Đây là một câu chuyện kể về một người nghệ nhân rất đẹp và giàu tình yêu thương, yêu gia đình, yêu quê hương nhưng vì điều kiện sống mà chị phải tha phương cầu thực nơi đất khách quê người.
Chị đã vấp phải biết bao nhiêu sự dối trá, lọc lừa đến nỗi không còn phân biệt được đâu là cái thiện và đâu là cái ác nữa. Sau một thời gian trở về lại quê hương chị xin vào làm việc tại công ty XQ chúng tôi, ngụp lặn trong bản sắc văn hóa của người phụ nữ, chị như tìm thấy lại mình.
Chị tâm sự rằng: Từ ngày tôi bước vào nghệ thuật thêu tranh tại XQ, đó là một cuộc khảo nghiệm chân lý, là sự giã từ những ảo vọng, những không tưởng đã đến một thứ tỉnh táo. Tôi đã học được cách phân biệt đâu là cái thiện và ác bằng cách vứt bỏ sự khoang dung giả tạo đòi hỏi phải ngụp lặn trong bản sắc văn hóa của dân tộc. Tôi nhận ra rằng: “Trong nghệ thuật, điều cốt yếu là phải hiểu được nó, phải nêu được cái tầm vóc siêu hình của nó đòi hỏi phải vượt qua chính bản thân mình, tôi như tìm thấy một khoảng thời gian mà tôi đã đánh mất, một sự phục sinh trí tuệ đã trở lại với tôi”.Và cũng đã có lần:
“Miên man ta đứng giữa sa mù
Nghe sương vỡ trên niềm đau của cỏ
Có ai đó nhặt màu nắng xưa rồi khóc
Còn riêng tôi vẫn thêu lá để tạc trăng vàng”
Kính thưa quý khách!
Có ai đó nói rằng: “Nếu bạn muốn nghe một khúc nhạc của một tấm lòng cô đơn thì hãy lắng nghe sự hòa tấu từ những án thơ le lói của một tâm hồn cô độc. Nếu bạn muốn hiểu một bức tranh của một tâm hồn cô độc, bạn hãy ngắm và đánh giá nó bằng nhiều màu sắc, và văn hóa nghệ thuật là khát vọng tái sinh tâm hồn”, là ước mơ, là niềm vui của chúng tôi với một mong muốn chống lại sự lãnh đạm, thờ ơ, dửng dưng trước những bi kịch, những số phận của con người.
Bởi thưa quý khách:
Một kiếp làm người thành người đã khó
Đâu dám mong cõi thánh phi thường
Xin lạy tạ trần gian khốn khổ
Biết bao giờ hết hoạn nạn tai ương
--------------
Một kiếp làm người không đi cũng mỏi
Chữ nhân thường thêu mãi vẫn run tay
Môi bập bẹ sợ lòng mình lầm lỗi
Làm sao đương với đại sự cao dày.
-------------
Tôi đã ra đi từ bài thơ thứ nhất
Thuở đầu đời môi rượu lả đường say
Tôi đã ra đi tự khối tình chân thật
Yêu trần gian mà chẳng dám cầm tay.