Hạt sương
Qua vườn nhặt một hạt sương
Thấy trong mắt bụi tình thương một ngày
Vất vơ nỗi nhớ trên tay
Quê nhà sợi khói làn mây nghìn trùng
-------------------------
Xa xa đầu gió nổi
Chim lạc lối quên về
Chợt gặp vầng trăng cũ
Về chi nữa mà về!
-------------------------
Xa xa đầu gió chim bay
Ham chơi lạc lối chẳng hay cõi về
Chợt gặp vầng trăng cố quê
Về đâu, chi nữa, trở về làm chi!
-------------------------
Đến tận miền mây khói
Ngoảnh đầu cách biệt phương
Nước non xanh hút mắt
Đầu cỏ, trăng trong sương
-------------------------
Đến chơi tận cõi khói mây
Ngoảnh đầu cách biệt vẫy tay một trời
Nước non hút mắt xa vời
Sương đầu ngọn cỏ sáng ngời giọt trăng
-------------------------
Ngắm chiều hôm bên cửa
Gió mây trời như nhiên
Cô liêu rơi tiếng hạc
Đêm dần sâu thẳm hơn
-------------------------
Một nụ hoa vàng nở
Ô hay! Thu đến rồi
Cánh bướm từ trong gió
Ở phương nào về chơi?
-------------------------
Một nụ hoa vàng nở
Thu đến rồi, ô hay!
Một cánh bướm, trong gió
Biết phương nào về đây!
-------------------------
Nơi chân trời góc bể
Bạn vàng ở phương nao
Biết bao giờ gặp lại
Tín hứa, hẹn trăng sao!
-------------------------
Chân trời góc bể mênh mang
Nào ai biết được bạn vàng ở đâu
Gặp lại nhau, chuyện cơ mầu
Niềm tin hứa hẹn, trên đầu trăng soi!
-------------------------
Không đào, Xuân chẳng đến,
Cớ chi bạn lắm lời!
Trong đào, Xuân trăm vẻ
Trong Xuân, đào tinh khôi
-------------------------
Trong đào, trăm vẻ, trăm Xuân
Trong Xuân, đào hiện tuyệt trần sắc hoa
Cơn cớ chi, bạn nói là:
Không đào, chẳng có Xuân ta, Xuân người!
-------------------------
Tối mê, sáng suốt nào phân
Rời trần lại phải cùng trần đó thôi
Đạo thẳm sâu, khó mở lời
Làm người, làm Thánh chẳng rời biệt nhau!
-------------------------
XUÂN NHÂM THÂN TỰ VỊNH
Xuân đến với đời xuân đến ta!
Tóc xanh chưa bạc, lại mau già
Phất lèo bỏ nặng thơ càng nhẹ
Quẳng tít xin thua, trí đặng hoà
Ý khí trời cho nên giữ tiết
Cỏ cây đất lặng khéo ra hoa
Dăm trần sương khói màu khinh khoát
Một núi! Một non! Một chén trà.
-------------------------
XUÂN 49 TUỔI TỰ CẢM
Đường mây phất nhẹ áo hư không
Phước hạnh thế gian, ngọn cỏ bồng
Hoa trái Đức Tài, người hái lộc
Vàng son trí đạo, kẻ tranh công
Sớm hôm gió mát, ân ngàn trúc
Ngày tháng non xanh, nghĩa vạn tòng
Đã đến, đã qua - không mảy bụi
Hành tàng như thị - chẳng đầu lông!
-------------------------
SÂN THIỀN
Lặng lẽ sân thiền, nụ lão mai
Vàng pha sắc áo – án xuân đài
Phải tơ bối diệp thêu văn bút
Hay lụa liên chi dệt cẩm đài
Gieo thơ ý đẹp cõi bồng nhai
Nơi đây, mây nước lòng vô hạn
Xuân đến, xuân đi một nụ cười
-------------------------
VƯỜN THIỀN
Vườn thiền trầm lặng xuyết hoa vân
Mây nước thanh thanh vẽ tuyệt ngần
Hương thuỷ lối thơ vờn thuỷ mặc
Trầm vương áo cỏ đọng chơn âm
Thái hư lá vỗ chao tinh đẩu
Đại mộng sương bay ngợp diệu trần
Huyền hựu đón xuân vô lượng nghĩa
Cành mai chim cũ hót nghìn tân!
-------------------------
THIỆP XUÂN
Chúc Tết, chúc xuân, chúc cả trời
Chúc người văn vẻ, chúc ngàn nơi
Chúc xanh nhân ái vào non thẳm
Chúc thắm đạo tình đến biển khơi
Chúc cội bồ đề, cành mãi lớn
Chúc dòng Sanh Tử nước càng vơi
Chúc đá lăn đồi, rêu hoá ngọc
Cùng nghe chim hót, giữa đời vui!
-------------------------
TÌNH LAN THẠCH
(Tặng sư HT)
Xa vắng bạn hiền xuân với ai
Thì thơ thiệp thảo gởi nhau chơi
Bâng khuâng vườn cũ, tình lan thạch
Man mác hiên ngoài, nghĩa trúc mai
Đã dám coi khinh miền Phạm Đế
Đành xin lạy tạ gót Như Lai
Chơn vọng thị phi - con giáp khổ
Hương trà sơn cốc một mình vui!
-------------------------
NHẤT ĐOÁ XUÂN
Xuống núi gãy thiền đã mấy xuân
Sắc không hoá ngọc biếc vô ngần
Qua sông đò nắng, bền cao chí
Gánh nghiệp đời đau, vững đạo tâm
Biển bạc mênh mông, thuyền bát nhã
Lòng son bát ngát án từ vân
Lãn ông -Tuệ Tĩnh - tình quy Phật
Muôn thuở nụ cười nhất đoá xuân!
-------------------------
XUÂN HẰNG TẠI
Linh thiếu cao phong một thuở nào
Chừ đây Linh Mụ vẻ thanh cao
Tùng thông thiền định lời nghinh tiếp
Đá cỏ hư tâm: Ý đón chào!
Đến tiệm cành hoa dài vĩnh cửu
Thịnh suy đầu lá giọt chiêm bao
Phiêu bồng cánh én xuân ừ nhỉ
Chợt thấy ngoài sông nở nụ đào!
