NHỮNG BÀI THƠ TRONG CĂN PHÒNG: NGUYỆT TRÚC VÔ THANH

ĐÊM NGUYỆT TRÚC

Tạ từ

xuôi ngược bể dâu

tạ từ danh tướng

sắc màu thế gian

non sâu

đã lặng tiếng đàn

đêm đêm nguyệt trúc

gió ngàn vô thanh…

 

---------------------------

 

 THIỀN DUYÊN

Nghĩa tình

từ cõi phong vân

Đạo tình tiêu sái,

trí nhân vẹn huyền

Cỗi tùng,

bóng trúc thiền duyên

Chơi miền nhược đạm,

lòng thuyền đầy trăng

 

 ---------------------------

 

VỠ TRẮNG BỜ

 Một nửa hồn là một nửa thơ

Nửa thân hạc biển nửa sương mờ

Mênh mang tâm cảnh màu thanh nhẹ

Bát ngát trời mây sắc lặng tờ

Bóng trúc trăng reo niềm nhã nhã

Cành lau chữ viết nét phơ phơ

Cô liêu chợt nở mầm hoa đá

Một thoáng thiên hư vỡ trắng bờ 

 

---------------------------

 

Tà dương bóng trúc, áng mây chiều

Lặng lẽ, xa ngàn, vọng tiếng tiêu

Bút vẽ mảnh hồn, trăng biếc biếc

Thơ cài cành mộng, gió hiu hiu

Sâm thương vạn khoảnh, soi trường vọng

Ngưu Đẩu muôn đời chiếu tịch liêu

Bả loạn xôn xao ngoài dặm hải

Quay lưng sơn trạch thản hư triều

 

 ---------------------------

 

Trăng nằm thương cổ miếu

Sen nở luyến hồ xuân

Nền xanh vương bóng trúc

Cội đá nảy tình thâm 

 

---------------------------

 

Mơ màng nhà cỏ lẫn trong sương

Trăng bạc lung linh ánh diệu thường

Áng sách hoài mong người tiết khí

Đèn trăng mãi vọng khách hiền lương

Lao xao gió núi, xui mơ nhạc

Thoang thoảng hoa rừng, gợi nhớ hương

Bóng trúc nghiêng nghiêng lay cổng trúc

Tưởng ai, thi khách ghé thăm vườn!

 

---------------------------

 

VÔ THANH

 Ba trăm năm hậu, khúc vô thanh

Cổ lục, khói hương thoảng bóng mình

Ngọn bút huyễn hư, dâu ruộng biếc

Trang mây ảo hóa, biển ngàn xanh

Níu trăng, sóng hỡi, mơ đành chịu

Quét bụi, trúc ơi, mộng chửa thành

Đêm vắng, rừng tùng xao tán lá

Am không, giun dế điểm tàn canh!

 

---------------------------

 

 Khóm trúc trăng lay, nghĩa cố hồi

 Đá đứng, cỏ nằm, thường tại cả

 Chim reo, hoa nở, tự nhiên thôi

 Xuân nhân khởi vọng, xao tìm vận

 Hiền hữu, chư quân bỏ quá lời!

 

---------------------------

 

Đứng giữa sim mua tùng đại trượng

Hòa cùng tràm chổi trúc hiền lương

 

---------------------------

 

Đường mây phất nhẹ áo hư không

Phước báu thế gian, ngọn cỏ bồng

Hoa trái lợi danh, người hái lộc

Vàng son tài đức, kẻ tranh công

Sớm hôm gió mát, ân ngàn trúc

Ngày tháng non xanh, nghĩa vạn tòng

Đã đến, đã đi, không mảy bụi

Hành tàng như thị thảy đầu lông!

 

 

---------------------------

 

Mây trời nhẹ thoáng cảnh Sơn Phương

Phật xứ vui nhàn khí tỏa hương

Cây lá hoa thơ tâm tĩnh tại

Sách đèn kinh pháp trí an thường

Bay vờn khói tía tùng khêu bút

Động khẽ trăng xanh trúc viết chương

Đầy chữ đốm lan sân cỏ ướt

Tây hiên gió lạnh đá xao sương!

 

 ---------------------------

 

 Gió sớm thảnh thơi qua ngõ trúc

 Trăng vàng tĩnh lặng ngủ non tây

 Xuân thu kinh kệ không còn nhớ

 Ơn Phật, tươi vui chữ hiển bày!

