷ niệm trong khoang đời hèn mọn

Dăm bảy gánh càn khôn, nửa vời thư động

Vệt khói thời gian,câu chuyện đèn mờ

hắt hiu bên mành gió thoáng vu vơ

Từ quá khứ những tri âm đứng dậy

Đã ba đào xưa, ai cười sóng dội

Để ngày xuân nay ai đuối mộng vàng

Đời chúng mình quê quán lang thang

Không ngoảnh lại những phương cầu lận đận

Không thao thức bạc vàng, yêu hận

Không cau mặt đau những chuyện phỉnh phờ

Có ải trạm biên đầu, gió hú,làm thơ!

Có suối ngọc mười trăng tụ lại

Chuyện thế gian dù ai mời, ai hỏi

Nụ cười bỉ nhân, đá lạnh rêu nhờ

Một chung trà uống cạn cố sơ

Một tách rượu, mời hư không bằng hữu

 

Đốt lửa đồi cao soi mặt mày túy tử

bên đống than hồng họp hội quần tiên

Kinh và thơ trộn lẫn tâm huyền

Tăng và đạo bá vai chàng cuồng sì

Gác chân lên nhau, nụ cười như nhị

Lũ sơn nhân này thế trí đã quên

Óc não loài người tục tử, vô duyên

Gương lồng bóng, sân khấu đời đã mãn

Anh em ta trăm năm còn hào sáng

Cạn mấy bầu sương gió vô dư

Nhiệt chuyển y nung chín trái đại từ

Mười phương mộ cho chúng sinh chiêm bái

Anh em ta cánh bồng rong ruổi mãi

Hướng vô cùng nhưng chẳng hướng về đâu

Ngồi nhiên thầm mà muoon ngựa vó sau

Thế giới ba ngàn sát na tâm ảnh

Từ vô đích, vô biên huyền nhiệm

Từ thiên thu nhất thiết hiện tiền

Vẫy tay chào lý sự hoa nghiêm!

-------------------------------------------

Ở ĐỒI QUÊN VÔ LƯỢNG

Trong động huyễn đã nghìn xưa tăm bóng

Khách phong trần ngồi kể chuyện sinh ly

Trái đăng nhân gian vọng mấy tăng-kỳ

Vườn mận cũ- bướm hoa chờ nguyệt hiện

 

Bãi trắng nương dâu, nhịp đời hành chuyển

Còn chi không trong những cuộc tang hồ

Mùi phấn trầm quyện khói nam vô

Lò tâm thể xông hương đại thể

 

Những trái tim người còn đau ý hệ

Trên mặt lư đồng, biết có tuyết sa?

Mấy conjng vô thường phất gió quỷ ma

Ai đứng lạnh, ai về từ miên phố?

 

Thành quách rong rêu, hoang tuyền bao độ

Còn chi không những ký ức đời đời

Trang giấy bên lòng chép thuở ly bôi

Bút mây khói, viết lời kinh vô tự

 

Chuyện người, chuyện ta hàn huyên cố sự

Kỳ tích muôn đời, gió lọt mành thưa

Từ mái tây hiên, nguyệt tỏ, sao mờ

Cụm thạch trúc, lũ rong rêu cúi mặt

 

Giấc ngủ thiên thu, ruột đau chín khúc

Mấy chuyến đò lên, biết có ai chờ

Mai ta về trong bước hoang sơ

Xin gửi tặng người cành tâm mai trắng mọn

 

Xuân sẽ nở những đài thơ muộn

cành sẽ nghiêng trời Nam Thiệm Bộ Châu

Còn chi không những nhũng búp tâm đầu

Trao cho khách những lữ hành vô định

 

Nếu cuộc lữ là trâm kha bất tịnh

Xin châu toàn một chút thanh cao

Nếu cuộc lữ trăm năm là hạnh phúc ngọt ngào

Xin một chút cô đơn, xót xa và khổ não

 

Mai ta về hoang sơn với kiếp rừng dã thảo

Gõ tượng trời vô ngã ca hoang

Mai ta về am mây đốt đuốc thiền quang

Rút ruột địa cầu làm kinh vô tướng

 

Đã lỡ hẹn người ở đồi quên vô lượng

Biết còn chi mà chẳng biết chi còn

Bể thử nào trong đọt cỏ non

Nhân ngã lưỡng quan, nhất như hiện thể

 

Đóa hoa hôm xưa, một màu tráng lệ

Mây trắng sương mờ vẫn tự nghìn thu

Tiếng hạc, chuông vàng như thực, như hư!

--------------------------------------------------------

GIUN DẾ , HƯ VÔ VÀ HẠT LỬA XANH

tôi chẳng có gì để lại cho em

đêm

tiếng dế giun râm ran vách tối

có một hang sâu

hạt lửa xanh và ký ức!

nó cháy

nó cháy sáng

dịu dàng,

nóng bức mà không khói

thế là ý tưởng tan loãng ra

không thấy tro tàn

chỉ nghe sự bình yên

cựa mình

tróc vỏ

như hạt ngô, hạt đậu

trong khu vườn tâm tưởng

của vị thiền sư đạt ngộ!

em có biết chăng

khi tuổi tác

đã chống gậy đứng trong đêm

nhìn qua tháng năm

sẽ thấy những dòng sông

những con đường,

và khá nhiều lối rẽ!

những người mình thương

những người mình ghét

được và mất

thành và bại

khổ và vui...

những cái mình cho đi

và những điều mình cảm nhận

sẽ là vô nghĩa

nếu đọng thành ký ức

đêm

và hạt lửa xanh

sẽ tôi luyện thành một thanh gươm

trên tay chàng dũng sĩ

thách đấu với hang thẳm Ràgu[1]

nơi tối tăm của cái ác

và giun dế vẫn kêu đêm

với ngôn ngữ của thời gian

trong tương quan hiện tồn

và sự sống!

tôi chẳng có gì để lại cho em

khi tôi phủi xác thân

như phủi một hạt bụi rơi

và nó sẽ còn dính lại ở đâu đó

trong trang sách

trang văn

hay là nơi những câu thơ thiếu lửa

sẽ là vô nghĩa

nếu trái tim và cảm xúc

được biến thành danh ngôn

hoặc thành vầng trăng

treo trên chiếc gậy đi đường

có những ký hiệu

đây là an toàn

và kia là vực thẳm!

em có biết chăng

khi mắt đã mờ

tai đã kém

và trí đã cùn mòn chậm lụt

thì nó,

là hư vô

cũng đứng trong đêm

nghe giun dế

tấu khúc thời gian

và hạt lửa xanh trong trái tim

may ra

chỉ còn như hơi thở ấm

hơi thở vương trên khóm lau già

chỉ vài giọt sương đêm còn thức...

tôi chẳng có gì để lại cho em

khu rừng xanh này

tháng ngày đi và đến tự do kia

rất nhiều chim và lắm sương mù

có con đường mòn sỏi đá

vài người khách gió sương đã mỏi

chỉ biết tâm sự với hoang vu

không có ai mời trà

chỉ có đêm với cô liêu

giun dế thâu canh

am cốc sơn môn đã ngủ!

em có biết chăng

lúc thân cây già tróc vỏ

thì nó đã khô nhựa luyện

không còn ngôn ngữ

thì chẳng có nghĩa lý gì thời gian và lịch sử

điện miếu, đền đài vùi sâu trong bóng tối hư danh

tôi cảm nghe mình như mỏm đá cỗi cằn

mầm xanh không mọc được

bộ rễ chắc khỏe của tham vọng

(tham vọng tâm linh hay quyền lực)

chỉ thích hợp

với những đám đất bãi biền

giàu phù sa và khoáng chất...

tôi, đôi khi,

đi giữa khuya khoắt của nhân sinh

đếm bóng mình, một thành hai

hai thành bốn...