-------------------------
TÁN THÁN
Một chút hư không một chút tình
Ngàn xưa Linh Mụ vết trầm xinh
Uy nghi tháp cũ ngời Tôn Đức
Tịch tịch chuông vàng ẩn phước vinh
Vườn nhỏ nước mây trăng đường đạo
Non cao vườn trúc gió reo kinh
Gió sương thân thế thời tri ngộ
Chợt vẳng bên trời tiếng hạt kinh
-------------------------
ĐÊ CHÙA TĂNG QUANG
Vui bước du xuân ghé Phật đường
Chúc lòng thanh tịnh ngát thanh hương
Mừng người hạnh phúc niềm siêu thoát
Mừng bậc vô ưu nụ cát tường
Mừng thắm thiết hoa cây vạn phúc
Mừng an nhiên trí khí khinh dương
Chúc sư chút cảnh lòng vô lượng
Tâm nở hoa sen Pháp cúng dường.
-------------------------
NHAM BIỀU THÔN CẢM VỊNH
Êm đềm sông nước bức tranh quê
Xóm nhỏ thương thương nối nhịp về
Cầu đứng soi mình thanh thản lạ
Thuyền chèo nghiêng bóng dịu dàng ghê
Eo Bầu, nắng mới ươm vườn trái
Én trắng trăng vàng lượn ngõ tre
Hồn bướm nghe kinh choàng mộng triệu
Lòng đời như nhẹ nỗi si mê!
-------------------------
10/02/1990
CẦU LÀNG
(Huyền Không –Nham Biều)
Cầu làng như hương cốm
Thơm áo người qua sông
Cầu giữa trời lộng gió
Chở tình mấy thu đông
Cầu thương em hạt gạo
Cầu thương chị gánh khoai
Dây bìm bìm tóc rối
Sông xưa tiếng thở dài
Cầu về như mong ước
Họp bước chân phiêu bồng
Cầu về như mộng đẹp
Cây già nở trăm bông
Cầu đưa lên non sông
Cầu đưa về phố rộng
Chân chị nối chân anh
Để cuộc đời sinh động
Cầu nằm giữa trăng khuya
Gió ngàn năm qua lại
Sông nước thoảng hương xưa
Tiếng thời gian vọng mãi
Cầu làng thơm hương bưởi
Cầu làng thơm hương cau
Mùa về thơm rạ mới
Tình về xanh mớ rau
Cầu thương chị vất vả
Cầu thương anh lao đao
Gói run chân mẹ bước
Tay vui lá vẫy chào
Cầu về như thiết tha
Gắn lòng người ly tán
Cầu về như muôn hoa
Nở lòng đất hạn hán
Cầu đưa lên biển bắp
Cầu đưa qua xóm tre
Cầu quan hôn tang tế
Cầu xuôi ngược đi về
Cầu nằm yên tịch lặng
Lòng như người mẹ hiền
Đổi thay bao thế hệ
Nhịp sinh hoá thiền miên.
-------------------------
THƠ NHÂM THÂN
-1992-
Vọng tưởng đi rất xa
Trang mây còn để lại
Giọt mực muốn niêm hoa
Nên văn chương tồn tại
-------------------------
THI SĨ
Con còng già đi qua
Hư vô còn để lại
Hạt cát hát với hoa
Nên thi nhân tồn tại
--------------------
VỌNG
Đã bay từ thế ký
Sợi khói ở lòng ta
Sóng biển từ hoan sơ
Lên non xanh nằm ngủ
--------------------
CỎ
Ta nằm dài với đất
Thấy nở hạt rêu xanh
Gió đem về mùa xuân
Từ bình nguyên của cỏ
--------------------
HOÀNG HÔN
Vô tình bay chiếc lá
Con chim hót vườn sương
Ngọn núi đội tà dương
Đi vào chân trời thẳm
--------------------
TĨNH
Đang rơi giọt nắng trong lòng suối
Chiếc lá cành khô ngủ mấy đời
Đang rơi tiếng hót trong lòng núi
Tĩnh lặng con chim lượn cuối trời
--------------------
VĨNH CỬU
Mây đến từ rất xa
Mang mùi hương Ấn Độ
Đã từ ngàn năm trôi qua
Hoa Linh Sơn còn nở
--------------------
NHỚ ĐẤT
Với đất nằm dài quên nỗi nhớ
Cành xanh phơ phất suốt đời ta
Chưa đi chưa đến khung trời cũ
Lau cỏ mênh mông một bến nhà.
--------------------
THUỶ MẶC
Nắng vàng qua thăm phòng lạnh
Bài thơ sương ướt hôm qua
Nét như lụa nét như linh hồn lấp lánh
Nét như núi sông như tĩnh vật huy tà
--------------------
NHẠC
Gió chạm vào cung đàn
Cành trúc vàng khẽ hát
Tiếng chim bên kia suối
Rơi vào nốt la thăng
--------------------
GIẤC NGỦ MÙA XUÂN
Xuân nằm ngủ hiên sương
Hồn chập chờn như bướm
Mây bềnh bồng tung lượn
Mang theo mùi cố hương
--------------------
VĂN
Sương rong chơi đầu bút
Mây chèo giữa nghiên trăng
Bài thơ xuân mới viết
Đất trời quyện chữ văn
--------------------
TRỜI XUÂN
Cúc cú cù...... chim quý
Đất trời lên thật cao
Cúc cú cù... cuối rẫy
Tiếng hót tự xưa nào
--------------------
NGHE XUÂN
Ngàn xuân cánh lụa bay đầu núi
Để áo sương màu mai điểm hoa
Chim hót đưa tin khách dặm phố
Nói cười sáo gió vọng xa xa
--------------------
NGỦ NHỚ
Giấc mộng rớt giữa chiêm bao
Thức tình sợi khói đi vào núi xanh
Tiếng chim từng hạt mong manh
Nắng vàng lạc giữa hiên tranh sương mù
--------------------
TRÔNG XUÂN
Chim hót trên vai áo
Bò gặm cỏ bên chân
Chợt một đoá me tím
Nở sáng cả hiên xuân
--------------------
TA
Chim hót chim vui đời du tử
Ta ngủ ta quên đời ẩn sĩ
Ngày xuân không nhớ chuyện áo cơm
Ta biến thành mây và mây thành viễn xứ
--------------------
HỎI THĂM
Núi đến bên song cửa
Rừng xa đã trăm năm
Mây lang thang ngàn tuổi
Ta níu lại hỏi thăm
--------------------
CHIÊM BAO
Có nét bút rất trẻ
Phất nhẹ lên chiêm bao
Có đám cỏ thì thào
Đêm khuya cất tiếng hát
--------------------
LIÊN KHÚC RỪNG XUÂN
Liểm điểm vàng hoa mướp
Lanh thanh ngọn bạch đàn
Ai về chơi non vắng
Tía đỏ mảnh rừng hoang
Ai đi về khe sâu
Lu vu cơn gió mát
Lách tách tiếng chim sâu
Giữa ngày xuân nắng nhạt
Thăm đường không thấy lối
Thăm ta sợi khói về
Lênh thênh hiên cỏ múa
Lút vút gió sơn khê
Ta núi già cô độc
Ở lẫn với cọp beo
Với cỏ lau tùng bách
Với sương sớm mây chiều
Ta ngồi như hoá mộng
Kể từ độ xa người
Rừng xuân xanh khẽ động
Áo vàng trăng pha rêu!
