TRÚC TƠ
Hiền hữu chư quân ghé gác thơ
Tình bằng sương trắng, núi xanh mờ
Lưng trời tiếng vạc, tâm đồng vọng
Nhân thế ai hoài tiếng trúc tơ
------------------------------
BẠN HÀN SƠN
Cỗi mai năm ngoái già không nở
Khóm trúc tháng ngày chim véo von
Tùng lão cằn khô, da rỉ mốc
Mai tùng trúc ấy, bạn hàn sơn!
------------------------------
ĐỀ TRÚC HIÊN
Đêm qua chim hót xanh cành trúc
Sớm dậy non xa chợt hiện kề
Ao ai du tử, pha màu khói
Thoáng giữa hiên mây, chữ lạc đề!
------------------------------
DƯỜNG NHƯ
Dường như nhánh trúc trong sương
Mỉm cười gió sớm trên đường lãng du
Dường như giữa cát bụi mù
Bóng ai thấp thoáng, mùa thu cuối vời
---------------------------------
bỏ thõng hai tay
như phủi bụi
nghêu ngao năm tháng giữa đồi hoang
vuốt mi, vuốt mặt,
mây bồng hải
bạn với hiên khuya: trúc mấy hàng
---------------------------------
TIỄN KHÁCH
chén trà
hương đã nhạt
khách tục về đã lâu
ta bước ra bụi trúc
gỡ chiếc lá vàng sâu !
---------------------------------
PHƯƠNG THẢO ĐỊA
Có phải bên đời – một chút tiên ?
Mà sao nhẹ lễnh giấc ưu phiền ?
Hoa đeo cành ngọc, trăng pha tuyết
Thơ thoảng vườn hương, ý điểm duyên
ngõ trúc, sương len hồn trí giả
cửa không, mây níu áo nhân hiền
bốn mùa u nhã tình phương thảo
chim hót đất lành, nghĩa cố viên !
---------------------------------
YÊN - HÀ - CÁT
ráng khói ngàn xưa, nét huyễn hư
yên hà, mai hạc – Tố Như ư ?
trăng khuya, trang sách, đèn tri kỷ
bạn cũ, chung trà, vị tĩnh cư
qua lại gác văn – mây mặc khách
tới lui thềm Đạo – bóng thiền sư
giấy trời, sương mực – thơ vô tận
bút trúc pha tình : vạn quyển thư !
---------------------------------
TÌNH TRÚC
Bốn mùa
xanh biếc, trúc ơi!
Ruột không,
tiết thẳng
đứng trời hạo nhiên
Quanh năm
nhả khí cao hiền
Còn tung xác lá,
án thiền tặng ta!
---------------------------------
một nửa hồn là một nửa thơ
nửa thân hạc biển nửa sương mờ
mênh mang tâm cảnh màu thanh nhẹ
bát ngát trời mây sắc lặng tờ
bóng trúc trăng reo niềm nhã nhã
cành lau chữ viết nét phơ phơ
cô liêu chợt nở mầm hoa đá
một thoáng thiên hư vỡ trắng bờ !
---------------------------------
ĐỀ CẢNH 1
Trăng nằm thương cổ miếu
Sen nở luyến hồ xuân
Nền xanh vương bóng trúc
Cội đá nảy tình thâm !
----------------------------
TÙNG TRÚC THIỀN DUYÊN
Nghĩa tình từ cõi phong vân
đạo tình tiêu sái
trí nhân vẹn huyền
cỗi tùng, bóng trúc thiền duyên
chơi miền nhược đạm
lòng thuyền đầy trăng!
----------------------------
Thung sâu cỏ lá màu tươi tắn
thềm vắng rong rêu sắc nõn nường
ngõ trúc gió reo âm Phạm Võng
am tranh mưa múa điệu Văn Xương
----------------------------
TRANG BỐI TỜ SƯƠNG
Thiếu lâm cao tăng nhị vị
hèn lâu mới ghé Sơn phương
mây trắng, đá xanh mở cõi
thông ngàn, trúc biếc đưa hương
trà chuyện câu thơ nét bút
đạo tình trang bối tờ sương
tiễn nhau nụ cười tịch lặng
dám đâu “khe cọp” chận đường!
