Con chim tha vầng nguyệt
Đậu bên bụi sim già
Tiếng hót vọng trời xa
Hương ngàn phương thoảng tới
----------------------------------------
Nghiệp duyên, ngọn cỏ gió lùa
Thoáng giây gặp lại, thoáng vừa cách xa
Dòng chia, một ánh trăng sa
Lạnh lùng, đơn chiếc, bạn ta, một màu!
----------------------------------------
Xa xa đầu gió nổi
Chim lạc lối quên về
Chợt gặp vầng trăng cũ
Về chi nữa mà về!
-------------------------
Xa xa đầu gió chim bay
Ham chơi lạc lối chẳng hay cõi về
Chợt gặp vầng trăng cố quê
Về đâu, chi nữa, trở về làm chi!
-------------------------
"Xa xa trên đầu gió
Con chim quên lối về
Chợt gặp vầng trăng nổi
Về làm chi mà về"
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Đến chơi tận cõi khói mây
Ngoảnh đầu cách biệt vẫy tay một trời
Nước non hút mắt xa vời
Sương đầu ngọn cỏ sáng ngời giọt trăng
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Chân trời góc bể mênh mang
Nào ai biết được bạn vàng ở đâu
Gặp lại nhau, chuyện cơ mầu
Niềm tin hứa hẹn, trên đầu trăng soi!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
TÁN THÁN
Một chút hư không một chút tình
Ngàn xưa Linh Mụ vết trầm xinh
Uy nghi tháp cũ ngời Tôn Đức
Tịch tịch chuông vàng ẩn phước vinh
Vườn nhỏ nước mây trăng đường đạo
Non cao vườn trúc gió reo kinh
Gió sương thân thế thời tri ngộ
Chợt vẳng bên trời tiếng hạt kinh
-------------------------
NHAM BIỀU THÔN CẢM VỊNH
Êm đềm sông nước bức tranh quê
Xóm nhỏ thương thương nối nhịp về
Cầu đứng soi mình thanh thản lạ
Thuyền chèo nghiêng bóng dịu dàng ghê
Eo Bầu, nắng mới ươm vườn trái
Én trắng trăng vàng lượn ngõ tre
Hồn bướm nghe kinh choàng mộng triệu
Lòng đời như nhẹ nỗi si mê!
-------------------------
Cầu nằm giữa trăng khuya
Gió ngàn năm qua lại
Sông nước thoảng hương xưa
Tiếng thời gian vọng mãi
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Sương rong chơi đầu bút
Mây chèo giữa nghiên trăng
Bài thơ xuân mới viết
Đất trời quyện chữ văn
(Thơ: MĐTTA)
--------------------
Ta ngồi như hoá mộng
Kể từ độ xa người
Rừng xuân xanh khẽ động
Áo vàng trăng pha rêu!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
NGÃ THÀNH VĂN
Bài thơ trên núi biếc
Nằm ngủ đã ngàn năm
Mon men trăng tìm đến
Lén đọc ngã thành văn
(Thơ: MĐTTA)
--------------------
TA
Ta đến khi trăng lên
Ta về lúc trăng lặn
Trọn một cuộc sơn xuyên
Ta chưa hề di động
(Thơ: MĐTTA)
--------------------
XUỐNG NÚI
Vân du một chuyến ta bà nhỉ
Đã một con trăng biệt xóm phường
Thăm cảnh thăm chùa thăm bằng hữu
Thăm nét thơ còn hay đã nhạt hiên sương
(Thơ: MĐTTA)
--------------------
LÒNG TA
Lòng ta rộng đại dương không bì được
Chứa trăng sao sông núi gió mây trời
Cả vũ trụ gom về trong hạt bụi
Ta yêu thương rỗng lặng chẳng ngôn lời
-------------------------
Gió sớm thảnh thơi qua ngõ trúc
Trăng vàng tĩnh lặng ngủ non tây
Xuân thu kinh kệ không còn nhớ
Phật tươi vui chữ hiển bày
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Tà dương bóng trúc, áng mây chiều
Lặng lẽ, xa ngàn, vọng tiếng tiêu
Bút vẽ mảnh hồn, trăng biếc biếc
Thơ cài cành mộng, gió hiu hiu
Sâm thương vạn khoảnh, soi trường vọng
Ngưu Đẩu muôn đời chiếu tịch liêu
Bả loạn xôn xao ngoài dặm hải
Quay lưng sơn trạch thản hư triều
-------------------------
NIỀM TIN
Nằm nghiêng nghe tim đập
Mặc máu chảy về đâu
Ta có chỗ gối đầu
Là mảnh trăng cao lãnh
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
MÔNG LUNG
Am không trăng lạnh bay bàng bạc
Rừng văn, sơn khê ngủ mịt mùng
Đốm lửa bên trời soi huyễn hoặc
Hốt nhiên ta cũng hoá mông lung
-------------------------
MẢNH TRĂNG
Bước chân qua cầu mới
Bóng ai hiện trong sương
Hạt cát cũng vô thường
Mảnh trăng kia còn mãi
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
KỶ NIỆM
Tôi muốn viết tên người
Vào con trăng sơ thuỷ
Tôi muốn tạc dáng người
Vào non cao kỳ vĩ
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
XUÂN VĂN SÁCH
Ba cục trầm, hương một chút nhen!