--------------------
THIỀN SƯ NÚI CỎ MUA
Núi mua một mình tím
Núi cỏ một mình lau
Thiền sư xuân ngủ muộn
Hoa nở trên đá nâu
--------------------
RONG CHƠI
Lên non này một mình
Rong chơi ba ngày tết
Gõ lên mây mây lặng
Gõ lên suối suối im
--------------------
THÁI HƯ
Nâng niu một nụ cỏ
Đặt lên đĩa án thư
Lung linh vầng nhật nguyệt
Lung linh cả thái hư
--------------------
ĐÊM XUÂN
Xác pháo hồng ngõ trúc
Mừng tục khách lên chơi
Đêm vắng đêm cao sĩ
Thơ xuân chẳng tiếng lời
--------------------
CHIM VÀ MÈO
Chiêm chiếp con chim sâu
Vui chơi bên ngõ trúc
Con mèo trắng rình lâu
Ngủ quên như hoá đất
--------------------
NHẠC MỎNG
Loảng thoảng gió tới lui
Lao thao chim mây nắng
Suối xa về lẳng vẳng
Sương mù hát chơi vơi
--------------------
THI, HOẠ, NHẠC
Sương mù vẽ thành tranh
Suối, chim hoá thành nhạc
Ai đi thành tĩnh vật
Ai cười thành mùa xanh
--------------------
MỒNG 4 TẾT
Con cóc vàng ngủ yên
Đầu xuân trên tờ báo
Con kiến vàng vô duyên
Tới lui thăm đĩa mứt
--------------------
CÒN TA
Chén trà còn năm ngoái
Khách tục về đã lâu
Ta bước u bụi trúc
Yên không ngõ ngàn dâu
(xuân ta còn bụi trúc
Cây bút vẽ ngàn dâu)
--------------------
NGÃ THÀNH VĂN
Bài thơ trên núi biếc
Nằm ngủ đã ngàn năm
Mon men trăng tìm đến
Lén đọc ngã thành văn
--------------------
DU XUÂN
Xuống trại thăm giàn bầu
Qua khe thăm đồi bí
Sương mù sao nhẹ quá
Như nhẹ cả nương dâu
Khoanh tay trông vườn đậu
Thong dong xem vồng cà
Có ai lên từ phố
Tiếng nói cười xa xa
--------------------
NÊN THƯƠNG
Nên thương cuộc đời này
Vì lòng ai cũng tốt
Rồi viết giữa mây bay
Những vần thơ dại dột
Đời cho ta chén cơm
Đời cho ta manh áo
Ruộng rẫy ta cứ làm
Tặng chim rừng chuộc núi
Nên thương cỏ thương cây
Thương đồi chim đồi chổi
Đến mùa hoa hương bay
Thơm đầy lòng đầy phổi
Nên thương hạt sỏi vàng
Thương con sâu cái kiến
Thương núi đứng hiên ngang
Thương nụ hoa bé mọn
Nên thương cuộc đời này
Vì ta còn khờ dại
Vì con người thơ ngây
Vì địa cầu quên tuổi
--------------------
THƠ
Thế giới thơ không có
Thế giới thực vô duyên
Nếu lòng ta là Phật
Thì đâu Đạo đâu thiền
Ta sống đã ngàn năm
Bài thơ không duyên cớ
Là người cũng là Tiên
Nên mùa xuân hoa nở
--------------------
DẶN LÒNG
Trung hậu tự lòng ta dặn mãi
Thế nhưng khinh bạc giữa nòi xưa
Thế gian tiền bạc làm vua cả
Hiểu Phật là chi cái cột chùa
--------------------
KHI BỰC
Thiên hạ là chi phường chợ búa
Mắt sâu hạt bụi lớn bằng non
Hiểu ta ta hiểu không bằng Phật
Nhưng đố trong tay tuệ mấy hòn
--------------------
LÀ TA THÔI
Rỗng suốt lòng ta không mảy bụi
Thế nhưng ta vẫn là ta thôi
Vẫn tình vẫn trí thân tâm vĩ
Vẫn ghét vẫn thương vẫn mỉm cười
--------------------
CÓ KẺ THIỀN HÀNH
Chẳng hiểu vì sao lưng dựng cột
Hành thiền như rứa để mần chi
Thiền cho ta biết từng giây khắc
Có kẻ sờ râu chẳng hiểu gì
--------------------
XUÂN NAY
Xuân nay đá cỏ đều vui
Phật ngồi tĩnh tại nụ cười hư vô
Chợt nghe thân thế mơ hồ
Chợt nghe tiền kiếp bụi mờ phương tây
--------------------
XUÂN TRIỀU SƠN PHƯƠNG
Mái tranh góc núi lòng no đủ
Lui tới thong dong một chữ nhàn
Chuyện cũ năm qua không nhớ nữa
Uống trà đọc sách ngắm xuân sang.