 

rồi nó vỡ ra

do trái tim đôi khi không an ổn

nó lại muốn du ca

hát lên

và muốn gieo ươm những hạt lửa xanh

hạt lửa đã đi suốt thiên thâu

qua những quán trọ

những chân cầu

qua những điêu linh, sự chết

vẫn mỉm cười hoạn nạn và khổ đau...

tôi chẳng có gì để lại cho em

kinh sách thì đã cũ

chữ nghĩa và lý sự lại quá nhiều

đã khô kiệt nguyên ngôn

bút mực thế gian thì như biển, như rừng

còn văn chương

thì đã quá nhiều người vươn tay để nắm

nghệ thuật đôi khi lại là trò chơi vô bổ

cũng như

máy móc cứ mãi hiện đại tân trang

mòn hơi chạy đuổi hư vô đến chóng mặt

chỉ có ánh nắng buổi sáng

và sương mù đêm

thỉnh thoảng có trăng

lại tỏ ra chung thủy...

em biết không

tôi sống mới hai phần ba đời người

nhưng đã thấy già nua ngàn tuổi

có điều rất nguy hiểm

là không còn ngạc nhiên và chờ đợi

nhưng có được cái hay hay

là chẳng còn náo nức những món quà

kể cả tôn vinh và trân trọng

kể cả đắc thiền, đắc định

sự sống

chỉ lắng nghe từng ngày

và từng hơi thở

buồn vui

chỉ thản như cát lọt kẽ tay...

tôi chẳng có gì để lại cho em

thế hệ trai trẻ hồn nhiên

chỉ sống bằng mắt tai mũi lưỡi

chẳng ai cần

mái lá và cốc rêu

chẳng ai cần

sáng tạo và cô liêu

sự an bình của non xanh lặng lẽ

hãy xem,

chim,

sáng bay đi, tối tìm về rừng ngủ

trời thì lúc nắng, lúc mưa

rồi nó vỡ ra

do trái tim đôi khi không an ổn

nó lại muốn du ca

hát lên

và muốn gieo ươm những hạt lửa xanh

hạt lửa đã đi suốt thiên thâu

qua những quán trọ

những chân cầu

qua những điêu linh, sự chết

vẫn mỉm cười hoạn nạn và khổ đau...

tôi chẳng có gì để lại cho em

kinh sách thì đã cũ

chữ nghĩa và lý sự lại quá nhiều

đã khô kiệt nguyên ngôn

bút mực thế gian thì như biển, như rừng

còn văn chương

thì đã quá nhiều người vươn tay để nắm

nghệ thuật đôi khi lại là trò chơi vô bổ

cũng như

máy móc cứ mãi hiện đại tân trang

mòn hơi chạy đuổi hư vô đến chóng mặt

chỉ có ánh nắng buổi sáng

và sương mù đêm

thỉnh thoảng có trăng

lại tỏ ra chung thủy...

em biết không

tôi sống mới hai phần ba đời người

nhưng đã thấy già nua ngàn tuổi

có điều rất nguy hiểm

là không còn ngạc nhiên và chờ đợi

nhưng có được cái hay hay

là chẳng còn náo nức những món quà

kể cả tôn vinh và trân trọng

kể cả đắc thiền, đắc định

sự sống

chỉ lắng nghe từng ngày

và từng hơi thở

buồn vui

chỉ thản như cát lọt kẽ tay...

tôi chẳng có gì để lại cho em

thế hệ trai trẻ hồn nhiên

chỉ sống bằng mắt tai mũi lưỡi

chẳng ai cần

mái lá và cốc rêu

chẳng ai cần

sáng tạo và cô liêu

sự an bình của non xanh lặng lẽ

hãy xem,

chim,

sáng bay đi, tối tìm về rừng ngủ

trời thì lúc nắng, lúc mưa

thời tiết bốn mùa thay nhau chuyển đổi

đã cũ rồi chuyện đã ngàn năm

em biết không

tôi bây giờ leo lét với mấy trang văn

ngọn đèn

chung trà

cùng với lư trầm tịch mịch

ngồi tháng ngày

kể chưa hết chuyện phù sinh

đêm

dịu dàng với hạt lửa xanh

làm cho ấm lòng vách đá

nghe lời kinh chuông sớm du ca

thì hư vô cũng đều là bạn lữ!

-----------------------------------------

CHÂN DUNG BỤI

từ hoang tưởng chập chùng ký ức

tôi trở về thăm lại mái nhà xưa

mây vẫn là mây

du tử bốn mùa

trăng vẫn là con trăng

soi giữa quãng đời tri ngộ

lạ lùng quá

chân dung của ai

trên khung tường ám khói

tơ nhện tháng năm

giăng lưới kín song thưa

có một góc tâm hồn

chưa hiểu chuyện nắng mưa

khoe chữ nghĩa

ngu nghếch bám đầy

mực sơn dấu cọ...

lối đến ruộng đồng, bụi tre ao cá

bóng mẹ tôi, áo vá nón mê

câu ca dao, điệu sáo đi về

trái sim chín

con trâu xanh

thương sao là thương

bữa cơm nghèo thơm mùi khói bếp!

 

đống rạ, đụn rơm, hò u đánh đáo

còn nghe vang vang

trong cõi đất bình yên

tình tự quê hương

tâm thức hồn nhiên

chỉ còn lại vết tử thương hoài niệm!

 

mê mải tháng năm

tích lũy kiến thức đời

cùng lũ ký sinh trùng u mê đeo bám

để nhức đau khối nhọt thịt da

mẹ của tôi

mẹ của anh

mẹ của sa-bà

vết nhăn hõm cày ưu tư trăn trở!

 

được và mất

trí và ngu

sống chung niềm ẩn nhucj

lê lất nhân luân

đi mãi,

bóng mù phương

réo gọi trên non cao

đồng vọng thị phường

lao nhao cú quạ!

 

có một vực thẳm

lởm chởm gai chông vách đá

hoa vẫn hồn nhiên

đóa búp đóa đùa hương

từ thác cao

hớt hải nước tung đườn

đau bọt trắng

vỡ ước mơ vạn khoảnh

 

sương gió trở về

chẳng tìm đâu ra quê hương cũ

thời gian, tham vọng, hư vô

khoét lõm trái tim người

chân dung của mình

bụi phủ đã ba đời

xin vĩnh biệt

và xin ngợi ca

cõi huy hoàng khổ đế!

-------------------------------------

LÊN ĐI THUYỀN

lời chết đuối

giữa dòng sông con chữ

lên đi thuyền

hiu hắt bến gian lao

từ và nghĩa

hiu hắt bến gian lao

sóng giang hồ

vỗ mãi cũng hư hao

 

gió liu lắt sông thu

xác lá trôi vèo,

vinh quang và khổ nạn

bơ ngơ rong bèo,

tím ngắt bóng trăng suông

lên đi nhé, thuyền ơi,

ráng chèo qua bỉ ngạn

tình bỏ bên này bờ,

hoa trái, nghiệp miên man...

từ độ lên thuyền

chèo đau sương nước cũ

 

ngày tháng dài,

rác chữ trộn mê si

chút ước mơ đêm tàn

bài thơ chưa ráo mực

bước qua đời mình, chẳng hiểu nghĩa vô vi

bóng nước, bóng hoa chập chùng muôn ảnh sắc

đẹp vô cùng,

thơ mộng quá em ơi!

ta điểm mắt tương lai,

chắp thêm đôi cánh rộng

bay dập dờn,

ý tưởng mới tinh khôi!

dòng sông mộng,

sông trăng, ca bài ca bất tử

ngạo khí ngất trời, tụ lại trái tim xanh

 

ta rỗng suốt, mài thanh gươm trí tuệ

trụ tay chèo,

sóng cả, bọt tan nhanh

chợt hôm kia, núi sông quen mặt cả

ngẩn ngơ nhìn,

bến cũ, lạnh sao mai

hóa ra ngàn trùng, chữ chưa rời nửa bước

nằm ngủ bên này bờ,

đâu phải chỉ riêng ai!

lên đi thuyền,

chèo ơi, qua bỉ ngạn

nghĩa và từ, chết đuối giữa dòng sâu

vĩnh biệt em,

nguồn tình thơ hữu hạn

nước mắt chiêm bao rơi chảy mấy chân cầu...