Chừ xuân điếc lãng, tết ho hen!
Quyển xưa lần dở, trang rây mọt
Sách mới dò xem, chữ vấy ghèn
Hàng hiệu tìm mua, rinh độn rác
Đồ thùng rao bán, đạo bôi ten !
Thì thôi, giấy trắng, trăng là chữ
Thơm sách thiền văn chẳng bõ bèn !
-------------------------
Gió đưa chiếc lá sang bờ
Thuyền trăng bến cũ bất ngờ thả neo,
Cô đơn đốm lửa truông đèo,
Câu thơ cổ độ trôi theo bụi hồng
(Thơ: MĐTTA)
-----------------------------------
Trăng muôn xuân đến một lần,
Bước qua dòng cũ tần ngần bóng ai ?
-----------------------------------
Cành mai nở muộn khe sim,
Đợi trăng đầu tháng đến tìm tri âm
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Câu thơ tát cạn nước nguồn
Thử xem tôm cá vui buồn vịnh trăng
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Chữ thiền mưa nắng nhạt phai
Con trăng tiền kiếp vỗ vai cười xòa
-------------------------
Gió bay sương ướt hiên văn
Thơ thiền tĩnh tọa ngắm trăng đông dài
Chợt đâu nắng ấm sân mai,
Bút xuân lặng lẽ biết ai đạo đàm !
-------------------------
GẬY QUA BỜ
Một thuở qua bờ, chiếc gậy tre
Gõ vang trên đá, khối u mê!
Rơi vào vực thẳm, muôn con chữ
Lạc giữa vườn hoang, một lá đề
Lãng đãng chim trời, vui dặm khách
Mơ hồ quán trọ, luyến niềm quê
Đến đi khinh khoát, trăng cài áo!
Cho dẫu cô liêu vướng bốn bề!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
ĐẠO CÓ TÌNH
Đò nhẹ lên nguồn, cơn mộng trắng
Ghé qua suối ngọt, cá say kinh
Hương trời gió thoảng, không thành có
Sắc nước trăng pha, bóng lẫn hình
Mượn mái non xanh, vui tiểu ẩn
Xoa tay bụi đỏ, mỉm phù sinh
Rong chơi ba cõi, mười phương Phật
Để biết hư vô, đạo có tình!
-------------------------
TAY RUN VIẾT
Một buổi trà sương, chung ẩn sĩ !
Một câu thơ cổ, hương tri âm !
Màu chim cánh khói, thương trời hạ
Giọt nắng hình hoa, luyến giậu xuân
Chộn rộn trăm sông, thuyền đạo lý
Lao nhao mấy cõi, chợ nhân luân
Thường như viết mãi, tay run mãi
Nhắp cạn tứ trăng, bút chuyển vần!
Ngợp giấc thiền, quên kiếp cỏ cây
Phong sương, y đã bạc vai gầy
Lối lên bát ngát hương đàm quyện
Nẻo xuống mịt mùng lửa não vây
Tịnh Thuỷ, nước reo mùi giác tỉnh
Thanh Tâm, lòng lắng vị trần say
Giữa hồ Hàm Nguyệt, trăng thiên cổ
Gởi Bạch Vân sơn chút vọng này!