--------------------
XUÂN LÒNG NÚI
Tám vạn hư vô quỳ xuống đất
Ba ngàn vọng tưởng hốt niêm hoa
Ngày xuân nằm ngủ trong lòng núi
Rỗng suốt như nhiên một cõi là
--------------------
THUẦN CHƠN
Ai hỏi nghĩa thuần chơn
Con trâu già gặm cỏ
Chữ nằm ngủ đầy hiên
Từ rong chơi dặm phố.
--------------------
ĐÃ TỪNG
Ta đã từng vác núi
Vào chợ bước nghêu ngao
Bụi hồng quên tên tuổi
Dặm trần nghe lao xao
Ta đã từng vác biển
Lội ngược lên nguồn xa
Ta đã từng cạn túi
Thảy vào chốn trần xa
Ta đã từng chiếc lá
Muốn tát cạn biển đông
Vì tình yêu Thánh Đế
Ta hoá ngọc trần hồng
Vọng tưởng như hư không
Vẽ hoài bao huyễn mộng
Ta hiểu thực hiểu hơn
Nên hành tăng bất động
Ta đã từng họp bạn
Núi cao đốt lửa chơi
Có hiền tăng đạo sĩ
Muốn nghe nhạc cõi trời
Ta vân du ngàn dặm
Chỉ nửa niệm thoáng câu
Ta hoà cùng trời đất
Cùng đá sỏi nhiệm mầu
Ta đã từng học nói
Bập bẹ tập làm người
Bây giờ ta từng trải
Muốn im lặng mà thôi (dòng khơi)
Ta vẽ mây xây núi
Ta tạo cảnh hoá hồ
Ta là ta vũ trụ
Muôn năm vẫn tự giờ
--------------------
DƯ ÂM CỔ LỤC
Tiếng gió còn dư âm
Nên vang vào bụi trúc
Ta nói từ lặng câm
Từ thiên thu cổ lạc
--------------------
BÂNG KHUÂNG
Từ ngàn cơn gió trầm hương
Qua sông qua núi qua vườn chiêm bao
Đêm kia giấc mộng ngọt ngào
Ta còn đứng giữa nguồn đào bâng khuâng
--------------------
MÂY GIANG HỒ
Bước ra chưa khỏi núi này
Mà ai thả nổi đám mây quanh hồ
Bước ra rồi lại bước vô
Chợt hư không hiện bài thơ nghìn trùng
--------------------
MỞ RA
Lối hương cỏ hương lau
Mù sương xuyên quá khứ
Tiếng chim trong vách núi
Sáng cả khoảng trời cao
--------------------
HỮU TÌNH
Về đây nuôi một rừng chim
Để nghe tiếng hót huyên thuyên lũng ngoài
Về đây trồng một khóm mai
Mùa xuân hoa nở đón ai dặm trần
--------------------
CHÙA NÚI
Cúng Phật thì lại hết hương
Thắp đèn dầu cạn chùa Sơn Phương thế mà
Hoa rừng vừa hái hôm qua
Trầm còn mấy nén với là cúng thơ
--------------------
THI TĂNG Ở NÚI
Đất còn mấy quả đồi xanh
Ruộng còn bát ngát nương tranh lũng đầy
Áo cơm thì cuốc thì cày
Đói no hỷ lạc thơ bay trùng trùng
--------------------
ĐÊM NGÀY
Trà ngon không có bạn hiền
Tri âm cuộc lữ điền viên mấy người
Đêm nghe núi lặng tuyệt vời
Ngày nghe mây gió nói cười lao xao
--------------------
ĐÔI KHI
Chợt nghe ngọn gió đưa hương
Phải đâu cao sĩ tiện đường ghé chơi
Trà ngon không có mà mời
Đây giàn bầu bí đang thời ra hoa
--------------------
TRĂM NĂM
Trăm năm thở một lần thôi
Hình hài gánh nợ chết thời chôn đi
Cái tâm cũng có ra gì
Sân si ái ố có chi mà nề
Thõng tay ngoài cuộc tỉnh mê
Trần gian nửa gói bồ đề nửa vai
Trăm năm cơn mộng không dài
Trả cho Lưu Nguyễn thiên thai mặc tìm
--------------------
KHỨ LAI
Dăm ba câu chuyện cũ
Vài ba cuộc khứ lai
Khách về trời đã tối
Đưa tay khép cổng ngoài
--------------------
TA
Ta đến khi trăng lên
Ta về lúc trăng lặn
Trọn một cuộc sơn xuyên
Ta chưa hề di động
--------------------
THỨC DẬY
Ngủ đẫy giấc ngày xuân
Con mèo kêu bên gối
Có tiếng ai hỏi thăm
Nên hương rừng thoảng tới
--------------------
RẤT NHỎ RẤT NHANH
Ý tưởng vút thoáng qua
Rồi đi về yên lặng
Có cái gì niêm hoa
Vừa long lanh trong nắng
--------------------
VIÊN ÂM
Vi vút qua đồi thông
Là ngàn năm sóng biển
Có bóng dáng viên âm
Về chơi mà im tiếng
--------------------
LEO NÚI HÒN VƯỢN
Lên cõi mù thăm thẳm
Gậy mộc bước khơi vơi
Mùa xuân đi rong chơi
Chốn cùng trời cuối đất
--------------------
GIỌT SƯƠNG VÀ CON KIẾN
Giọt sương đầu ngọn cỏ
Nghe vọng hải triều âm
Con kiến còn bò quanh
Trên hố tròn đầy lửa
--------------------
THẢO AM CỦA SƯ
Xắn tay dựng trượng mở non chơi
Một mái am tranh một cõi trời
Khi hứng hoá mây thơ rộng bút
Lúc lười hoá núi giấc nhàn ngơi
--------------------
LẠI TU CHƠI
Núi mây không hẹn đến tu chơi
Hoá cỏ hoá cây thành nụ cười
Hoá bút hoá văn thành cổ lục
Hoá trăng linh thứu chiếu dòng khơi
--------------------
CHIỀU
Đủng đỉnh chiều bò gặm
Sợi khói toả nương xanh
Bóng nhỏ sương mong manh
Có ai về xa thẳm
--------------------
XUÂN THU
Hỏi ta tu bao lâu
Hỏi núi bao nhiêu tuổi
Cát bụi giữa biển dâu
Rong chơi cùng cát bụi
--------------------
BỒ ĐỀ
Lên non xanh dựng núi
Thuyết pháp cho chim nghe
Con chim vàng về đâu
Mang theo cọng bồ đề
--------------------
NGHÊU NGAO
Hôm qua cọp về sao
Chiều nay bò vắng núi
Ta ngồi cây một cột
Vỗ đá hát nghêu ngao
--------------------
TIÊU PHA
Khóm phương rừng đã nở
Đỏ rực cả khoảng trời
Mai ta biếng về thôi
Tiêu pha ba bữa tết!