----------------------------
NGẮM KHÔNG
Trúc reo, hiền giả xa về
Trầm thơm vừa lụn, trà quê nhạt rồi
Hương hoa gió giấu sau đồi,
Còn trơ mái rạ ta ngồi ngắm không.
---------------------------
TÌNH KHÔNG
Lơ thơ
khóm trúc non tây
Đã từng lãng đãng
gió mây cõi ngoài
Đồi đông
tùng đứng nghiêng vai
Nước sương năm tháng
rỏ hoài tình không.
----------------------------
ĐÊM NGUYỆT TRÚC
tạ từ
xuôi ngược bể dâu
tạ từ danh tướng
sắc màu thế gian
non sâu
đã lặng tiếng đàn
đêm đêm nguyệt trúc
gió ngàn vô thanh…
----------------------------
bỏ thõng hai tay
như phủi bụi
nghêu ngao năm tháng giữa đồi hoang
vuốt mi, vuốt mặt,
mây bồng hải
bạn với hiên khuya: trúc mấy hàng
----------------------------
Phong lai sơ trúc,
phong khứ nhi trúc bất lưu thanh
Nhạn quá hàn đàm
Nhạn khứ nhi đàm vô ảnh hiện
----------------------------
sống và thở
tới lui không để dấu
gió nhân tình
xao xác lá trúc lay
thương lòng mình
thương câu thơ ngọng nghịu
viết lên tờ mây trắng
thả non tây!
----------------------------
mênh mang gió,
mênh mang hương đêm
thổi hờ qua cổng trúc
trời khói mây len vọng tưởng mơ màng
xô cánh cửa
đụng khách trần thuở trước
đến làm chi tâm sự đám mù loang!
----------------------------
và đất nở những mầm xuân măng trúc
em hiến dâng những nhựa sống uyên nguyên
bao điển tích
tứ từ rơi rụng cả
giọt nắng bên thềm
tươi rói nụ bình yên!
----------------------------
trời đất bạn hiền
chung trà ấm
bên lò trầm thơm
tĩnh tọa đồi đông
nghe tiếng hạc kêu vời
hào sảng
câu thiền thi
dập dờn
lượn qua ngõ trúc...
----------------------------
TRÚC GIÀ
Trúc già
hứng bút đề thơ
Nước sương rỉ mực
phất phơ tháng ngày
Lúc nhàn,
ngắm núi, ngắm mây
Biết ai bạn hữu
non tây với mình
----------------------------
BẠN HIỀN
Tình lay
khóm trúc bên thềm
Hương ngàn thoảng nhẹ,
người quen thuở nào
Bụi hồng
rớt cuối non cao
Rót chung trà mạn,
đón chào hiền nhân
----------------------------
HÃY NHƯ
Hãy như
chiếc nhạn vô vi
Bay qua hồ rộng,
lưu chi bóng mình
Hãy như
khóm trúc lặng thinh
Gió qua mặc gió,
thất tình chẳng xao!
----------------------------
ĐÔNG, TÂY
Cô liêu
khóm trúc đồi tây
Thiết thân, tình nghĩa
gió mây cõi ngoài
Đồi đông,
tùng đứng nghiêng vai
Trang sương tĩnh lặng
một vài tứ không!
----------------------------
MÀU NHÂN GIAN
Gió lay
cành trúc bên dòng
Khói sương thấp thoáng
tơ đồng ngàn sau
Về đông,
con nước bạc đầu
Ngồi bên cội cũ
ngắm màu nhân gian !
----------------------------
CHẤP CHI
Chấp chi
lời tiếng ngoài tai
Gió qua khóm trúc,
xao hoài mãi chăng
Tuệ thiền
như thực thấy rằng
Pháp sinh, pháp diệt,
lẽ hằng thế thôi!