---------------------------------------------------------

TIẾNG SÁO MAN ÂM

Đêm trăng lạnh

giọt sầu lên hiu hắt

đáy vô biên,

hồn sáo vỡ long lanh

một mình ngươi,

giữa cuộc đời khuya khoắt

gọi tên ai,

bằng âm hưởng mù mênh!

 

tôi muốn gọi tên em,

là người tình lạ mặt

giữa đồi hoang,

lên tiếng réo khôn cùng

đất trới cũ

cũng nghe lòng dằn dặt

nỗi tri âm

còn một chút lao lung!

 

Ôi, nhân thế,

cuộc người trăm mộng

đã hoang xưa,

tình Chiêm quốc vô danh

ôi, nhân thế,

nguyệt vàng treo lồng lộng

sáo chiêu hồn

reo nấm mộ công khanh!

 

tôi muốn gọi em,

là người tình sa mạc

là rừng đen,

là biển trắng Ngân hà

đêm nguyên thủy,

tóc xanh còn phờ phạc

gọi hồn ai,

bằng tiếng sáo tha ma?

 

giồ còn ai,

mà người lên tiếng tiếng khóc?

đêm còn ai,

mà sáo vẫn câm canh?

giọt lệ đắng,

nước sương trời thổn thức

chút hơi tàn,

chờ nguyệt xế phương Đông!

                            (1976)

-----------------------------------------------

CHỜ ĐỢI

Tôi chờ đợi

những gì không chờ đợi

mơ màu xanh

như màu mắt thiên đường

ai đúng lặng bên kia trời ước vọng

giọt tim người

đâu đủ lửa yêu thương

 

Tôi chờ đợi

mưa nguồn xưa dòng lặng

thuyền ai xa,

chiếc bóng lẻ loi về

đây quán nhỏ,

bến chiều trơ cổ độ

lữ khách còn trên chiếu tiệc hoang mê

em chờ tôi thì kiếp người xin hẹn

mặt trời kia,

còn thở, nắng mai hồng

khóc làm chi,

trăm đời hoa đốm vỡ

khổ lạc sầu,

rác bụi cuốn mù không!

 

Tình hữu ý

là buộc ràng, hư ảo

tình vô tình,

con nước chảy thung dung,

em lửa hạ,

nắng say, nười lảo đảo

tôi vô duyên,

che bóng rợp vô cùng!

 

Tôi chờ đợi

những gì không thấy đến

em đời hoa

tuyệt diễm đóa vô thường

xin trân trọng

cả khu vườn thân quyến

tôi ra đi,

dầu chí nguyện mù phương!

-----------------------------------------

ĐÊM NGHE CHUÔNG

Thao thức đêm dài vọng tiếng chuông

giấc hồ tĩnh mịch rã trong sương

neo trăng, thuyề đậu chờ thi tứ

xưa bến Phong Kiều, nay Hương Giang!

 

Đã mấy Huyền Không ta gắng chờ

Đến nay, xanh ngắt một trời thơ

tới lui thơ thớt lòng phương thảo

Oanh yến dập dìu, nhệ mối tơ

 

U nhã tình lan, thanh đạm hương

ngày ngày phiêu hốt khí thanh dương

chung trà huynh đệ vui đầy nguyệt

sảng khoái ngâm tràn, phương tiếp phương!

 

Ẩn sĩ, anh em có một vài

Gánh non xuống chợ, bán đồng hai

Án thư trầm quyện, thương đời khói

Văng vẳng sông khuya, lạnh tiếng chài!

 

Thao thức đêm trường nhớ cố nhân

chuông nào đồng vọng, tự Hàn San ?

nhất phiến tâm hồ, phân lưỡng đoạn,

nửa tại cao xanh,

nửa biển vàng !

 

đã mấy Huyền Không,

vui cỏ hoa

nhân tình ác lặn, xế huy tà !

điền viên thanh khí, u nhàn nhé !

tri kỷ không về,

Ta với Ta !

 

Bút để thênh thênh hiên nguyệt thi !

cầm bằng cho đá, lệ hoen mi !

là sương, là lệ,

ba ngàn tại ?

thân thế phai hồ !

giục gió phi !

 

quá đủ,

tri âm dẫu chẳng nhiều

còn non, còn nước, còn cô liêu !

sông Hương, ai có chờ thi tứ ?

chuông vọng Hàn San tự cổ hồi !

----------------------------------------

ĐÔNG PHƯƠNG VÀ VÁCH ĐÁ

Nói với em,

giấy mòn con chữ nhạt

đông phương ơi!

cây lá giọt sương buồn!

không gian xám

khí trời không đủ thở

hốc khe cùn

nước vẫn chảy từ non

 

ước mộng em đi

đời quàng hoa nguyệt quế

con số tính toan

hiện bảy sắc cầu vồng

mây du tử

đã bao đời hoạn nạn

khi trở về

xa lạ một dòng sông!

 

rồi xa lạ

cả dung nhan diện mục

lớp lớp bên ngoài

diêm dúa điểm trang thêm

nhìn cố quận

đã mù tăm quan ải

giữa phố người

lây lất nỗi sầu miên

 

nói với em

đèn trăng không đủ sáng

điện soi nhòa

chấp chóa ngữ nguyên xưa

phủi ý nghĩa

gỡ tâm hồn hư mục

bụi rơi đầy

mệt mỏi giọt ngàn mưa

 

tìm đối diện

em đông phương sầu tủi

mẹ ca dao

lủi thủi nhặt bèo rong

nhạc cuồng quay

len hàng cau bụi trúc

rụng rơi dài

lả tả đóa nhân văn

 

đức Phật ngồi cao

thế gian nghi ngút khói

lời kinh huy hoàng

rơi giữa sóng mù tăm

chợt tiếng khóc

lưng mây đồng vọng mãi

vỗ vào bờ

vách đá chẳng vang âm!

 -------------------------------------

MỘT NẺO VỀ

Nếu cuộc đời là hữu phùng hữu biệt

thì thôi xin mây trắng mãi ngàn phương

nếu thế tình, là sầu đa lạc thiếu

sao chân cầu còn lưu bóng trường giang

 

Ai đã sang sông, còn ngoảnh vời cố quận

thiên lãnh xa,ái nhạn, hướng đâu tìm?

tình ly xứ, phải đâu là tuyệt vọng

còn đạo vàng, cùng thiên địa trong tim

 

Kẻ ở lại, biết đâu vì hèn yếu

người ra đi, chưa chẳng lệ dầm bâu

cao tay phất, những ý niềm không thực

nhật nguyệt hồng còn chiếu rạng mai sau

 

Bên hông chùa, có một cành trúc thẳng

qua sương đêm, lá ướt, rủ  vai mềm

nếu sa môn, là trời cao trực thướng

sao em còn nhi nữ luyến gia hương?

 

Bưởi nhà ai, cuối mùa còn sây quả

lẽ sang đông, trái rụng đã lâu rồi

vì đa mang, nên trĩu cành xám lá

muốn qua bờ, trăm sự vẫy tay thôi!

 

Muôn suối, nghìn sông, cũng nẻo về

trăng chiếu, bao giờ chọn phố, quê?

Niết-bàn, sinh tử còn hư giả

mộng huyễn làm chi, chuyện bốn bề!