--------------------
DẤU ĐI
Chim tự vẽ đường đi
Thênh thang muôn dặm núi
Ta theo dấu người xưa
Tới lui quanh quẩn mãi
--------------------
DẤU QUEN
Đàn bò bỏ đường mòn
Gặm lá mấy thung xanh
Ta theo lối đã quen
Bạc đầu qua năm tháng
--------------------
HOA
Hoa vàng không lý tưởng
Hoa trắng nở vô công
Vàng trắng rực trời xuân
Chẳng mong cầu hân thưởng
--------------------
HOA 2
Hoa vàng không bát nhã
Trúc liết chẳng pháp thân
Pháp như thị như chân
Như mùa xuân hoa nở
--------------------
DIỆN MỤC
Chẳng tài chẳng đức chẳng công phu
Thân tựa cỏ lau tâm mịt mù
Diện mục bảng lai nhìn trống rỗng
Bên lòng trăng chiếu chẳng hoang vu
--------------------
THÔNG SUỐT
Tiền kiếp đi về với hậu thân
Xưa nay chẳng thấy bóng chân nhân
Mênh mông cát bụi hoà xương cốt
Một chốn ăn năn mấy bãi lầm
--------------------
THIÊN ĐƯỜNG VỠ
Vốn tự non ngàn giọt trong veo
Là nguồn thi sĩ với cao siêu
Chợt đâu một thoáng thiên đường vỡ
Hiện giữa trần gian bãi chợ chiều
--------------------
TỪ TRONG CÕI
Mưa phùn lất phất ngày xuân
Thơ ta bảng lảng mà gần mà xa
Thơ từ trong cõi đi ra
Chợt đâu thấy bóng Đạt Ma cuối trời
--------------------
ĐẦU XUÂN
Ta ngủ suốt đêm bèn thức dậy
Ngó ra hiên trước là tươi xanh
Rằng xuân như vậy là xuân nhỉ
Gió lạnh rừng xa động cửa mành
--------------------
VẠN BA TÙNG
Làm rụng giọt sương trên đầu lá
Chim vô tình tung cánh hót lưu liên
Chưa đến chưa đi thì chưa hiểu
Biển từ lòng chấn động đến vô biên
--------------------
HỒNG ĐÀO
Cành đào gốc cũ lên mầm mới
Năm tới xuân về chắc bộn hoa
Tràm chổi Phật quen mùi sơn dã
Đỏ hồng tươi thắm có sao ha!
--------------------
XUỐNG NÚI
Vân du một chuyến ta bà nhỉ
Đã một con trăng biệt xóm phường
Thăm cảnh thăm chùa thăm bằng hữu
Thăm nét thơ còn hay đã nhạt hiên sương
--------------------
THƠ TA
Ví thử rừng xanh là chữ cả
Làm sao diễn hết ý thơ ta
Càng khôn đọng lại trên đầu bút
Cũng nửa hư vô nửa nhạt nhoà
--------------------
KHÔNG HIỂU
Đàn chim đi tìm bóng tối
Nên chiều về hớt hải vỗ lưng mây
Ô hay! bóng tối quê nhà nhỉ
Thì hiểu làm sao chiếc vạc gầy
--------------------
LÒNG TA
Lòng ta rộng đại dương không bì được
Chứa trăng sao sông núi gió mây trời
Cả vũ trụ gom về trong hạt bụi
Ta yêu thương rỗng lặng chẳng ngôn lời
--------------------
AN NHƯ
Tâm ta vạn tượng sum lạ nhỉ
Biến hoá vô cùng những cảnh thơ
Hốt nhiên tịch lặng không manh động
Đại định an như vạn cõi bờ
--------------------
GẠO
Bằng hữu tết đông vui
Có cao nhơn tục khách
Ta hết gạo trong nồi
Chạy quanh là cái chắc
--------------------
GIỮA CUỘC ĐỜI
Con chim đậu cành trúc
Buồn ngứa cổ hát chơi
Ta có mặt giữa đời
Hứng làm thơ du hí
--------------------
GIÀU
Ta nổi tiếng là giàu
Nên tha hồ đãi khách
Hào hoa là ngày xuân
Nên đi vay thấm mệt
--------------------
NỬA THÁNG
Đủ gạo nửa tháng ăn
Yên lòng làm thơ mãi
Khách tết dẫu hơn trăm
Ta chẳng còn ái ngại
--------------------
CA DIẾP
Phơ phất núi Linh Sơn bên cửa
Ngàn xưa ngôn ngữ kẹt qua đây
Trời xuân ta thấy ngài Ca Diếp
Hiện giữa cành hoa hiện giữa mây
--------------------
KHÔNG ĐỀ
Loáng thoáng tiền thân với hậu thân
Cái hoa cái lá nụ an nhiên
Non cao tĩnh tại trong dòng suối
Lạc một tiếng chim cuối lũng triền
--------------------
BÚT MỰC ĐÁO BỈ NGẠN
Hư vô đi suốt hai bờ giấy
Một chữ là kinh một chữ thiền
Có khi đáo bỉ trên dòng mực
Vẫy bút là Tiên, vẫy bút thiền
--------------------
THÔI NHÉ
Đã hẹn, mà thôi giữa biển dâu
Quý chi phước trọng với công sâu
Đã quen bơi lội trên non cạn
Thì sỏi đá kia cũng nhiệm mầu
--------------------
THẾ LẠI HAY
Chấp bút thành thơ, thơ hoá mây
Bay từ bể Bắc đến non Tây
Có khi hạo khí tung phong vũ
Cuốn cả ngôn từ thế lại hay
--------------------
VIỄN MỘNG
Con chim tiếng hót xuân đón lẽ
Lạc xuân hiên tranh nhạc dặm ngàn
Bóng ai lữ thứ chân trời khói
Viễn mộng còn đi - đội mộng tàn!