----------------------------
Vì giác ngộ lòng ta thành đá trắng
Nằm chiêm bao năm tháng đỉnh cô đơn
Cành trúc vàng đong đưa không muốn hỏi
Phong kín bao giờ, thiên tài, nguyệt đầu non?
----------------------------
Bên hông chùa, có một cành trúc thẳng
qua sương đêm, lá ướt, rủ vai mềm
nếu sa môn, là trời cao trực thướng
sao em còn nhi nữ luyến gia hương?
----------------------------
Vì giác ngộ lòng ta thành đá trắng
Nằm chiêm bao năm tháng đỉnh cô đơn
Cành trúc vàng đong đưa không muốn hỏi
Phong kín bao giờ
thiên tải, nguyệt đầu non?
Ai đại nguyện trong đời
cao chánh khí ?
Guồng tử sinh quay mãi
biết làm sao !
----------------------------
Vườn nhỏ nước mây trăng đường đạo
Non cao vườn trúc gió reo kinh
Gió sương thân thế thời tri ngộ
Chợt vẳng bên trời tiếng hạt kinh
-------------------------
NHẠC
Gió chạm vào cung đàn
Cành trúc vàng khẽ hát
Tiếng chim bên kia suối
Rơi vào nốt la thăng
--------------------
ĐÊM XUÂN
Xác pháo hồng ngõ trúc
Mừng tục khách lên chơi
Đêm vắng đêm cao sĩ
Thơ xuân chẳng tiếng lời
--------------------
GIỮA CUỘC ĐỜI
Con chim đậu cành trúc
Buồn ngứa cổ hát chơi
Ta có mặt giữa đời
Hứng làm thơ du hí
--------------------
Gió sớm thảnh thơi qua ngõ trúc
Trăng vàng tĩnh lặng ngủ non tây
Xuân thu kinh kệ không còn nhớ
Phật tươi vui chữ hiển bày
----------------------------
Sớm hôm gió mát ân ngàn trúc
Ngày tháng non xanh nghĩa vạn tòng
Đã đến đã qua - không mảy bụi
Hành tàng như thị - chẳng đầu lông!
----------------------------
Mây ghé hiên tranh tình cố cựu
Gió reo ngõ trúc, bạn tri âm
--------------------
Ghé cõi Yên Hà chơi mấy dạo
Để quên gánh đá giữa trần gian
Xuân nay trúc viện phùng tăng thoại
Một chút hư không quảy dặm đàng!
-------------------
ĐỀ TRÚC HIÊN
Hôm qua chim hót trên cành trúc
Sáng dậy non xanh chợt hiện kề
Vui xuân du khách tha hồ mộng
Rớt xuống từ đâu một hạt đề
----------------------------
ĐỀ PHƯƠNG THẢO ĐỊA
Cọng cỏ đùa xuân sương nước biếc
Hoa cài ngõ trúc thảo viên phương
Ai đem hạt bụi tung vô tận
Để ngọc hư vô đẹp bốn phương
----------------------------
TÌNH LAN THẠCH
Xa vắng bạn hiền xuân với ai
Thi thơ thiếp thảo gửi nhau chơi
Bâng khuâng vườn cũ, tình lan thạch
Miên mác hiên ngoài nghĩa trúc mai
----------------------------
Phật đã an lòng vui vĩnh cửu
Đời còn góp trí hiểu trần ai
Gặp nhau núi cũ tình non lặng
Khóm trúc vi vu, nắng mỉm cười.
-----------------------
Tà dương bóng trúc, áng mây chiều
Lặng lẽ, xa ngàn, vọng tiếng tiêu
Bút vẽ mảnh hồn, trăng biếc biếc
Thơ cài cành mộng, gió hiu hiu
Sâm thương vạn khoảnh, soi trường vọng
Ngưu Đẩu muôn đời chiếu tịch liêu
Bả loạn xôn xao ngoài dặm hải
Quay lưng sơn trạch thản hư triều
----------------------------
XUÂN GỐI CHỮ
Chợt đâu lá biếc reo cành trúc
Cây cỏ vườn đông mở hội ha ?