------------------------------------------------

NGUYỆT THIÊN THU

Đã biết chắc thiên đường không thể gọi

nuối làm chi con nước vỗ trùng dương

ta ngày tháng đời như không tiếng nói

sống âm thầm nhìn thế cuộc hoàng lương

 

Mở mắt dẫu ngày vui hội mới

trời đất này là của riêng ta

xin cảm thông cảnh mộng trần gian dối

xin mỉm cười

kể cả chuyện điêu ngoa

 

Mẹ cho con sợi tóc măng tuổi ấu

cha cho con chân cứng lộ trình dài

anh và chị gỡ hạt gai tóc rối

giữa khung tình ta kết dệt tương lai

 

Huy hoàng quá ánh mặt trời buổi sớm

tiếng rao hàng bên chợ, vắng khuya sương

muôn sự sống bừng trong tim nhụy thắm

yêu cuộc đời xin nuôi lớn tình thương

 

Kinh ai tụng giữa quảng trường danh lợi

nước từ bi xin nguội tắt mê thù

đã biết chắc thiên đường không thể gọi

thì tâm vàng xin rọi nguyệt thiên thu!

----------------------------------------------------------

XUÔI DÒNG

Xuôi dòng con nước buồn man mác

mấy chuyến đò trôi dạt cố hương

xuôi dòng, con nước buồn hiu hắt

những cánh rong bèo lạc mấy phương

 

Ai về, mây trắng còn đưa tiễn

gót thắm ngày xanh lệch mộng đầu

ai về, phấn rũ đời hư huyễn

một tiếng cười loang mấy bể dâu!

 

Ra đi ngoảnh lại niềm sinh tử

tay với đời không, mấy dạm không

ai ơi bụi bám vàng niên sử

có nghĩa gì thân thế trăm năm

 

Cành khô,lá rụng - xuân thời vãng,

tuổi mộng chi còn mấy mộng xưa

chuốc chi chén rượu nồng phiêu lãng

khách lá vùi đêm trọ quán mưa

 

Ai ơi, chép nốt dòng hư hỏa

nhen chút thơ sửa cuộc đời hàn

buổi họp mặt bây giờ từ tạ

ngày sau còn sương khói miên man!

-------------------------------------------

LÃNG TỬ VÀ NÚI

Ta lãng tử kể từ ngày lên núi

tảng đá già, bạn hữu đứng ven truông

hồn là mây bay dặm dài phiêu hốt

tim là rừng, khe suối giọt sương trong

 

Ta vỗ đất mà nghe đau lòng núi

một sớm kia , cây cỏ hát du ca

ta gối đầu lên trang thơ rách nát

sống âm thầm, hào sáng với bao la

 

Ta cô độc, ngàn năm trên núi cấm

nỗi cảm thông như tơ bạc mùa thu

nỗi cảm thông là bài thơ vô vị

đem vào hang, đốt lửa hóa sa mù

 

Ai lãng tử cùng ta vui mộng triệu

phủi trăm năm lên núi ngủ cùng mây

ăn gió, uống sương, nghe nhạc trời muôn điệu

hứng tàn tro, thân thế thổi xa bay

------------------------------------------------------------

BÈO KHÓI

Bên núi cũ, ta ngồi xem nước chảy

kể từ khi bèo khói nở ven sông

ôi, bèo khói, trái tim màu thương hải

thắm thiết hương, dù lũ cuộn trăm dòng

 

Ta ra đi tự hồng hoang ngày ấy

sinh diệt vô cùng vẫn víu bắt phù du

ta vẫn thấy, lòng mình xanh thẳm núi

từng đêm vàn, đối nguyệt dưới bầu thu

 

Rồi bỗng nhiên, bâng khuâng xa bến mộng

quên con đò và quên hẳn dòng sông

trăng vẫn ngủ trên cánh bèo mới nở

và nụ cười, bèo khói, tím sắc không!

 

ÔI, cánh chim thương thương trời luân lạc

những vui buồn, ngứa cổ hót thênh thang

giọt trong vắt, niềm xanh và nỗi trắng

dấu hiệu lòng, là quãng lặng mênh mang

 

Khi hơi thở còn vào ra chung thủy

và bước chân tự tại lẫn thong dong

thì dòng sông, hai bờ đều như thị

cùng trăng vàng, ngơ ngác quán thu phong

 

Giờ tóc bạc, chèo lên, xanh thẳm núi

nơi long mình còn có

một dòng sông

khi bèo khói, trái tim màu thương hải

thì lạ gì, đá sỏi vẫn đơm bông!

--------------------------------------------------------------

CÂU HỎI LẶNG

 

ngôn ngữ rụng từ đông phương của mẹ

rớt xuống dòng, con cá đớp lăn tăn

cọng cỏ dại bến bờ xuân thức dậy

chữ mỉm cười

sương nước mảnh tình trăng

bên kia sông,

em ơi! nối dài mây trắng đục

mịt mù đường xa, áo bạc, bụi người bay

hơi thở hoang vu

đời nhức đau sỏi đá

chập chùng truông đèo,

bóng nhỏ, lạnh ngàn tây!

không duyên cớ,

em ơi! trên tay sầu rớt hạt

lắt liu buồn,

ôi! lý nghĩa nhân sinh!

mặt nạ đỏ đen, giấu che khuôn mặt cũ

sống chết bàng hoàng,

thắp lửa rực vô minh!

bên kia sông,

em ơi! nối dài mây khái niệm

lãng đãng đi về,

lãng đãng khói sương xao

đất đen ngủ chẳng bao giờ tỉnh giấc

để cây đời khô nhựa, dáng hư hao!

không biết nữa

thế thân và danh tướng

khổ đế còn ngờ đội núi, chập chùng thêm!

giữa cuộc ảo

gõ hoài con chữ ảo

đọng mắt người,

câu hỏi quấn khăn đêm!

-----------------------------------------------

TẶNG NHỮNG AI NHỚ HUẾ

Sống giữa Huế,

ta làm sao nhớ Huế?

để tình xưa, cánh vỗ ký ức xanh

ta đã hỏi thời gian

và hoàng thành rêu cỏ mọc

cùng phế đài,

gạch vỡ lạc nương tranh!

 

Huế ta chừ!

mù sương Ngự Bình không còn nữa

tủi hồn trăng và thẹn chân dung thơ

cây và đất cỗi cằn, trơ xác lá

con chim màu mạ non lạc bầy

rơi tiếng hót bơ ngơ!

 

Huế ta chừ!

màu xanh tím sông Hương

chẳng còn xanh tím nữa

khói bụi dày,

ai pha bạc còn đâu

ta cũng đã hỏi

Dã Viên và Cồn Hến

cầu Trường Tiền,

dải lụa hóa nương dâu!

 

Sống giữa Huế,

ta làm sao nhớ Huế?

bóng Hàn còn

thuyền trăng chở tối nay?

Vỹ Dạ, Ưng Bình, lời ru điệu lý

xao xác bờ,

sông nước lạnh lùng thay!

chuông ngân sương

rớt giữa miền tâm linh quên lãng

nóc đỏ, nóc hoe

ngạo nghễ ngự vương đài

âm thanh sướt mướt

trượt qua miền thơ dại

hoa, trầm, hương

bẽn lẽn phố, xe, người!

 

Sống giữa Huế,

ta làm sao nhớ Huế?

chỉ xót xa thương,

thương quá, Huế thương ôi!

nắng lửa, mưa dầm,

sắn khoai chan nước mắt

làng quê còn quá nghèo,

cơ cực, quặn lòng thôi!

 

cám ơn ai chừ?

ai cho ai hạt gạo?

ai ngu dốt hề!

ai hóa đá con tim ?

nhưng tình tự tâm hồn

và văn hóa tâm linh

thì phải ưu tư trăn trở

xin cho trong lành

miền cây cỏ sông thơm!

 

Để với Huế chừ!

vẫn còn ai nhớ Huế!?

để ai xa, tổ ấm chắt chiu hoài

ai phụ bạc,

còn riêng ai không thể

ai nói gì,

ai hỡi, có riêng ai!