 

---------------------------

 

Cốt trúc tươi xanh làn gió đến

Thần mai sáng đẹp giọt sương qua

Tân Xuân khánh thọ, duyên tròn phúc

Hương nụ đàm huê cứ ngỡ là...

 

---------------------------

 

DẤU THU

Dăm bảy sợi thu vắt cửa ngoài

Chừng sương đọng giọt giữa lòng ai

Non tùng dựng bút, mây choàng áo

Rừng trúc vươn cành, nắng lễnh vai

Dưng bỗng hương ngàn len cốc rạ

Hèn chi gió lạnh hé phên sài

Bạn bè nửa cuộc, phương trời khói

Mắt trắng hư tình, hạc nhớ mai!

 

---------------------------

 

Huyền Không không hội cũng không đoàn

Đã tự đầu non, quẳng kiếm đàn

Ý đạo vài câu len khói trắng

Tình thơ đôi chữ kết hoa vàng

Hình soi nước lặng, trăng đùa bóng

Âm thoảng trúc ngàn, gió cợt vang

Buông bút, suối vui, reo vỡ đá

Nhạc trời, chim tấu khúc hòa chan!

 

---------------------------

 

Ngồi lặng, xoa tay phủi bụi phiền

Chút tâm, chút tuệ đoạn phàm duyên

Dẫu không sợi chỉ đan y pháp

Cũng tợ đường kim dệt thảm thiền

Chưng giữa phòng thơ cành cỏ ốm

Vẽ bên khóm trúc mảnh trăng hiền

Tình văn mấy độ, nhân xanh lá

Nương cánh thơ vàng dạo cố viên!

 

---------------------------

DẠO CỐ VIÊN

 

Ngồi lặng, xoa tay phủi bụi phiền

Chút tâm, chút tuệ đoạn phàm duyên

Dẫu không sợi chỉ đan y pháp

Cũng tợ đường kim dệt thảm thiền

Chưng giữa phòng thơ cành cỏ ốm

Vẽ bên khóm trúc mảnh trăng hiền

Tình văn mấy độ, nhân xanh lá

Nương cánh thơ vàng dạo cố viên!

 

---------------------------

 

 

TRÚC TƠ

 

Hiền hữu chư quân ghé gác thơ

Tình bằng sương trắng, núi xanh mờ

Lưng trời tiếng vạc, tâm đồng vọng

Nhân thế ai hoài tiếng trúc tơ.

 

---------------------------

 

 

BẠN HÀN SƠN

 

Cỗi mai năm ngoái già không nở

Khóm trúc tháng ngày chim véo von

Tùng lão cằn khô, da rỉ mốc

Mai tùng trúc ấy, bạn hàn sơn!

 

---------------------------

 

 

ĐỀ TRÚC HIÊN

Đêm qua chim hót xanh cành trúc
Sớm dậy non xa chợt hiện kề
Ao ai du tử, pha màu khói
Thoáng giữa hiên mây, chữ lạc đề!

 

---------------------------

 Dường như nhánh trúc trong sương
Mỉm cười gió sớm trên đường lãng du
Dường như giữa cát bụi mù
Bóng ai thấp thoáng, mùa thu cuối vời

 

---------------------------

 

Mượn

 

Mượn gió quạt cây cho mát

Mượn chim ca hát rừng vui

Mượn trăng, am mây đọc sách

Mượn sương, bút trúc vẽ vời

---------------------------

 

Đón khách

 

Lá xanh reo ngõ trúc

Phong trần khách đến chơi

Núi vắng, chờ cao sĩ

Trà hương, chữ nhạt lời!

 

---------------------------

 

Nhạc 

Gió chạm vào cung đàn

Cành trúc vàng khẽ hát

Tiếng chim bên kia suối

Rơi vào nốt la thăng

 

---------------------------

 

 Bởi ánh phù hoa, hạt móc rơi

Tìm về non vắng, biệt mù khơi

Ai hay sương khói vờn hiên trúc

Để chút mong manh lạc nửa vời!

 

---------------------------

 

Viết thoại đầu!

 

Chung trà hương thơm núi

Khách, bạn về đã lâu

Ta ngồi bên khóm trúc

Xem trúc viết thoại đầu

 

---------------------------

 

Người già lòng đá trắng

Tuế nguyệt trải tình thơ

Nụ cười hương khiêm tốn

Nụ cười tiếng trúc tơ

 

------------------------------

 

Hoa cỏ chào mừng ta 

Rung rinh sau mành gió 

Khóm trúc gầy đung đưa 

Giọt sương khô trên lá

 

---------------------------

.
.
.