Nắng ấm vén mây xem đào chợ
Sương xanh phủi bụi ngắm lan nhà
Buồn vui chẳng thiệt dăm tờ lịch
Thu được đâu hơn mấy cuộc trà
Bàn sách gầy hương chờ bạn quý
Then cài gối chữ ngắm xuân qua
----------------------------
Trúc xinh trúc mọc vườn chùa
Hoa xinh hoa nở mút mùa trăng thơ
Thiền tâm đâu phải tình cờ,
Nghe xuân lãng đãng vượt bờ rong chơi
----------------------------
Chim quen gác trúc, mưa hòa nhạc
Hương nhớ phong thu, gió nhã trầm
Đọng đáy mắt xanh, hồn vũ trụ
Bốn mùa cổ độ chẳng biên phân!
----------------------------
NGUỒN TRONG LẶNG
Tùng trúc non cao khẽ cúi đầu
Nhớ ai, sương đọng lệ ngàn thâu
Mang ân tế độ, kinh mầm ngọc
Đội phúc khai truyền, pháp hạt châu
Cây cũ nầy hoa, tươi thắm mãi
Nhánh xưa vươn lá, biếc xanh lâu
Giữ gìn suối ngọt, nguồn trong lặng
Phụng hiến nhân gian giọt nhiệm mầu
----------------------------
TRĂNG RỪNG TRÚC
(Kính điếu Giác linh Ôn Trúc Lâm)
Thiên cổ, lung linh ngọn nến hồng
Người đi, sương nước lệ ngàn không
Kim cương, gậy gõ miền lau trắng
Viên giác, trăng đeo vạt áo sồng
Đáo bỉ, thung dung thuyền mật độ
Nhập triền, thanh thản hạnh chơn tông
Nhiên nhiên, pháp khí bừng trăm trượng
Hạo hạo, tâm hương tỏa vạn tòng
Hiên lạnh, hài xơ, thiền xóa chữ
Liêu nghèo, mái dột, đạo đơm bông
Gió qua rừng trúc, an vị sự
Vọng giữa hư vô, trống cổ đồng!
----------------------------
Lung linh sương khói quyện bồng lư
Trần Giải, cầu qua, bước dậy từ
Nước biếc, xôn xao gương cổ nguyệt
Non xanh, vằng vặc dấu thiên thư
Mây chầu, thầm tưởng trời vân uyển
Đá tạc, chừng mơ đất thái hư
Điệu trúc, gió ngân, phiền tục lãng
Rằng tâm tức Phật, cảnh hồ như...
----------------------------
TRI ÂM
Thạch trúc, cao sơn mãi dạn dày
Thâm sơn, u cốc, bóng mình soi
Kín phong thân thế, làn mây trắng
Thác gởi cô tâm, mảnh nguyệt gầy
----------------------------
Ngõ trúc, trẻ đùa vui vẻ nhỉ?
Vườn trăng, già ngắm thảnh thơi ghê!
Dạt dào câu hát, vàng nương bắp
Chan chứa điệu hò, xanh lũy tre
----------------------------
Ngõ trúc hoa vàng, ai thả mộng?
Am tranh mây trắng, khách dừng chân
Huyền Không muôn thuở tình như thử
Nẻo đạo, đường đời, chẳng nệ phân!
----------------------------
Người thả phong trần cho gió bụi
Về nương vườn, góc xóm trồng hoa
Chén trà sớm, hương lan thơm ngát
Ngẩng lên đầu trúc biếc rũ sao sa
----------------------------
Hoa cỏ chào mừng ta
Rung rinh sau mành gió
Khóm trúc gầy đung đưa
Giọt sương khô trên lá
----------------------------
Tỉa Trúc
Tỉa khóm trúc đầu sân
Cha đăm chiêu ngẫm ngợi
Nghe lời, khí chuyển vần
Lặng nhìn con, không nói!
----------------------------
Viết thoại đầu!