-----------------------------

LỠ NGHỆ SĨ

Lỡ nghệ sĩ,

chân ai không lấm bụi

và lòng ai không nước chảy nghìn sông

thi tứ đôi khi cũng vi vút xanh hồng

đôi khi nữa,

hồn gởi về trăm bến!

 

Ta buông neo khi ngày xanh hội yến

lời hẹn hò,

đành phụ bạc mất thôi

rượu chưa say mà ly đập vỡ rồi

tóc lãng tử,

trả phiêu bồng cho viễn phố!

 

Ai khóc, ai cười,

chù xa ngoài quán gió

cợt tử sinh đã đuổi mấy giang hà

đời yêu thương mà đạo vẫn thiết tha

mắt trần tục vẫn vương màu nắng lụa

 

Lỡ nghệ sĩ, trái tim thường kết tủa

nỗi buồn, niềm vui

hòa hóa chất đa đoan

thương ghét trong ta,

sủi bọt bất toàn

lắng lòng lại, vẫn tình sầu thiên cổ

 

Từ chối bên này,

nhìn bên kia tủi hổ!

sang bờ kia,

xao xuyến nước ngàn đông?

làm sao thấy rằng, hai cõi là không

câu hỏi vẫn chập chùng mê ảnh loạn

 

Lỡ nghệ sĩ,

dành khiêng vai tử nạn

cùng với dòng về, bọt nổi, bọt trôi

cái đẹp mù biên phương,

xa hút cuối trời

vẫn ám ảnh trong mắt đêm,

cháy bùng đốm lửa!

----------------------------------------------

THÊNH THANG

 

Ta sống thênh thang một đời gió lộng

chẳng vướng mây trời, vướng núi, vướng cây

ta bước tới bước lui và thở

ngắm nhân tình cùng sương trắng lay bay

 

ta với thênh thang viễn du nhân thế

ngắm cuộc cờ trăm nỗi phế hưng vui

ngắm quán trọ ngựa xe lữ khách

bỏ đãy ta bà dăm bảy trái tim rơi!

 

ta với hư  không, thênh thang bốn bề chim núi

cánh vỗ triền ngày cánh vỗ phương đêm

đốt trầm thơm chào chân nhân buổi sớm

vạch lá rừng nghe nốt nhạc thần tiên.

 

ta đi thênh thang lần nào bước vấp

những ngõ quanh này, những lối cũ

hôm kia?

vực thẳm lớn kề bên mô đất

ngạc nhiên sao lắm kẻ vịn mép rìa!

 

ta viết thênh thang lời thơ con chữ

phù phiếm từ rổn rảng với hư  tâm

hạt bụi nhỏ chưa từng bất tử

mỏi đường dài, đỉnh biếc duỗi hai chân

 

ta gọi thênh thang Thánh Hiền Tiên Phật

lên chòi tranh hang núi tọa đàm chơi

chén trà suối hiện vầng trăng đã mất

chợt tịch liêu va động cõi không người!

----------------------------------------------------

BỤI, TRĂNG VÀ LỬA

Lửa và bụi cuốn chân ta lần nữa

còn con trăng cô liêu

thì mệt mỏi chảy dòng hoang

em biết đó,

cõi về mây khóa cửa

nên thơ vào ra,

vất vơ dăm ý tuwowrnglas xanh vàng

 

Ta hòa nhạc trên non cao,

mời dế giun hợp tấu

khúc huyền lâm

lướt vô lượng nhị trùng

em biết đó, hóa ván nặng nề

và ngu ngơ như tiều phu chẻ đá

vi vu câu thơ buồn

 

Sương khói múa lung tung

nắng lên chút,

và nắng lên chút nữa

năng lượng vật bên này

lioon vít nặng đòn cân

em biết đó,

thương nhiều thì khổ lắm

muỗng tát nhân tình

sợ tát cạn dòng tâm

 

lủa và bụi lân la hai tờ giấy

giữa là hư vô,

mọc con chữ đa tầng

em biết đó,

lắm khi đời ngộ nhận

thơ cao sang luôn từ chối dung phàm

 

ta chắt chiu cọng cỏ xanh

chắt chiu từng giọt nước

tạo hồ tâm trong vắt hứng sương mai

trăng thi thiết

đã quên lòng giếng cũ

cảnh tỉnh này,

ngơ ngác, mặc nhiên ai!

 

Cơ thể không gian

đã quá nhiều rách nát

và khuôn mặt thiên nhiên,

bụi và lửa xém lưng trời

em biết đó,

muôn vạn mầm xanh đứng khóc

bóng mẹ thì còn,

nhưng tim thì rỉ máu khắp nơi!

 

Và ngẫu nhĩ, dĩ nhiên

ai đó nói rằng quê hương mình còn đẹp lắm

xanh xanh xanh

và hạt bụi vẫn thèm xanh

có thể thế này

mà không là thế khác

mai mốt đi về,

tất thảy hóa thành trăng!

-------------------------------------

TRỤ LÊNH ĐÊNH

 Một bước xa rồi một bước gần

đất trời nào mà không thủy chung

ngọn Bắc phong

mịt mù vi vút thổi

hướng chân trời rất nhiều bụi nổi

anh em còn có những tương lai?

ta bước đi, mệt mỏi đường dài

áo chằm vá,

trái phương cùng lận đận

đại bi trong tim,

và tuệ minh trên trán

cánh tay gầy, khổ nghiệp cưu mang

biển lớn ta đi

dặm thẳm ngàn hàng

nước mắt chảy, giọt rơi băng thạch

một chút người,

hong tình ta chất ngất

chút lửa tim, ấm cuộc quan hà

giã từ quê hương, máu đỏ thịt da

giã từ đất,

trăm con sông, màu xanh như thị

bằng hữu mười phương ,

chén cùng tục lụy

hẹn ngày mai gỡ thoát căn phần

bỏ tư duy toan tính mười phân

bỏ đảo bình yên, lên miền hội lớn

chút trí tuệ cũng vô biên trí tưởng

làm Như Lai sứ giả biển dâu

từng thửa vườn đen, ám khói nhân sầu

từng bờ đê, con đường hoang quạnh

mấy cọng cỏ vàng, triều đông chớm lạnh

mặt trời nào chưa đến cùng em?

từng cụ già thịt cứng, xương mềm

người thiếu sữa, linh hồn xơ xác

quỷ sứ mặt người, ma vương ác sát

hãy lên bến nhân luân, tử chiến cùng ta?

đạo lớn viên dung,

nghiệp dụng hằng sa

thế như tịch vốn tùy tâm chiếu

một đời huyễn hư cũng vô biên huyễn diệu

thuyền lênh đênh,

ta trụ xứ lênh đênh!

uống cạn khổ đau

như giọt mật uyên nguyên!

----------------------------------------------------------

 CÂU THƠ VÀ CHIẾC BÓNG

Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng

Quẩn quanh hoài khối óc với  con tim

Máu ngại bụi và tế bào ngại khói

Cô đơn dài xa hút một đường chim!

 

Bạn bè cũ kẻ khóc người cười

Ôm chân cầu hoạn nạn sợ chống chèo

Sợ thuyền hư mục suốt dòng không

Hội đèn tàn bên quán chiều chợ cũ

Tha thiết gọi đò nhưng chẳng muốn sang sông!

 

Ta hớp khí sao đêm uống chung trà trăng lặn

Cõi đìu hiu lau lách nước sương mây

Đời mỏi mệt chẳng mấy ai thức ngủ

Đốt nến tàn tâm sự với xoa tay!

 

Sống và thở tới lui không để dấu

Gió nhân tình xao xác lá trúc lay

Thương lòng mình thương câu thơ ngọng nghịu

Viết lên tờ mây trắng thả non tây!

-----------------------------------------

GIỌT MỰC CŨ

Sợi cỏ lay bay nơi nào gởi hạt?

