Vọng giác hay là chân giác sào?
Là hư, là thực, hỡi chiêm bao?
Gìn tâm nên quá nhiều thao thức?
Giữ cảnh chi mà lắm khổ lao?
Bóng mát, tha hồ chim tíu tít
Tàn im, hí hửng trẻ xôn xao
Năm canh bất trắc, đời xa đạo
Chi uổng tình trăng chảy dạt dào!
-----------------------
Chợt đâu
một ngọn lá vàng
Tiếng rơi
nghe động
rừng ngàn tịch liêu
Âm vang sinh tử dặt dìu
Có người lên núi,
đổ chiều xuống khe!
-----------------------
Về non
nằm ngủ với trăng
Thấy bao mộng ước
lăng xăng cõi ngoài
Tiếng chim
rớt hạt bên tai
Hư vô choàng tỉnh,
tiếng ai gọi đò!
-----------------------
CÔNG ÁN LÁ XANH
Có khi
tâm đá thốt lời
Có khi hồn cỏ
dạo chơi thung triền
Đâu là thơ,
đâu là thiền
Sương treo công án
một miền lá xanh.
------------------------
MƠ HỒ
Có khi Tâm Đá thốt lời
Để cho cỏ dại sống đời bình nguyên
Mơ hồ thục nữ, thuyền quyên
Mơ hồ trăng, mơ hồ đêm
Mộng dài !
---------------------------------
Thao thức đêm trường nhớ cổ nhân
Chuông nào đồng vọng tự Hàn San
Nhất phiến tâm hồ, phân lưỡng đoạn
Nửa tại cao xanh, nửa biển vàng
---------------------------------
Thao thức đêm dài vọng tiếng chuông
Giấc hồ tịch mịch rã trong sương
Neo trăng, thuyền đậu chờ thi tứ
Xưa bến Phong Kiều, nay Hương Giang
---------------------------------
GIỌT SƯƠNG VỠ
giọt sương
vỡ hạt hôm qua
mà nghe biển động
cát sa bồi hồi
ai nhìn
lá rụng bên đồi
có nghe xao xuyến
tiếng lời tử sinh!
---------------------------------
VẪN THƯƠNG
Nghe khuya
sóng vỗ mệt nhoài
Và giun và dế
vọng lời cố hương
Thì ra
trong cõi vô thường
Hợp tan như thị,
Vẫn thương biển vàng
---------------------------------
NGU NGƠ
Ngắm trăng
giữa đỉnh vô nghì
Thuyết kinh vong tự,
sinh ly đời đời
Gối sao
ngủ giấc cỏ hời
Trong cơn thiếp lạ,
nụ cười ngu ngơ
-------------------------------
NẰM NGHIÊNG
Bên tai
gió thoảng thế tình
Nằm nghiêng
nghe chuyện nhân sinh thì thào
Chấu, chuồn
đuối mộng bên rào
Sếu có lận đận
chuôm ao xứ người.
-------------------------------
Mấy bóng tư duy còn bụi khói
Để triệu dương tâm sự với tà huy
Cất tiếng gọi chim xưa về lũng nội
Hồn cô đơn vọng suốt mấy tăng kỳ
-------------------------------
ta đã ra đi từ xa xăm nỗi nhớ
vết ngựa bon loang khói giữa ngàn thu
ta du du – thiên địa hề du du!
mây vọng tưởng bèo dâu vô định xứ
ta không hiểu nhân tình mưa lũ
nên vỗ thuyền ca hát giữa trần khơi
khúc vô tư tiết tấu tuyệt vời
âm thanh chảy giữa hai bờ mê ngộ
âm thanh nổi dòng hải lưu cuồng nộ
mặt trời xanh bỗng tím dưới bầu thu
-------------------------------
Giọt sương thức giấc
Một tiếng chuông khuya ướt lối về
Âm thanh lấp lánh giữa hoang khê
Giọt sương thức giấc từ hôm trước
Bỗng hiện trăng sao lộng bốn bề!
-------------------------------