--------------------
HỎI VU VƠ
Xuân nở nhân gian đỏ tía hồng
Xuân mình núi chỉ có vài bông
Trầm hoa cây trái – bàng hương thiếu
Phật ngồi mái rạ có buồn không
--------------------
Kết đề
Vọng tưởng đi rất xa
Hư vô còn để lại
Giọt mực muốn niêm hoa
Nên văn chương tồn tại!
TRANG THƠ XUÂN
ĐỀ CẢNH THANH KHÍ VÀ THÙ TẠC
(Đề tại Thanh Trúc Am)
Xuân Tự Vui
Thanh tĩnh vô vi một cõi này
Làm thơ vẽ núi tặng cho mây
Lúc co hạt cải xem còn rộng
Lúc duỗi trăm phương đọ chẳng tày
Mảy bụi phiền lao không dám giữ
Đầu lông kiến hoặc thả trôi bay
Khách hiền ghé lại ly trà suối
Bạn tốt thăm chơi bát nước đầy
Gió sớm thảnh thơi qua ngõ trúc
Trăng vàng tĩnh lặng ngủ non tây
Xuân thu kinh kệ không còn nhớ
Phật tươi vui chữ hiển bày
XUÂN TRIỀU SƠN PHƯƠNG
Mái tranh góc núi lòng no đủ
Lui tới thong dong một chữ nhàn
Chuyện cũ năm qua không nhớ nữa
Uống trà đọc sách ngắm xuân sang
-----------------
XUÂN LÒNG NÚI
Tám vạn hư vô quỳ xuống đất
Ba ngàn vọng tưởng hốt niêm hoa
Ngày xuân năm ngủ trong lòng núi
Rỗng suốt như nhiên một cõi là
--------------------
XUÂN NHÂM THÂN TỰ VỊNH
Xuân đến với đời - xuân đến ta
Tóc xanh chưa bạc lại mau già
Phất lèo bỏ nặng thơ càng nhẹ
Quảng tít xin thua, trí đặng hoà
Ý khí trời cho nên giữ tiết
Cỏ cây đất tặng khéo ra hoa
Dặm trần sương khói màu khinh khoát
Một núi một non một chén trà
--------------------
XUÂN 49 TUỔI Tự cảm
Đường mây phất nhẹ áo hư vô
Phước nhẹ thế gian ngọn cỏ bồng
Hoa trái đức tài người hái lộc
Vàng son trí đạo kẻ tranh công
Sớm hôm gió mát ân ngàn trúc
Ngày tháng non xanh nghĩa vạn tòng
Đã đến đã qua - không mảy bụi
Hành tùng như thị chẳng đầu lông!
--------------------
CÂU ĐỐI DÁN Ở CỬA
Mây ghé hiên tranh tình cố cựu
Gió reo ngõ trúc, bạn tri âm
--------------------
Trần ai vi tiếu thú trong đời
Ngắm nước mây trôi núi cũng trôi
Như đã nghêu ngao chơi mệnh vận
Như từng vi vút cõi không thời
Bối hương tao ngộ tình non thẳm
Khẩu khí đạo đàm sóng biển khơi
Như thử từ phương phong tống ngọc
Ngả văn trà hựu Thứu sơn cười.
--------------------
SÂN THIỀN
Lặng lẽ sân thiền nụ nở mai
Vàng phai sắc áo – áng xuân đài
Phải tơ bối diệp thơ văn bút
Hay lụa liên chi dệt cẩm hài
Điểm thạch hoa vui miền tự tại
Gieo thơ ý đẹp cõi bồng nhai
Nơi đây mây nước lòng vô hạn
Xuân đến xuân đi một nụ cười
--------------------
VƯỜN THIỀN
Vườn thiền trầm lặng xuyết hoa vân
Mây nước thanh thanh vẽ nguyệt ngần
Hương thoảng lối thơ vờn thuỷ mặc
Trầm văn áo cỏ động chơn âm
Thái hư lá vỗ chao tinh đẩu
Đạo mộng sương bay ngợp diệu trần
Huyền hựu đón xuân vô lượng nghĩa
Cành mai chim cũ hót nghinh tân!
--------------------
THIỆP XUÂN 1979
Chúc tết chúc xuân chúc cả trời
Chúc người văn vẻ chúc ngàn nơi
Chúc xanh nhân ái vào non thẳm
Chúc thắm đạo tình đến biển khơi
Chúc cội bồ đề cành mãi lớn
Chúc dòng sinh tử nước càng vơi
Chúc đá lăn đôi rêu hoá ngọc
Cùng nghe chim hót giữa đời vui !
-------------------
XUÂN ĐỀ YÊN HÀ CÁC
Ngày xưa đá ngủ trong lòng núi
Vì bạn Yên Hà nghé cuộc chơi
Rêu cỏ làm văn không có bút
Trăng mây đọc sách chẳng ghi lời
Có chàng du tử tóc ngàn suối
Có khách phong trần áo dặm khơi
Gặp đạo tình vong không nói nữa
Xuân về đá lại nở hoa vui
-------------------
ĐỀ Yên Hà
Ghé cõi Yên Hà chơi mấy dạo
Để quên gánh đá giữa trần gian
Xuân nay trúc viện phùng tăng thoại
Một chút hư không quảy dặm đàng!