-------------------------
VÔ THANH ĐIỆU
(Nhớ Nhà Thơ Trà Giang Tử, Kathina 1975 tại tịnh xá Sāla)
Tri bỉ hề! Tri kỷ! Cố nhân!
Gặp nhau như thử hội phù vân
Mò trăng, bác Lý, mơ tầm huyễn
Gảy khúc, chàng Vương, giả níu chân!
Thơ đến non trần, men suối ái
Đạo về núi tịnh, ngoảnh triền ân
Bao giờ thiền tứ, vô thanh điệu
Đáo bỉ, câu thơ chẳng nệ vần!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Đời nửa lưng mây thở khói vàng
Nương trần chim mỏi cánh về hoang
Gió sương ngăn mộng còn nghi ngút
Thi bút se duyên đã bẽ bàng
Thống khổ non mê vầy điệp điệp
Bi thương biển huyễn trải mang mang
Gương soi trăng mộng chìm hư ảo
Cựu lý mờ sau bóng biệt ngàn....
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Rồi sẽ cười vang tóc bạc rồi
Thuyền đời nhẹ lễnh, mặc đò trôi
Đứng khoanh tay, ngắm mưa tràn biển
Nằm duỗi chân, xem nắng lụt đồi
Sao sớm nhập nhòa đầu mái ngói
Trăng khuya loang lổ cuối tường vôi
Cười nghiêng kim cổ, Đông Tây nhé
Cho lạnh thiên khung phút vãn hồi!
-------------------------
THANH TÂM VIÊN
(Đề hồ cảnh, vườn cỏ đá).
Lối nhỏ qua cầu, bóng thảo lư
Vườn thơ, vườn cỏ, dáng khiêm từ!
Mấy mùa tĩnh mặc, màu thanh thủy
Bao độ u nhân, nghĩa cổ thư
Trăng ghé hồ trăng, không lại có!
Gió xao cành gió, thiệt rồi hư
Hốt nhiên, trời đất đàm hương quyện
Sao tỏ trời chiều, một chữ Như!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
PHƯƠNG THẢO ĐỊA
(Đề vườn phong lan, địa lan)
Có phải bên đời một chút tiên?
Mà sao nhẹ lễnh giấc ưu phiền
Hoa rơi cảnh Bụt, trăng đưa lối
Thơ thoảng vườn Thiền, đạo gởi duyên
Ngõ trúc, sương len hồn trí giả
Cửa không, mây níu áo nhân hiền
Bốn mùa u nhã, tình phương thảo
Chim hót đất lành, nghĩa cố viên!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Ráng khói ngàn xưa nét huyễn hư!
Yên hà, mai hạc, Tố Như ư?
Trăng khuya, đọc sách, đèn tri kỷ
Bạn cũ, ẩm trà, vị tĩnh cư
Qua lại gác văn, mây mặc khách
Tới lui thềm đạo, bóng thiền sư
Giấy trời, sương mực, thơ vô tận
Bút trúc pha tình, vạn quyền thư!
-------------------------
Lồng lộng cao vời: Hứa Nhất Thiên!
Hẹn xưa, lời tạc giữa Không Huyền
Tình huynh, rực rỡ, trăng sơn lữ
Nghĩa đệ, sắt son, sóng hải thiền
Bằn bặt mây ngàn, xuôi viễn mộng
Mịt mù hạc nội, ngược tiền duyên
Cuộc trần tan hợp, tâm vô trú
Lồng lộng cao vời: Hứa Nhất Thiên!
-------------------------
VỌNG GIÁC SÀO
(Đề mái tổ trên cây, canh gác đêm)
Vọng giác hay là chân giác sào?
Là hư, là thực, hỡi chiêm bao?
Gìn tâm nên quá nhiều thao thức?
Giữ cảnh chi mà lắm khổ lao?
Bóng mát, tha hồ chim tíu tít
Tàn im, hí hửng trẻ xôn xao
Năm canh bất trắc, đời xa đạo
Chi uổng tình trăng chảy dạt dào!