Quả đất mênh mông không một chỗ bình yên

Cõi bụi hoang vu, đi về thấm mệt

Con đường đa phương, câu hỏi, bão bùng thêm

 

Giọt mực cũ, vầng trăng không còn nữa

Cặm cụi đêm, đốm lửa lắt liu tàn

Tôi và em - bờ bên này tủi hổ

Dòng sông và người, rều rác cuốn lang thang

Chú chim họa mi, cành hoa vui buổi sớm

Khách dập dềnh, quán trọ,

Nghĩa tình đau lá rớt khẽ hiên đông,

Một câu thơ lạ mặt thấp thoáng nhân tình,

Cát bụi đuổi tìm nhau

 

Núi vô nghĩ đã ngàn năm bất động

Cuộc hóa sinh ngơ ngác lạc trăm đường

Phố chợ xun xoe chơi trò chơi ngoạn mục

Nụ hoa tàn, tiếc mãi một mùi hương

Người lố nhố thấp cao, chen chân cầu Phật độ

Thiêng liêng trên tay mặc cả món hàng khuya

Thoáng lời kinh, không còn thơm giọt mực

Lệ sương trời lất phất gió ngàn đưa!

-------------------------------------------------

VỠ MUỐI ĐỀ THƠ

 

Một bước xa quê, du viễn phương

Lòng như gió sớm thổi ven đường

Cây lá ba đời còn ngủ cả

Chẳng lẽ ta đi mãi suốt mùa sương ?

 

Thêm mỗi bước đi, đường đời không ngắn lại

Lối xưa kia, chờ đợi, mấy huân tà ?

Nắng bạc đầu rồi, ai về muộn quá

Trong lòng còn mấy khúc điệp trùng ba !

 

Ai hỏi, ai chào tám phương tịch mịch !

Gió qua hoài, có vướng nỗi nào chăng ?

Sầu có thoảng, chân mây dài với đất ?

Tay ôm vòng thiên địa mấy màu trăng !

 

Nói đã mệt,ta thầm thì với lá

Sương qua đêm còn đọng ngọc bên trời

Ôi diễm tuyệt : niềm riêng dường như đã

Lá lìa cành, nuối cội, chẳng buồn rơi !

 

Một bước đi chẳng chờ chẳng đợi

Đó đây đi, đây đó,

để tình cờ !

Ta im lặng, biển sâu dù tiếng gọi,

Biển khô rồi ta vỡ muối đề thơ !

-----------------------------------------

MÊNH MÔNG

Mênh mông cát,

mênh mông là bụi đỏ

gót ta bà, dặm lữ, nở thiền hoa

cỏ non xanh đâu mà ta làm ẩn sĩ

nhưng chẳng ngại gì ẩn sĩ giữa lòng ta!

 

Mênh mông là lửa khô

giũa lòng người sa mạc

đá sỏi thiếu tình,

mưa nắng chẳng xanh cây

muốn chiết hồn thơ vài ba hạt muối

để biển ngàn thăm thẳm chảy qua đây

 

Mênh mông gió

mênh mông gió,

mênh mông là khói loạn

nhạt nhòa sương,

mắt loạn thị đắp xây mười phương độ

nên sò ngà, ốc bạc vỡ đầy tay!

 

Chừ bẻ gậy

rong chơi miền tự tại

khi qua khe trăng để lại bài thơ

đã lỡ dại,

khói sương đời du tử

mặc lang thang

đuổi theo bước sang bờ!

 

Lỡ non xanh

một miền tương ngộ

nên lòng ta liền dải với chân không

ta hào sảng,

mênh mông đời ẩn sĩ

yêu nguồn xưa,

nước vẫn chảy về Đông!

 ------------------------------------------------------    

MẸ VÀ CON

Mây trắng ngàn phương ruổi dặm ngàn

có vầng trăng tỏ dệt nhân gian

thi từ tao hội Đào nguyên xứ

một chiếc thuyền không chở đạo tràng

 

Mẹ ngủ sau đồi, xanh rất xanh

con thơ, khe suối chảy trăm gành

Bờ xa, cát vỡ, đau tình biển

Trở giấc hoang vu, gió động cành

 

Mấy thuở luân hồi ngược xuôi xa

mẹ ơi, muôn vạn sóng giang hà

thân thơ, muối bạc, đời khô lửa

quán nhỏ, bến chiều, nhớ thiết tha

 

Mây trắng ngàn phương, phận hải hồ

mẹ ơi! trăng tỏ dệt đài thơ

thuyền không, chèo ngắn, tay run mỏi

trăm hướng hư vô, bão dậy bờ!

----------------------------------------------------

   BẾN DÒNG

Dòng quạnh, hai bờ lau nước ngược

lên đi thuyền, qua khỏi bến gian lao

sông đá cuộn, vỗ mạn tràm bất tuyệt

có cỏ vàng lên phủ mộ chiêm bao

 

Đây núi lở, kia sông bồi trắng đất

biển dâu cười những dáng tượng trăm năm

gió lay khẽ, tóc chiều rây nắng mật

lát thảm vàng lên bãi xế vô tâm

 

Ai đứng đợi, xin chờ trên mạn ngược

khuya nay còn chở trăng lạ về Tây

sao dải lộng hướng vô cùng trước mặt

mây vẫy chào, mù sương biệt không hay

 

Lên đi thuyền, hướng phương hồng nắng ấm

cơm áo đâu nề khi đã ắp vô biên

lên đi thuyền, ý phiêu bồng cánh hạc

ánh nguyệt lồng, xô vạn giấc cô miên!

-------------------------------------------------------

THƠ GỞI MẸ

Từ thuở lớn khôn, vui cuộc đời dâu bể

chưa một lần con đền đáp thâm ân

con lặn hụp trong vô vàn máu lệ

khi quay nhìn thì sương trắng đã phù vân

 

Tóc mẹ bạc như tuyết phơi đầu núi

dáng mẹ gầy như vẻ hạc trăm năm

biết bao đêm chong đèn khuya lệ tủi

ôi kiếp người sao chỉ mãi ăn năn

 

Con vẫn biết đời vô cùng đau khổ

chữ hiếu vai mang đâu chỉ một đời

nên lặng lẽ theo dấu chân Từ Phụ

múc nước cam lồ trả ân nặng trùng khơi

 

Xin mẹ hiểu con mỗi khi về trầm lặng

vì mấy năm con chưa vẹn nụ cười

mẹ vẫn sớm hôm tảo tần lận đận

chắt máu gầy cho con uống cầm hơi!

 

Phụ mẫu tại tiền như Phật tại thế

con xuất gia cũng hiểu lẽ vuông tròn

muốn cung dưỡng không gì bằng phước huệ

không gì bằng ân đức Từ Tôn

------------------------------------------------

  MÙA THU TA HỎI VU VƠ!

 

Như tảng đá năm nao ta ngồi làm thơ

như trăng nước biếc khói thu mờ

như đào hoa rụng bên bờ suối

như chiếc thuyền sương lạc bến mơ!

 

Độ ấy lá vàng không chín lắm

mà tơ trời nhả sợi giữa khung xanh

ta đứng lặng, nghe hồn về thiên cổ

lịm, rất sâu, nghe biển nói vô cùng

 

Như thành cổ xa xưa buồn phế tích

như tro tàn đốm lửa giữa chiêm bao

như vĩnh cửu đã quên từ nhân thế

như bên trời tắt hẳn những vì sao

 

ta muốn hỏi bài thơ từ kiếp trước

ngấn lệ hoen trang sử, mộ công khanh

ta muốn hỏi vi trần thân, hóa bụi

nụ cười nào không ảo ảnh, mong manh?

 

Đứng lên một lần, là thấy từ vô tận

con dã tràng xe cát quá lâu xưa

ta muốn hỏi tri âm trời lận đận,

khóm cúc già bên giậu nở hoa chưa?