-------------------
ĐỀ TRÚC HIÊN
Hôm qua chim hót trên cành trúc
Sáng dậy non xanh chợt hiện kề
Vui xuân du khách tha hồ mộng
Rớt xuống từ đâu một hạt đề
-------------------
ĐỀ PHƯƠNG THẢO ĐỊA
Cọng cỏ đùa xuân sương nước biếc
Hoa cài ngõ trúc thảo viên phương
Ai đem hạt bụi tung vô tận
Để ngọc hư vô đẹp bốn phương
-------------------
ĐỀ VƯỜN ĐÁ
Đá ngủ bên chân chàng đạo sĩ
Bèn ôi chống gậy dạo hư vô
Chừ xuân mai nở trong lòng núi
Chẳng cái tâm như, chẳng cõi bờ
------------------
ĐỀ THI HIÊN
Tình vong quán xứ xuân không biết
Mài mực nghiên mây vẽ nụ cười
Mai nở năm kia bèn thức dậy
Hốt nhiên quả núi vẫn còn rơi
-----------------------
TÌNH LAN THẠCH
Xa vắng bạn hiền xuân với ai
Thi thơ thiếp thảo gửi nhau chơi
Bâng khuâng vườn cũ, tình lan thạch
Miên mác hiên ngoài nghĩa trúc mai
Đã dám coi khinh miền Phạm đế
Đành xin lạy tạ gót Như Lai
Chơn vọng thị phi con giáp khổ
Hương trà sơn cốc một niềm vui
-----------------------
NHẤT ĐOÁ XUÂN
Xuống núi gậy thiền đã mấy xuân
Sắc không hoá ngọc biếc vô ngần
Qua sông đò nắng, bền cao chí
Gánh nghiệp đời đau, vững đạo tâm
-----------------------
GỞI VỀ THỔ NGOẠ
Thổ Ngoạ, chừ xuân, chắc phải vui
Trong ta có Phật dĩ nhiên rồi!
Dâng đăng, tỏ suốt lòng bao chuyện
Phụng trái, đầy no phước mấy đời
Chữ lộc, chữ tài lầm thua được
Chữ Văn, chữ Huệ hiểu đầy vơi
Duyên thiền, hỷ lạc – an vi tại
Bát nhã tâm xuân - nở biển trời!
-----------------------
XUÂN THỔ NGỌC
(Hoạ thơ Linh Giang Tử)
Quê nhà Thổ Ngoạ lại vào xuân
Sông núi Linh Giang đẹp vạn lần
Hương ấm anh em cùng tụ họp
Gia đường con cháu lại quây quần
Đậm đà lộc phát - ngời thanh tịnh
Thắm thiết thâm tình – tọa diệu vân
Đức lớn, vui xuân – lòng tự tại
Cành hoa năm mới nở tươi dần!
-----------------------
TAO NGỘ
Huyền Diệu, càn khôn không hết nhẽ
Vần xoay, luân chuyển, xuân thời lai
Tuổi thơ, hoa bướm tung phương mộng
Cái nghiệp, thành mây, lướt dặm hài
Phật đã an lòng vui vĩnh cửu
Đời còn góp trí hiểu trần ai
Gặp nhau núi cũ tình non lặng
Khóm trúc vi vu, nắng mỉm cười.
-----------------------
THANH KHÍ
Khói mây liễu mộng ngoại trần chơi
Trăng nước hoa gương, ngẫm lại cười
Nhân ái đuề huề, sao tỏ rạng
Đạo tình vẹn vẻ, ngọc phô tươi
Non cao, hạt cũ gầy sương tuyết
Động vắng, mai xưa, lặng tiếng lời
Một thoáng tơ vàng gieo thánh thót
Ngàn sau thanh khí hỏi còn ai?
-----------------------
PHỒN HOA VỀ NÚI
Phồn hoa ai gánh về đây
Để cho hạt bụi suốt ngày vẩn vơ
Núi rừng chẳng muốn làm thơ
Con chim buổi sáng thẫn thờ kém vui!
-----------------------
TẶNG KHÁCH PHƯƠNG XA
Đường xa chân đã mỏi
Chơi ngồi giữa hiên tranh
Ngàn cao chim ríu rít
Lũng vời, cây biếc xanh
Chung trà ly suối nhạt
Chuyện vãn chiều không hay
Một ngày quên phố thị
Một ngày nước non mây!
-----------------------
ĐỔ CHIỀU
Gió đưa một ngọn lá vàng
Rớt về chiếc bóng rừng ngàn tịch liêu
Đường qua sinh tử còn nhiều
Có người lên núi đổ chiều xuống khe!
-----------------------
HOẠ BÀI NGUYÊN TIÊU ẤT MÃO
của Quách Tấn (1975)
NGUYÊN XƯƠNG
Bản 1
Từ sớm, mây mưa cỏ bóng chiều
Gió trăng đành phụ tết nguyên tiêu
Sương mai ngấn lệ, hương gầy gõ
Đài sáp ngời thu, bút hắt hiu
Mắt nghẹn nhớ thương nghìn dặm bấc
Đời riêng ấm lạnh một cành liêu
Đoàn viện tưởng đã bao năm cũ
Lai láng trang thơ ngọn thủy triều
Bản 2
Tà dương bóng trúc, áng mây chiều
Lặng lẽ, xa ngàn, vọng tiếng tiêu
Bút vẽ mảnh hồn, trăng biếc biếc
Thơ cài cành mộng, gió hiu hiu
Sâm thương vạn khoảnh, soi trường vọng
Ngưu Đẩu muôn đời chiếu tịch liêu
Bả loạn xôn xao ngoài dặm hải
Quay lưng sơn trạch thản hư triều
--------------------------------------
GIỌT TƠ ĐỒNG CỦA QUÁCH TẤN
(1975)
Bản 1
Lầu xuân máu rỉ giọt tơ đồng
Thổi lạnh từng cơn ngọn sóc phong
Gầy gọ trăng treo cành chạng vạng
Ngập ngừng sương rụng má hừng đông
Thương đời khó nỗi dằn ly hận
Nén lệ chờ kho khóc tái phùng
Điệu dứt, thanh âm còn chưa dứt
Trời mây bóng mặt sóng lung linh
Bản 2
Vận cũ trúc ti ứa lệ đồng
Còn thương mây bạc nỗi thu phong
Nếu thơ đạo nghĩ trăng non thừa
Mực bút nhân tình nước bể đông
Những ướt Hoàng hoa vườn hạnh ngộ
Lại mong Thuý Trúc cõi tương phùng
Tiếng lòng thiên cổ chung giai điệu
Thánh thót tơ vàng, động hiển linh
-----------------
ĐIỂM CANH
(Họa thơ Quách Tấn)
Ba trăm năm hậu khúc vô thanh
Cổ lục khói hương thoảng bóng mình
Ngọn bút huyễn hư dâu ruồng biết
Trăng mây ảo hoá biển ngàn xanh
Nếu trăng sóng hỡi mơ đành chịu
Quét bụi trúc ơi! Mộng chưa thành
Đêm vắng rừng tùng sao tán lá
Am không giun dế điểm tàn canh
-------------------------
QUÁN NIỆM
Đã vắng con sông cũ
Vắng sự tình lao xao
Đêm nằm nghe đất thở
Nghe cuộc đời chiêm bao
-------------------------
NIỀM TIN
Nằm nghiêng nghe tim đập
Mặc máu chảy về đâu
Ta có chỗ gối đầu
Là mảnh trăng cao lãnh
-------------------------
CHỪ!