(Thơ: MĐTTA)
------------------------
ÁNH CỔ ĐĂNG
(Chùa Bửu Quang, Gò Dầu - Thủ Đức)
Cây đứng đồi xưa, cao mấy trượng?
Chùa nằm đất cũ, lạnh bao trăng?
Xôn xao nắng sớm, lời liêu khách!
Thấp thoáng mây chiều, bóng lữ tăng!
Dưỡng cỏ ngàn sau cho lá ngủ
Nuôi cây vạn thuở để chim nằm
Thiên niên lại tiếp thiên niên hậu
Mái Bửu Quang ngời ánh cổ đăng!
------------------------
Thu đã qua rồi lại đến Đông
Cây trơ, sầu hứng giọt sương hồng
Đường mai, sương trắng, mờ nhân ảnh
Lối cũ, trăng cài, rợp cửa không
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Nhớ như nước biếc, nhớ non hồng
Viếng cảnh Tây Hồ thứ lắm không?
Đình thảo, mê màng mơn lối cỏ
Phong lan, thơi thả thắm màu bông
Đất xưa lá ngủ, tình quê cội!
Rừng cũ chim về, nghĩa tổ tông
Tiểu ẩn quê mùa, chi kiếm mã?
Ngồi bên hồ gió mát trăng trong!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Về đây lòng nhẹ tự mây hồng
Phố thị hiên ngoài gió thoảng không
Hàm Nguyệt, nín chờ, trăng đuổi mộng
Thảo Đình, lặng ngắm, cỏ đơm bông
Dạt trôi góc biển, mơ nguồn cội
Phiêu dạt phương ngàn, nhớ tổ tông
Quê cũ, đệ huynh vui nếp đạo
Ngả lưng nằm ấm mảnh tình trong!
-------------------------
Mê ngủ vườn trăng, trăng bốn hướng
Tỉnh nằm gác gió, gió ba bề
Tình, thức quên lâu, khơi lửa ngọn!
Tứ từ lặn mãi, bíu nguồn quê
-------------------------
Trang sử bao đời lướt lướt qua
Chợt gương Đồ Chiểu động lòng ta
Thương dân ba tỉnh đau niềm nước
Khóc mẹ đôi mi rỏ lệ nhà
Trung hiếu nuôi tâm, nuôi chính khí
Nghĩa nhân thắng ác, thắng gian tà
Rêu xanh, cảo lục màu trăng đọng
Hương bút, hương lòng thơm ngát xa!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Chỉ nhện nhặt thưa dệt vạn đường
Ngàn sau ngàn trước lạnh tin sương
Qua sông hỏi nắng: Nhân xanh mọng
Xuống núi tìm trăng: Quả chín hường
-------------------------
TRÒN SÁNG
Hạo hạo cao phong đứng một mình
Vầng trăng tròn sáng đóa viên minh
Chấm sơn, điểm thủy, thiền đôi nét
Phẩy hạc, lăng vân, đạo bấy tình
Cát tía, thơ rơi, thơm cảo lục
Bụi hường, sách đốt, sáng tân kinh
Bách tùng dựng núi, xanh muôn núi
Chẳng nọa phù sinh, lướt diệu sinh!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Một cõi nước mây, trăng hỏi đạo
Một miền tùng trúc, gió reo kinh
Khói sương thân thế dường hư mộng
Chợt vẳng bên trời tiếng hạc linh!
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Bóng trúc trăng soi niềm nhã nhã
Cành lau chữ viết nét phơ phơ
(Thơ: MĐTTA)
-----------------------
Mai tía mai vàng, tình bạn lữ
Đào phai đào thắm, nghĩa trần khơi
Trăng chơi mái đạo, sương xanh lá
Nắng dạo hiên thơ, chữ ấm lời
-------------------------
Thiền ý, trăng trong soi ngút cõi
Đàm văn, gió mát chất đầy rương
-------------------------
Bàng bạc Thiền mơ, trăng cố quận
Chập chờn Trang mộng, bướm quê hương
Nôn nao tình thức hòa cung bậc
Xào xạc tưởng tri họa điệu vần
(Thơ: MĐTTA)
-------------------------
Trang thơ sẽ khép lại vô cùng
Muôn hướng quy về một hướng chung
Mây tiễn trăng qua bờ Đạo Hội
Gió ru hoa ngủ bến Thi Phùng
-------------------------
THU TRĂNG NHỚ BẠN
Gác gió phiêu nhiên bạn lữ phùng
Chút tình phương thảo, chút tình chung
Hạc xưa, sương gió... dầu, tuy vậy!