Chung trà hương thơm núi
Khách, bạn về đã lâu
Ta ngồi bên khóm trúc
Xem trúc viết thoại đầu
----------------------------
Bởi
Bởi ánh phù hoa, hạt móc rơi
Tìm về non vắng, biệt mù khơi
Ai hay sương khói vờn hiên trúc
Để chút mong manh lạc nửa vời!
----------------------------
Trúc tùng hứng bút đề thơ !
Nước sương rỉ mực vô vi tháng ngày
-----------------------------------
Tùng trúc non cao khẽ cúi đầu
Nhớ ai, sương đọng lệ ngàn thâu
Mang ân tế độ, kinh mầm ngọc
Đội phúc khai truyền, pháp hạt châu
Cây cũ nẩy hoa, tươi thắm mãi
Nhánh xưa vươn lá, biếc xanh lâu
Giữ gìn suối ngọt, nguồn trong lặng
Phụng hiến nhân gian giọt nhiệm mầu
----------------------------
Hiên lạnh, hài xơ, thiền xóa chữ
Liêu nghèo, mái dột, đạo đơm bông
Gió qua rừng trúc, an vị sự
Vọng giữa hư vô, trống cổ đồng!
----------------------------
Sương khói Bồng doanh vẫn ảo hư!
Bạch Am, Yên Tử, chốn này ư?
Tùng xanh, hạc trắng, chiều tri ngộ
Trúc biếc, mai vàng, sớm ẩn cư
----------------------------
Bút thảo tờ hoa cài ngõ trúc
Son đề bức lụa dán thiền cung
Tường vân nhẹ lãng, lan ươm nụ
Pháp vũ tươi nhuần, huệ trổ bông
----------------------------
Kinh truyện ngọt ngào, giao gió chuyển
Thi văn lồng lộng, gởi mây đề
Hài tăng sương đọng lay rèm trúc
Thu tứ, Thu phong bỗng nhất tề!
----------------------------
Lệ đỏ thành thơ, phải lệ trời?
Non xanh, hạc trắng, dấu chân người!
Lòng thiền vằng vặc trăng ba cõi
Rừng trúc mênh mông bạn một đời
----------------------------
Non tùng dựng bút sương pha mực
Lũng trúc phơi kinh nắng chép bài.
----------------------------
HẠC VÀ THU
Nghe thoảng hơi thu viếng cửa ngoài
Chừng mây ngơ ngác nẻo đồi mai
Non tùng dựng bút, sương pha mực
Lũng trúc phơi kinh, nắng chép bài
Man mác hương ngàn len cốc rạ
Bâng khuâng gió lạnh hé phên sài
Mắt xanh đã mỏng phương trời khói
Chớp cánh mơ hồ, hạc nhớ ai?
----------------------------
Kinh tụng, vén mây, nghe phải trái
Thiền hành, rẽ gió, ngắm đầy vơi
Hiên lan, khóm trúc reo chim khách
Trầm thoảng am không, đá mỉm cười!
----------------------------
Giữa mùa cư ẩn mở then sương
Đón khách phong vân mấy nẻo đường
Tay bắt mặt mừng, câu đạm nhã
Ý trao lòng gởi, nụ thanh phương
Lối mây thoang thoát, thiền tâm nguyệt
Hiên trúc mơ màng, đạo nghĩa hương
----------------------------
Gió qua khóm trúc, tình muôn xứ
Hương thoảng vườn thơ, nghĩa bốn bề
Kinh tụng một vài, vui nhược mộng
Thiền hành đôi chút, phủi trường mê
----------------------------
CHỮ NGỌN CÂY
Hiu hắt rừng Đông ngọn cỏ may
Tiêu sơ, thủy mặc khóm lau gầy
Cành sương lặng lẽ, mai đầu núi
Hồn đá mơ màng, chữ ngọn cây
Trời đất duyên thiền mười cõi rộng
Nước non tình đạo một lòng đầy
Tri âm gõ nhẹ vào then trúc
Mở cánh thơ vàng, hạc trắng bay!