Bát nhã hai bờ giấy
Đáo bỉ mấy rừng lau
Chừ! Đeo kính không màu
Chừ! Nghe thơ học nói
-------------------------
LÂU HƯ TRẦN
Tuổi già, mắt đã mỏi
Nhìn không thấy hư vô
Hạt hư vô tình cờ
Rơi giữ lòng tỉnh thức
-------------------------
RÃ RỜI
Khách từ ngàn dặm núi
Gió cô liêu thổi về
Ta đứng giữa sơn khê
Hư không rơi hạt muối
Ta có một ngọn đèn
Bão giông không thể tắt
Ta có lối đi quen
Là của tim của óc
-------------------------
NGÃ THƯỜNG
Nghe thời gian thở nhẹ
Trong đêm vắng tịch liêu
Cuộc sống quay trăm chiều
vẫn có gì bất động
-------------------------
VÔ NGÃ
Chẳng có kẻ lên đường
Chẳng có người ở lại
Xác chết đi muôn phương
Gieo nhân và hái trái
-------------------------
THƠ VÀ CHIM
Chú chim năm ngoái qua chơi đó
Hãy sẵn một bài năm mới nghe
Thơ viết mấy câu ưng ý lắm
Hãy hoà một khúc nhất sơn khê
-------------------------
LẠ QUÁ
Bước qua cục đá hai lần vấp
Nhìn cỏ nhìn cây sắc loạn màu
Gió thổi quắt quay xoay tứ phía
Mây trời đuổi núi, núi xô nhau
-------------------------
CÁI ĂN
Giàn bầu vì mưa nên ít trái
Trâu bò, chê cỏ gặm rau khoai
Hạt gạo trên vai nghe nhẹ hãy
Ta cười ngày tháng chạy lai rai
-------------------------
NUÔI NHAU
Viết mỏi thì mai ra cuốc đất
Bắp đậu thành thơ thơ vẽ hoa
Hoa nở đẹp lòng ta tươi thắm
Một nụ cười vui đổi vạn mái nhà
-------------------------
AN LẠC
Khách về hết ta ngồi yên lặng
Ngắm sắc xanh rừng núi tươi vui
Chim bướm lượn đồi xa cũng đẹp
Hiên cỏ tranh cụm đá cũng cười
-------------------------
CHỚ VỘI VUI
Bàn sách sáng nay hoa mấy nụ
Trà mới hương thơm cả núi rừng
Bài thơ mới viết còn thơm mực
Dầu cạn đêm nay chớ vội mừng
-------------------------
MÔNG LUNG
Am không trăng lạnh bay bàng bạc
Rừng văn, sơn khê ngủ mịt mùng
Đốm lửa bên trời soi huyễn hoặc
Hốt nhiên ta cũng hoá mông lung
-------------------------
TA
Một khoảng lòng xưa thả gió bay
Một con hạc biển núi non này
Một viên đá lạnh ươm mầm đá
Một hạt ngọc trong bụi tháng ngày
-------------------------
CHƯA
Đất chưa hiểu ngày mai hoá lửa
Nến chưa tàn than đốt đêm sâu
Đời chưa lạnh lòng người âm ỉ
Văn chưa khô chưa mấy ngàn dâu
-------------------------
HAI
Dòng sông thuở ấy hai lần chảy
Một nửa lên non, nẻo xuống trần
Thu lạnh, ngư ông về dặm núi
Hai bờ, bóng đổ, bóng phân vân
-------------------------
BẠN HÀN SƠN
Cội mai năm ngoái già không nở
Khóm trúc tháng ngày chim véo von
Tùng lão cằn khô cười rỉ mốc
Mai tùng trúc ấy, bạn hàn sơn.
-------------------------
MỘT SỚM TRỜI TIÊN
Ôi! Nắng hoàng hoa! Nắng hoàng hoa!
Mây thanh lụa cổ, lụa tơ mà
Dệt lên trang biếc, khung trời ngọc
Và gió hương trầm, cung quế nga
-------------------------
MỘT SỚM LÒNG THƠ
Bồng bềnh thơm, hương là hương mây
Núi ở trong ta, suốt tháng ngày
Vi vu gió mát, cây và đá
Thơ ở lòng sương, hạt hạt đầy
-------------------------
NỤ CƯỜI GIỮ LẠI
Đã tặng cho người dễ mấy mươi
Có bao nhiêu túi rỗng không rời
Quả tim khối óc và thơ nữa
Riêng với non xanh, giữ nụ cười
---------------
Mảnh trăng
Bước chân qua cầu mới
Bóng ai hiện trong sương
Hạt cát cũng vô thường
Mảnh trăng kia còn mãi
-------------------------
Tình thơm vạn lý
Hương bông bưởi bông cau
Thơm gánh hàng qua chợ
Tình nối vạn tình nhau
Thơm qua ngàn quốc độ
-------------------------
Mênh mông
Rêu bèo theo dòng chảy
Nước lạnh lùng về đông
Có bóng ai mênh mông
Tạc biếc màu sương khói
-------------------------
Kỷ niệm
Tôi muốn viết tên người
Vào con trăng sơ thuỷ
Tôi muốn tạc dáng người
Vào non cao kỳ vĩ
-------------------------
VĨNH CỬU
Chốn quê người khoai sắn
Chợt bảy sắc cầu vồng
Đoá hoa nở trên sông
Bỗng đi vào vĩnh cửu
-------------------------
Vô biên
Hoa kia nở một lần
Mà ngàn năm thơm mãi
Có bàn tay vô công
Thơm vô biên nhân ái
-------------------------
Diễm ái
Không để lại dấu chân
Chẳng in to lên báo
Có kẻ đến âm thầm
Viết bài thơ diễm ảo