Mai cũ, băng hàn... thế, vẫn nhưng
Đời cũng lắm vui, cười xể xả
Đạo còn mấy chữ, nói lung tung
Nhớ như tóc trắng, đùn mây trắng
Trăng với thu thì ai lạnh hung?
(Thơ: MĐTTA)
--------------------------------
Lều ai trăng gió mà khinh khoái
Thuyền khách sông hồ luống thảnh thơi
Một cõi tiêu tao thiên cổ tuyệt
Tặng người tri kỷ ngắm xem thôi!
---------------------------------------
Đường trăng, thầm gợi hương thiền uyển
Ngõ nắng, chừng mơ sắc tiểu khê
Phơi phới đạo vàng ươm vạn cõi
Lung linh sương bạc dậy muôn bề
(Thơ: MĐTTA)
----------------------------------------
Câu thơ hào sảng trăng pha sắc
Rừng trúc tiêu nhiên gió tượt sầu
Chẳng biết đời khô ai nhúm lửa
Cháy hai bờ, cháy suốt ngàn thâu!
(Thơ: MĐTTA)
---------------------------------------
Trăng khuya đọc sách đèn tri kỷ
Bạn cũ ẩm trà vị tĩnh cư!
Lĩnh cao văn dẫn hồn thanh khí
Lũng thấp thơ vương gót thiện hài
---------------------------
Mây trắng theo chiều im trước ngõ
Lá xanh gọi gió lặng bên đường
Trăm năm cơn mộng nào lưu luyến
Muôn thuở vầng trăng mãi vấn vương
----------------------------------------
Suối mộng, trăng lay, con nước gợn
Cành mơ, chim ngủ, lá rừng vương
Gió chao dặm khói, tình sơn thủy
Sóng nổi lưng mây, nhật nguyệt thường!
---------------------------------------
KHÁCH QUÊ XA
Yêu ánh trăng xưa lạc cuối vườn
Mỉm cười trên những giọt thu sương
Trời cao mây tỏa cành lan biếc
Suối vắng đêm trôi giấc mộng thường
Dù biết mưa qua bờ cát đá
Vẫn sầu gió thoảng cánh hoa hương
Lênh đênh làm khách phong trần mãi
Ngày hết quê xa vạn dặm trường!
----------------------------------------
Núi cao về phố chợ
Sông biển nhớ ngàn non
Ngược xuôi bờ hữu hạn
Mắt ta bóng nguyệt tròn.
(Thơ: MĐTTA)
----------------------------------------
một nửa hồn là một nửa thơ
nửa thân hạc biển nửa sương mờ
mênh mang tâm cảnh màu thanh nhẹ
bát ngát trời mây sắc lặng tờ
bóng trúc trăng reo niềm nhã nhã
cành lau chữ viết nét phơ phơ
cô liêu chợt nở mầm hoa đá
một thoáng thiên hư vỡ trắng bờ !
----------------------------------------
ráng khói ngàn xưa, nét huyễn hư
yên hà, mai hạc – Tố Như ư ?
trăng khuya, trang sách, đèn tri kỷ
bạn cũ, chung trà, vị tĩnh cư
qua lại gác văn – mây mặc khách
tới lui thềm Đạo – bóng thiền sư
giấy trời, sương mực – thơ vô tận
bút trúc pha tình: vạn quyển thư !
----------------------------------------
Trăng rừng mở hội hoa hương
Đàn thông gọi gió man nương điệu khèn
Dập dờn thực, mộng đan chen
Cho mây huyền sử dệt nên non tùng
----------------------------------------
Rực vàng trăng, lụa Hà Đông
Cao nguyên dân dã phiêu bồng sử thi
Phấn hương đóa đóa dậy thì
Mù sương trải mộng cuộc đi cuộc về
----------------------------------------
Đi về con mắt cầm tay
Vầng trăng quên mất tự ngày rong chơi
Sử Quán đốt lửa bồi hồi
Nhìn quanh chẳng thấy cõi người là đâu?