-----------------------------------------------------

 ĐÊM NGHE CHUÔNG

Thao thức đêm dài vọng tiếng chuông

giấc hồ tịch mịch rã trong sương

neo trăng, thuyền đậu chờ thi tứ

xưa bến Phong Kiều, nay Hương giang!

 

Đã mấy Huyền Không ta gắng chờ

đến nay xanh ngắt một trời thơ

tới lui thưa thớt lòng phương thảo

nghe vẳng bên trời tiếng trúc tơ!

 

U nhã tình lan, thanh đạm hương,

ngày ngày phiêu hốt khí thanh dương

chung trà huynh đệ vui đầy nguyệt

sảng khoái ngâm tràn, phương tiếp phương!

 

Ẩn sĩ, anh em có một vài!

gánh non xuống chợ, bán đồng hai!

án thư trầm quyện, thương đời khói

văng vẳng sông khuya lạnh tiếng chài!

 

Thao thức đêm trường, nhớ cổ nhân

chuông nào đồng vọng tự Hàn San?

nhất phiến tâm hồ, phân lưỡng đoạn

nửa tại cao xanh, nửa biển vàng!

 

Đã mấy Huyền Không, vui cỏ hoa

nhân tình ác lặn, xế huy tà

điền viên, thanh khí, u nhàn nhé

tri kỷ không về, ta với ta!

 

Bút để thênh thênh hiên nguyệt thi

cầm bằng cho đá, lệ hoen mi

là sương, là lệ ba ngàn tại?

thân thế phai hồ giục gió phi!

 

Quá đủ, tri âm dẫu chẳng nhiều

còn  non, còn nước, còn cô liêu

sông Hương, ai có chờ thi tứ

chuông vọng Hàn San tự cổ hồi!

----------------------------------------------------

  MẶT TRỜI XANH

Như trái đắng bên vực sâu sự sống

ta làm thơ

chào đón mặt trời xanh

cánh tư tưởng

bay qua miền thông lộ

đã mấy lần rơi rụng hạt vô sanh!

 

Quả tim đau chưa một lần bỏ cuộc

đỉnh cô liêu

ta hớp khí hạo nhiên

còn khoảng trời mênh mông chưa nhiễm độc

dành cho trăng

cùng giọt lệ thanh bình

 

Như tri kỷ chỉ một lần tri ngộ

sá chi bèo trôi, bọt nổi phù du

là đạt sĩ ta đâu cần thói tục

chén đạo đầy uống cạn cả thiên thu!

 

Tia nắng tía

rọi vào lòng hang thẳm

mặt trời xanh

nở giữa cõi phiêu bồng

lênh đênh gió

cùng lênh đênh cát bụi

nghĩa lý gì,

ta mặc áo chơn không!

-----------------------------------------------------

 BÀI CA ĐẤT NÚI

Đã bỏ hư vô tận cuối đường

thăm chi cuộc lữ những chiều sương

đôi đông chiếc tổ um rêu mốc

bến cũ, đò xưa mấy dặm trường!

 

Lưu lạc bao năm đầu sớm bạc

áo cơm, chữ nghĩa: một đời mê!

là hồng là tía phơi đầy nội

cỏ rác hoang mang rụng bốn bề!

 

Gậy gõ đường mây vang điệu suối

con sâu, chú bướm nở thành hoa

phương Tây chiếc lá xanh còn thở

và gió và trăng, những bến nhà!

 

Bỏ thõng hai tay như phủi bụi

nghêu ngao năm tháng giữa đồi hoang

vuốt mi, vuốt mặt mây bồng hải

bạn với hiên khuya trúc mấy hàng

 

đã lội qua sông, xào xạc sóng

chao chân chao óc bóng còn nguyên!

sim mua, lau lách, hương hoang dã

đất núi còn thơm đạo hựu huyền!

------------------------------------------------------

   THIÊN THẦN BÉ DẠI

Em bỏ sau lưng cát bụi hồng

về bên vườn sắn nắng đầy bông

trang mộng,

sao em đành cuộn lại?

thả sơn đầu, bến nước trăm sông!

 

Em đến đây khi tóc còn xanh lắm

dáng thư sinh,

tháp bút nở tay ngà

mắt thúy trúc

vốn chưa vương trần lụy

bởi yêu đời hay yêu đạo thiết tha!

 

Em ở đây cần lao ngày hai buổi

cơm qua lòng,

rau muối khổ không em?

Vẫn biết đấy,

đệ huynh là tình nghĩa

nhưng mai vàng,

vẫn ngại nỗi bắc phong!

Em ngủ muộn

trang kinh quên khép lại

đĩa dầu hao,

hoen cháy giấc mơ nồng

tiếng kinh sớm,

giọng thiên thần bé dại

như tự trời,

lay gợn cả hư không!

 

Em không nói

vì đất nào nói được

em không cười

vì nhân thế chẳng gì vui

nếu sau trước,

vẫn tự nghìn sau trước,

xin Nghiêm Từ,

đuốc rạng cõi trần khơi!

------------------------------------------------------

  SÔNG CHẢY HAI LẦN

Con sông hai lần chảy lên núi thẳm

nên gót trần ta dẫm ngược lộ trình mây

ghé quán trạm, tìm vầng trăng đã mất

ghé chùa xưa, thăm tượng Phật lâu ngày

 

Con sông hai lần vỗ lên lòng đá

cụm rêu vàng bỗng cháy mặt trời đêm

ta bước khẽ tháng năm không vội vã

nhặt hoa tàn, cội cũ, đã quên tên!

 

Con sông hai lần xuyên về quá khứ

có bóng thuyền, sương trắng, khói tri âm

cánh hải âu về đâu từ biển nhớ

bỗng vẽ đường, đông độ, một vòng tâm!

 

Con sông hai lần đi qua bờ cát

gặp bài thơ rơi lạc hôm nào

con kiến nhỏ bò quanh xóa chữ

sợ thế gian rùa thỏ thì thào!

 

Con sông hai lần lang thang hồ hải

chợt trùng khơi, suối cũ, nguồn xưa!

niềm tịch lặng, tường đâu là vĩnh cửu

núi cũng luân trầm, hưng phế, biết chưa!

--------------------------------------------------------

   HOA SẦU ĐÔNG THÁNG HAI

Hóa ra

người anh em làm thơ gọi nắng

dáng cỗi mai già gân guốc, lá ưu tư

hoa sầu đông tháng hai

vườn chùa thắp trắng

bàng bạc hương và bàng bạc nhớ ai chừ!

 

Nơi chập chóa điện đường

và chấp chóa sắc màu cao sang loạn thị

bụi nhị biên ô nhiễm đóa nhân văn

vẫn còn đó

những cánh chim cô đơn

bay tìm thảo nguyên bội lý

ngợi ca tình

và vẻ đẹp một miền trăng

 

Thuở xưa Điểu Sào thiền sư ngồi tu

trên chạc cây ổ quạ

còn tôi ngày nay

thì đào hang đỉnh gió hú mù sương

nhặt đá sỏi ươm cây

cho trái tim nẩy chồi mọc lá

khất thực khí trời

và thèm thở chút u hương

 

Tôi không lần tràng hạt

không tụng kinh, gõ mõ

nhặt mây rừng,

chữ nhớ, chữ quên ngay

tôi không đọc sách

không ăn chay, niệm chú

gom cỏ dại bên đồi

đốt lửa, ngắm sương bay!

 

Hóa ra

người anh em cùng tình thơ, nghĩa sách

tiếp nền văn cho xứ Huế, sông Hương

người mắt sáng

cố đô này không ít lắm

chữ nghĩa mối mọt nhiều

nhưng thanh khí chất đầy rương!

 

Thuở xưa bút cùn

có kiếm đao khắc đá

sa – môn đao kiếm bỏ rồi

đành bẻ đọt trúc viết hư không

hoa sầu đông tháng hai

đã xanh non ánh lá

nhuận sắc cho núi rừng

cùng tâm giới mênh mông

 

Tôi gánh kinh

còn anh em thì gánh sách

vào chợ oằn vai,

vạn hỏi, một người mua

đổi màu mắt xanh, tâm hồn, sự sống

chắt chiu môi trường,

khí hậu, tuyệt vời chưa?