----------------------------
Cội trúc lá reo lời tĩnh tại
Đầu non mây tỏa giấc an thường
Thư xa đâu dễ thơ phai sắc
Thu lạnh nào hay cúc thắm hương
----------------------------
Dường như mây khói chẳng phai màu
Một thoáng lòng, thương mấy biển dâu
Thơ ghé đồi lan, hương để lại
Gió qua rừng trúc, tiếng tìm đâu
----------------------------
Hắt hiu núi xế, chim về tổ
Liu lắt thu gầy, cõi nở hoa
Hiên lạnh, long lanh vàng lá trúc
Mới hay trăng sáng mấy quê nhà!
----------------------------
Mấy trang văn vụng rơi đầy áng
Một mảnh trăng khuya lạc cuối đồi
Đọt trúc vươn cao, vàng ửng biếc
Thế tình, sương lá, giọt hàn rơi!
----------------------------
Khe lạnh, dế giun hòa ngữ điệu
Bút cùn, mây khói dệt từ chương
Vô tình chiếc nhạn mờ thu giá
Cành trúc sân ngoài trĩu hạt sương!
----------------------------
Hai lần mai nở, xem thời khí
Mấy lượt đào rơi, hiểu thế duyên
Mở mắt, tùng xanh xem phố tục
Vén trăng, trúc biếc ngắm non tiên
----------------------------
Mượn khóm lan vàng, trăng hé nụ
Đốt câu thơ cũ, khói đơm bông
Mực sương, bút trúc hòa hương bối
Níu áo mây qua tạc mấy dòng!
----------------------------
Xao xuyến, hồ trăng chao chiếc nhạn
Bâng khuâng, nhà cỏ thoảng làn hương
Lặng nhìn ngõ trúc vờn mây trắng
Nằm mộng, đêm nay, hạc ghé vườn!
----------------------------
Am trúc, trăng in tình cố cựu
Thềm mây, gió thoảng khúc thừa lương
Chừng mơ dáng truyện, xuân ngời sắc
Thầm nhớ vần thơ, đạo ngát hương
----------------------------
Lòng thiền vằng vặc trăng ba cõi
Rừng trúc mênh mông bạn một đời!
----------------------------
Đắc thất, canh trường, tâm chiếu một
Thị phi, giấc vắn, trí lìa đôi
Cỗi tùng gió động, tình tân ngộ
Khóm trúc trăng lay, nghĩa cố hồi
----------------------------
Đứng giữa sim mua tùng đại trượng
Hòa cùng tràm chổi trúc hiền lương
----------------------------
Cốt trúc tươi xanh làn gió đến
Thần mai sáng đẹp giọt sương qua
Tân Xuân khánh thọ, duyên tròn phúc
Hương nụ đàm huê cứ ngỡ là...
----------------------------
Ý đạo vài câu len khói trắng
Tình thơ đôi chữ kết hoa vàng
Hình soi nước lặng, trăng đùa bóng
Âm thoảng trúc ngàn, gió cợt vang
----------------------------
Trăng chơi ngõ trúc, Xuân vườn lặng
Gió viếng phòng hương, Tết cảnh xa
Mực suối, thơ trong, reo lách tách
Am trăng, mây tía, lượn la đà
----------------------------
Dẫu không sợi chỉ đan y pháp
Cũng tợ đường kim dệt thảm thiền
Chưng giữa phòng thơ cành cỏ ốm
Vẽ bên khóm trúc mảnh trăng hiền
----------------------------
Thơ vụng mượn vần, đùa trúc biếc
Bút cùn khoe chữ, cợt đào phai
Lộc non phơi phới, rừng thay áo
Đón khí thanh dương, mở cửa sài!
----------------------------
Mượn
Mượn gió quạt cây cho mát
Mượn chim ca hát rừng vui
Mượn trăng, am mây đọc sách
Mượn sương, bút trúc vẽ vời
----------------------------
Đón khách
Lá xanh reo ngõ trúc
Phong trần khách đến chơi
Núi vắng, chờ cao sĩ
Trà hương, chữ nhạt lời!