----------------------------------------
“Lòng núi hồn hoa tự điểm màu
Non vời lặng lẽ ánh trăng thâu
Tự phô hương sắc xao lòng đá
Tự mãn khai lời vẹn trước sau”
----------------------------------------
Mây theo ta về phố
Bụi theo ta lên rừng
Tới lui vầng trăng ngủ
Mây bụi vướng tiền thân.
----------------------------------------
Có phải bên đời một chút tiên
Mà sao nhẹ lễnh giấc ưu phiền
Hoa đeo cành ngọc trăng pha tuyết
Thơ thoảng vườn hương ý điểm duyên
----------------------------------------
Bâng khuâng nửa vầng trăng ướt
Nửa vầng trăng thức trên cao
Giấc mơ đi vào cổ tích
Thương thương những hạt mưa rào
----------------------------------------
Tình, liễu nghiêng soi bóng
Tình, cổ miếu văn chương
Dầu thịnh suy, hưng phế
Mảnh trăng vàng quê hương
----------------------------------------
Vẽ tâm nên phải nhiều thao thức
Thêu cảnh chi mà lắm khổ lao
Năm canh bất trắc đời xa đạo
Chỉ uổng tình trăng chảy dạt dào.
----------------------------------------
Trăng ngồi góc núi thêu thơ
Mây qua đỉnh biếc thêu tờ kinh không
Thương ai tất cả dặm hồng
Đến đây lượm chút phiêu bồng về chơi
----------------------------------------
Từ ngày thêu lửa trên non
Thêu mây thêu chữ lối mòn mù sương
Thượng huyền trăng cổ thêu tròn
Còn tôi chọn chỉ vị ngon chén trà
----------------------------------------
Ai mua cái đẹp đời này
Xin đừng ngã giá với mây non ngàn
Tặng thêm một gánh trăng vàng
Xách về gối mộng trần gian cho đỡ buồn
----------------------------------------
Giờ phương ấy anh còn vui thầm lặng
Lan đầy vườn còn trăm vẻ trăm bông
Sắc khiết nhã vẫn thơm hương khiết nhã
Và trăng vàng còn rạng chiếu bên song?
----------------------------------------
ĐÊM NGUYỆT TRÚC
tạ từ
xuôi ngược bể dâu
tạ từ danh tướng
sắc màu thế gian
non sâu
đã lặng tiếng đàn
đêm đêm nguyệt trúc
gió ngàn vô thanh…
----------------------------------------
mai kia ta đốt chư kinh
đạo về am cỏ
lung linh nguyệt vàng
mai sau có kẻ bên đàng
dưng đâu giác ngộ
tự làn gió xao !
----------------------------------------
em ra đi,
ta xin chào tương ngộ
khu rừng xưa, bóng hạc lẻ loi về
tình như thạch, thâm sơn còn nguyệt thố
bên trời, ta,
vong lữ lẫn vong quê !
muốn nói lời thương thương con nước chảy
muốn nói lời thương thương
biển rộng thân thuyền nan
bút ta cùn, thơ không còn ngọt nữa
hồn ta khô như gió Lào trường sơn !
----------------------------------------
đong đầy trong mắt cuộc tình
vỗ tay tóc bạc
lung linh nguyệt vàng
ai ngờ
trời đất lang thang
ai ngờ
anh
với bụi đàng thong dong !
----------------------------------------
Ô HAY!
Hoàng hoa,
thúy trúc xưa còn
Thanh phong, minh nguyệt,
ví von tự lòng
Giấc hồ đục,
giấc hồ trong
Tuế sương gác ngoại
phiêu bồng, ô hay!
----------------------------------------
Có những lần ra đồi sau hóng nguyệt
Lan phương hương thoảng dịu chút tâm hồn
Mật nghĩa thoáng qua như tà huân xế núi
Lặng, rất sâu, sương giáng hạ mơ màng
----------------------------------------
U nhã tình lan, thanh đạm hương
ngày ngày phiêu hốt khí thanh dương
chung trà huynh đệ vui đầy nguyệt
sảng khoái ngâm tràn, phương tiếp phương!