 

Ở đây tôi có con chim “ác là”

học ăn, học nói

cắp trộm bút lông

lên am tía hót vu vơ

có con khỉ mặt nhăn như triết lý

bạn cùng tôi còn có cả dế giun,

ếch nhái sớm chiều trưa

 

Ôi!hoa sầu đông tháng hai

thơm mùi văn chương chữ nghĩa

qua buốt lạnh rồi gân lá vẫn ưu tư

mây trắng thênh thang vào ra,

chẳng có ai giữ cửa

yêu cuộc đời, tôi càng thâm tạ chân như…

---------------------------------------------------------

GIẤC NGỦ CỦA ĐÁ

Giấc ngủ xuống giữa triền non vắng lặng

bóng ai về lạnh buốt cả ngàn dâu

tay chạm khẽ vào mong manh của gió

bỗng trần gian va động những cung sầu

 

Ta đứng lên, gọi đò, bên bờ sông lau lách

lá tử sinh cháy đỏ cuối ghềnh xa

lòng dừng lại, nhìn thời gian huyễn hoặc

chẳng bao giờ thấy hết cõi người ta

 

Chừ bẻ kiếm đi vào sơn cốc

chợt hôm kia đầu đá mọc thành hoa

nỗi vinh hiển như bóng trăng chẳng thực

giọt sương trời, rơi vỡ cảnh hà sa

 

Giấc ngủ xuống, giữa hoang liêu của núi

vượn rừng sâu mê mải cây cành

ta hát khẽ, vang vang bầu vọng tưởng

trái nhân tình muôn thuở chẳng màu xanh!

 

Ta chống gậy, qua sông, không bè bạn

Cọng cỏ bên đường lất phất trông theo

Mỗi câu thơ là mỗi trang cao sĩ

Thoảng hương trầm trong nỗi nhớ trong veo

 

Chừ với đá, ba đời giấc ngủ

viễn khách ơi! viễn mộng nào đây?

phù phiếm quá, con sông không chảy!

và bờ kia, hiển hiện bờ này!

--------------------------------------------------

  NGÀN DÂU SÓNG LẮNG

Vĩnh cửu bước đi

không cần tay nắm

và thiên thu lỗi hẹn đã từ lâu

ai chấp chới bên kia bờ bụi vẩn

ta thõng cuộc ra về

tri kỷ với non sâu

 

Ai mộng mị

ta không còn mộng mị

chỉ thích chiêm bao

thấy Phật nụ cười vui

bao phiền não chưng bình hoa buổi sớm

riêng chiều tàn

thơ lạnh lắm người ơi!

 

Chung trà độ nọ bạn bè ly tán hết

buồn, cô đơn

là số phận của tâm hồn

không ai hiểu, nói hoài thêm nhạt miệng

chẳng lẽ nào

hiu hắt nẻo không môn?

 

Thế gian hoang vu

hai bờ bìa giấy trống

chỉ còn đây con chữ trẽn trơ màu

triền đá dựng

bít đông tây gió lộng

để cõi thiền chiếc lá được xanh lâu

kinh sử sang trang

thắp trái tim hiền giả

chợt ấm lòng tiếng chim hót đầu cây

khách ta bà dăm ba người lạc bước

ngồi hiên ngoài

thấy bóng núi còn bay

vĩnh cửu ơi

ta xin chào vĩnh cửu

còn thiên thu khó nắm ở hai đầu

yêu hơi thở và yêu miền cô tịch

nghe lòng mình

tưởng sóng lắng ngàn dâu!

----------------------------------------------------

ĐẠO SĨ VÀ HƯ VÔ

Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi

bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây

khối thời gian rơi vào triền đá lặng

hiện tại nào mất hút ở đầu cây

 

Đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ

lên non cao còn sợ nước triều dâng

bụi đầy áo, phủi hoài tay cũng mỏi

có nhiều khi ẩn dật cũng ưu phiền

 

Ta ghé bến đìu hiu tìm hạt lệ

rơi quanh mình với nỗi chết xanh xao

hoa đốm bay đã vô tri trong mắt

còn bầu trời ai hái những vì sao!

 

Đời đạo sĩ, con chim trên đỉnh núi

ngợi ca ngày nắng mới giữa mù sương

chim rướm máu bởi hồn thơ u khoát

rớt xuống trần như lửa cháy tà dương

 

Ta bước xuống, đêm, và vầng trăng lạnh

khóm lau già run rẩy nước sương mưa

trọn thân thế ta chối từ vinh hạnh

theo con đường lặng lẽ tự ngàn xưa

 

Chừ vô biên chỉ còn là hơi thở

và nụ cười bất diệt ở quanh đây

đời đạo sĩ, con còng già bỏ tổ

hóa thân làm lau cỏ ở đồi Tây!

----------------------------------------------

MẸ

Mẹ bồng con bên sông

Đăm đăm nhìn nước bạc

Thương con cá lạc dòng

Quẫy lộn bến bờ xa

Đời rớt câu hò

Mái chèo ai lận đận

Nước mắt đêm ngày

Con đò khóc đòi cha!

 

M vớt cọng bèo đen

Rác rều nhân sinh đã đến hồi phế thải

Tìm mảnh trăng xưa

Từ thuở nước xa nguồn

Giọt lệ long tong rơi vào trang sử Phật

Chảy suốt tháng năm dài

Con chữ thấy buồn hơn

 

Mẹ cặm cụi bên sông,

Kết thuyền từ bất diệt

Đàn con đi hoang

Lưu lạc vẫn chưa về

Mẹ niệm Phật

Hư không lần tràng hạt

Sóng xao bờ

Sinh tử cả trần mê!

 

Mẹ thả cánh sen

Gởi tin, trôi vạn dặm

Lữ khách bên cầu soi bóng

Sợi tóc rơi!

Những lối mòn cheo leo

Tử sinh còn bươn bả

Xa hút nhân tình

Mây trắng lạnh lùng trôi!

 

Mẹ của tôi

Mẹ của em

Vẫn đêm đêm cầu kinh lạy Phật

Giữa vô biên khấn năng lượng bi từ

Giọt nước mắt đã khô

Trên từng con chữ vỡ

Chiếc lá xa rừng

Mê mải

Đuổi ngàn hư!

---------------------------------------------

   VỠ CHỮ

Cánh  rất mỏng

chim

đường bay rồi chẳng tới

bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân

ta già cỗi, cội cành đều hư mục

tình yêu xanh, nhựa luyện đã khô dần

 

đời rất nặng,

bong bóng bay vỡ nước

thả mù phương,

chấp chới kiến tri hoang

ta đạo sĩ ở non,

vẫn còn xao xuyến gió

chú bọ hung già,

cõng xác kiếm tìm hang

chữ rất nghĩa,

loay hoay tìm diện mục

chân dung em,

hoa lá ngất ngư cười

có một ẩn số giấu sau màu lục biếc

đợi nắng khuya

vỡ đất đã mòn hơi

 

ngày rất gió

giọt sương cay lòng mắt

minh triết Đông Phương

đội bóng gậy đường trăng

tôi và em, cõi bụi người lất phất

nhớ thương sao

hạt cát rụng trăm lần

 

tâm rất tối còn đặt bày công án

sử lịch tiêu hao,

con nhện chẳng buồn tơ

phường tục tử lanh chanh

chơi trò chơi thử ngạn

bụi bặm bên đường

cúi mặt lượm vần thơ

 

thiền rất loạn

em ơi

ai tử sinh đại sự

con mèo già động cỡn khóc trăng khuya

giun dế cùng ta tìm chi lời bất tử

ngủ đi em

rất nhỏ

góc đời lưa!

------------------------------------------------------

.
.
.