----------------------------------------
Ta ra đi tự hồng hoang ngày ấy
sinh diệt vô cùng vẫn víu bắt phù du
ta vẫn thấy, lòng mình xanh thẳm núi
từng đêm vàng, đối nguyệt dưới bầu thu
----------------------------------------
QUÊN
Để mây
để gió ngoài song
Để sương và nguyệt
giữa bềnh bồng hoa
Niềm vui
còn thú yên hà
Trăm năm đại mộng
quê nhà đã quên
----------------------------------------
Tự tại non ngàn với giá sương
Tinh ba anh tú, tự nhiên hương
Cành khô, ngọc nở, hồn hoa mộng
Nhụy thắm, vàng gieo, bóng nguyệt vương
Duyên ấy hẹn hò người lạc bước
Tình này thầm thỉ khách quên đường
Ai đầu vương giả ? Say vương giả ?
Thân thế đà quen chốn thảo phương !
----------------------------------------
Hồn về vô hạn, sương bay nhẹ
Thơ chảy muôn trùng, suối chẳng vơi
Qua lại lối xưa tìm cổ nguyệt
Linh Phong bia đá, tứ không lời!
----------------------------------------
Nghĩa vàng đáo nguyệt ngời son sắt
Cội cũ đò xưa rạng thủy chung
----------------------------------
Nỗi nhớ đó khát khao
luồn sợi tóc
Vòng tay ôm cuộn khói
bâng khuâng.
Uống chưa cạn chén trà sương móc
Trên đài cao
Em ngự mấy tầng.
Lên cao mãi
đường mây khép chặt.
Để xoi mòn
ảo tượng thiên chân.
Ồ, nguyệt quế!
trăng mờ đôi mắt.
Ồ, sao Em?
sao ấn mãi cung đàn.
Giai điệu cổ
thoáng buồn
u uất.
Xưa yêu Em
xao động trăng ngàn.
-----------------------
Nàng lớn lên giữa quê hương đổ nát
Tay mẹ gầy mà đất sống hoang khô
Đàn em nhỏ áo chăn không đủ ấm
Tuổi trăng tròn quanh má đọng sương thu
---------------------------------
Một đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển
Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa
Miền đất đó trăng đã gầy vĩnh viễn
Từ vu vơ bên giấc ngủ mơ hồ
---------------------------------
KHUNG TRỜI CŨ
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn
Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn phổ nhạc thành bài hát Khung trời hội cũ.
Nguồn: Tuệ Sỹ, Giấc mơ Trường Sơn, An Tiêm xuất bản, California, 2002
---------------------------------
MỘT BÓNG TRĂNG GẦY
Nằm ôm một bóng trăng gầy
Vai nghiêng tủi nhục hờn lay mộng tàn
Rừng sâu mấy nhịp Trường Sơn
Biển đông mấy độ triều dâng ráng hồng
Khóc tràn cuộc lữ long đong
Người đi còn một tấm lòng đơn sơ?
Máu người pha đỏ sắc cờ
Phương trời xẻ nửa giấc mơ dị thường
Quân hành đạp nát tà dương
Khúc ca du tử bẽ bàng trên môi
Tình chung không trả thù người
Khuất thân cho trọn một đời luân lưu
N.Tr. 4-1975
Nguồn: Tuệ Sỹ, Giấc mơ Trường Sơn, An Tiêm xuất bản, California, 2002
---------------------------------
NGỒI GIỮA THA MA
(Ngục Tối)
Lửa đã tắt từ buổi đầu sáng thế
Một kiếp người ray rứt bụi tro bay
Tôi ngồi mãi giữa tha ma mộ địa
Lạnh trăng tà lụa trắng trải rừng cây
Khuya rờn rợn gió vèo run bóng quỷ
Quỳ run run hôn mãi lóng xương gầy
Khóc năn nỉ sao hình hài chưa rã
Để hồn tan theo đốm lửa ma trơi
Khi tâm tư chưa là gỗ mục
Lòng đất đen còn giọt máu xanh ngời
Sài gòn 79
Nguồn: Tuệ Sỹ, Giấc mơ Trường Sơn, An Tiêm xuất bản, California, 2002
---------------------------------
Hồn tôi đi trong rừng lang thang
Cọng lời ru từ ánh trăng tàn
Mắt em nhỏ ngại ngùng song cửa
Nghe tình ca trên giọt sương tan
---------------------------------
TRĂNG
1
Nhà đạo nguyên không khách
Quanh năm bạn ánh đèn
Thẹn tình trăng liếc trộm
Bẽn lẽn núp sau rèm
2
Yêu nhau từ vạn kiếp
Nhìn nhau một thoáng qua
Nhà đạo nguyên không nói
Trăng buồn trăng đi xa
Nguồn: Tuệ Sỹ, Giấc mơ Trường Sơn, An Tiêm xuất bản, California, 2002
---------------------------------
Hoang vu
Cồn cát cháy
Trăng mù
Hoang vu
Cồn cát
Trăng mù
Cỏ cây mộng mị
Cơ đồ nước non
---------------------------------
Ơ kìa, nắng đỏ hiên chùa
Trăng non rỏ máu qua mùa mãn tang
Áo thầy bạc thếch bụi đường
Khói rêu ố nhạt vách tường dựng kinh
---------------------------------
Ngõ vào qua khóm trúc
Cửa khép vượt đường mây
Tá túc trăng hờn nhện
Nghiêng nghiêng áo lụa dài
---------------------------------
Chiều tôi về
em tô màu vàng ố
Màu bụi đường khô quạnh bóng
trăng
Đường ngã màu
bóng trăng vò võ
Em có chờ
rêu sạm trong đêm ?
---------------------------------
Lên cao mãi
đường mây khép chặt.
Để xoi mòn
ảo tượng thiên chân.
Ồ, nguyệt quế!
trăng mờ đôi mắt.
Ồ, sao Em?
sao ấn mãi cung đàn.
Giai điệu cổ
thoáng buồn
u uất.
Xưa yêu Em
xao động trăng ngàn.
---------------------------------
"Chờ mưa tạnh ta trải trăng làm chiếu
Nghìn năm sau hoa trắng trổ trên đồi"
---------------------------------
Này đêm rộng như khe rừng cửa biển
Hai bàn tay vén lại tóc xa xưa
Miền đất đỏ trăng đã gầy vĩnh viễn
Từ vu vơ trong giấc ngủ mơ hồ
---------------------------------
TIẾU KHÚC PHẬT ĐẢN
Tác giả: Tuệ Sỹ
✾ ♩♪♫♬
Sông Hằng một dải trôi mau;
Vận đời đôi ngã bạc đầu Vương gia.
Tuyết sơn phất ngọn trăng già,
Bóng Người thăm thẳm vượt qua chín tầng.
Cho hay Bồ tát hậu thân,
Chày kình chưa chuyển tiếng vần đã xa.
Sườn non một bóng Đạo già
Trầm tư năm tháng bên bờ tử sinh.
Nhìn Sao mà ngỏ sự tình:
Ai Người Đại Giác cho minh quy y?
Năm chầy đá ngủ lòng khe;
Lưng trời cánh hạc đi về hoàng hôn.
✾ ♩♪♫♬
Trăng gầy nửa mảnh soi thềm,
U ơ tiếng Trẻ, êm đềm Vương cung.
Sao trời thưa nhặt mông lung;
Mấy ai thấu rõ cho cùng nghiệp duyên.
Khói mơ quấn quýt hương nguyền,
Hợp tan là lẽ ưu phiền đấy thôi.
✾ ♩♪♫♬
Vườn Hồng khóa nẻo phỉnh phờ,
Cùng trong cõi Mộng chia bờ khổ đau.
✾♩♪♫♬
Thời gian vỗ cánh ngang đầu;
Sinh, già, bịnh, chết, tránh đâu vận cùng.
Khổ đau là khối tình chung,
Ai nâng cõi Thế qua bùn tử sinh?
Tuệ Sỹ, mùa Phật Đản 2549
---------------------------------
BÀI MỘT
Trời ơi một buổi hoa râm
Trời chưa nắng dại tóc dầm sương khuya
Nụ cười rồi một chuyến đi
Còn e năm tháng đã về trước ta
Môi in nửa bóng trăng tà.
---------------------------------
Anh đem giấc mộng đi hoang
Biết đâu mà kiếm trăng ngàn cho em?