NHỮNG TẬP THƠ - Ý THỨC THĂM HỎI -

Sử quán lá vàng không chín lắm

Nên tơ trời nhả sợi giữa khung thêu

Ta muốn hỏi tri âm trời lận đận

Khóm cúc già bên dậu nở hoa chưa?

 

------------------------------------------

 

 Ngồi khe rửa bút chờ mây lặng

Đợi cá ngậm trăng tiếp bạn hiền.

 

------------------------------------------

 

sống và thở chiếc lá xanh góc núi

bạn bè xưa – hương cỏ đến tìm ta

chén trà xanh, xanh ngát tấm tình xa,

trăng trên án đọc vần thơ mới biết

muốn bẻ bút ngại sương rừng rỉ mực

mây sớm chiều lui tới , mặc nhiên ta!

đá đứng lô nhô yên lặng quanh nhà

nhen lửa lạnh non thiêng ta sưởi bút!

 

------------------------------------------

 

Mây ghé hiên tranh tình cố cựu

Gió reo ngõ trúc, bạn tri âm

 

------------------------------------------

 

 TÌNH NGƯỜI

 Vô tình gót khách nhàn du

Gốc cây, phiến đá sắc thu dịu dàng

Con tim, đốm lửa địa đàng

Rơi vào câu chữ - nhân gian ấm lòng

 

----------------------

 

Hiên thơ chờ khách bên trời

Tình như mai tía hoa rơi lời chào!

Con chim uống nước Nguyên Đào

Hót chơi một tiếng rì rào gió Xuân!

 

----------------------------

 

Nỗi buồn lên núi hoá thân

con chim chiền chiện hót gần hót xa

lên đồi tây ngắm nguyệt tà

đợi người dặm lữ chén trà sương xanh

 

----------------------------

 

 

 CHEO LEO THƠ

Cảnh tình

nhẹ khói, nhẹ sương

Xanh trời, xanh đất

mến thương chan hòa

Lối mòn

khách lữ bước qua

Cheo leo thơ,

thoảng hương trà đâu đây

 

----------------------

 

Cành mai nở muộn khe sim,

Đợi trăng đầu tháng đến tìm tri âm

 

----------------------------------------

 

Câu thơ lấm tấm kỳ hương

Hồn hoa muôn vẻ, kết chương non tùng

Nguồn đào, khói toả mông lung

Gót lữ khách, núi chập chùng nhớ thương

 

 ------------------------------

 

Em là hồng tía, lam, hường

Dệt nên mộng ước thiên đường của nhau

Em là đốm sáng không màu

Tình người ấm lại - chữ câu dịu dàng

 

----------------------

 

GIỌT TÂM

Câu thơ từ cõi non ngàn

Vượt bao sông suối lang thang phố đời

Dẫu cho bụi lấm đất trời

Giọt tâm trong vắt tặng người tri âm.

 

----------------------

 

Dã quỳ vàng nắng con đường

Lan trăm vẻ, điểm sắc hương tình người

Hoa Tây, hoa Mỹ sánh chồi

Hoa chuông, hoa pháo cũng vui mỹ toàn

 

----------------------

 

Giữ chút hương cho non xanh

Mai sau đón bạn thị thành về chơi

 

----------------------------

 

Xuân thu cánh cửa không cài

Đợi tâm dặm bụi mốt mai tương phùng

 

----------------------------

 

Hồn Đà lạt thơm hương trà

Lẫn mùi hoa cỏ thiệt thà dễ thương

Gió đêm kể chuyện phố vườn

Sao khuya đàm đạo văn chương với mình.

 

----------------------

 

FORGET ME NOT

 Có loài hoa “đừng quên tôi”

Mà sao đành nỡ nửa đời quay lưng

Lỡ thương sắc núi hương rừng

Kiếp sau xin hẹn hạc tùng đề thơ.

 

----------------------

 

 MẦM ĐÁ

 

Thương thương đất đỏ quê nghèo

Rau xanh cải trắng cheo leo sườn đồi

Chợt như mầm đá mỉm cười

Chắt chiu hơi thở cho đời sống lâu

 

 ----------------------

 

Non tùng dựng bút sương pha mực

Xứ mộng đề thơ chữ hiển tình

 

 --------------------------------------------

 

Kinh tụng, vén mây, nghe phải trái

Thiền hành, rẽ gió, ngắm đầy vơi

Hiên lan, khóm trúc reo chim khách

Trầm thoảng am không, đá mĩm cười!

 

 --------------------------------------------

 

Trúc reo, hiền giả xa về

Trầm thơm vừa lụn, trà quê nhạt rồi

Hương hoa gió giấu sau đồi,

Còn trơ mái rạ ta ngồi ngắm không.

 

 --------------------------------------------

 

TẶNG NHỮNG CHIẾC LÁ

 Có khách

từ mù biên phương

Chập chờn gió cát

khói sương tìm về

Ngắt đôi

chiếc lá bồ đề

Tặng người lui tới,

quán quê bạn hiền!

 

 --------------------------------------------

 

ĐÁ, YÊN HÀ, BẠN LỮ

 ngày xưa, Đá ngủ trong lòng núi

vì  Bạn Yên Hà – ghé cuộc chơi !

rêu cỏ làm Văn, không nệ bút

trăng sao đọc Sách, chẳng mê lời

có chàng du tử tóc ngàn suối

có khách phong trần áo dặm khơi

gặp Đạo, tình vong, không nói nữa !

bây giờ, Đá lại nở hoa vui !

 

 --------------------------------------------

 

XUÂN ĐỀ YÊN HÀ CÁC

Ngày xưa đá ngủ trong lòng núi

Vì bạn Yên Hà nghé cuộc chơi

Rêu cỏ làm văn không có bút

Trăng mây đọc sách chẳng ghi lời

Có chàng du tử tóc ngàn suối

Có khách phong trần áo dặm khơi

Gặp đạo tình vong không nói nữa

Xuân về đá lại nở hoa vui

 

-------------------

 

TIỄN KHÁCH

chén trà

hương đã nhạt

khách tục về đã lâu

ta bước ra bụi trúc

gỡ chiếc lá vàng sâu !

 --------------------------------------------

 

 Yên – Hà – Các

ráng khói ngàn xưa, nét huyễn hư

yên hà, mai hạc – Tố Như ư ?

trăng khuya, trang sách, đèn tri kỷ

bạn cũ, chung trà, vị tĩnh cư

qua lại gác văn – mây mặc khách

tới lui thềm Đạo – bóng thiềàn sư

giấy trời, sương mực – thơ vô tận

bút trúc pha tình : vạn quyển thư !

 

 --------------------------------------------

 

Câu thơ lấm tấm kỳ hương

Hồn hoa muôn vẻ, kết chương non tùng

Nguồn đào, khói tỏa mông lung

Gót lữ khách, núi chập chùng nhớ thương

 

 --------------------------------------------

 

NIỀM VUI

 Có khách quý đến chơi

Lò trầm xông sơn cốc

Có bạn tốt trong đời

Chậu trường xuân bên cửa

 

 --------------------------------------------

 

TRIỀU SƠN PHƯƠNG

 Cảnh ẩn bên trời, khói lẫn sương

Chầu quanh ba ngọn : triều sơn phương

Chập chờn triền đá, thơ lưu khách

Róc rách lưng đồi, suối dẫn hương

Đứng giữa sim me, tùng đại trượng

Hòa cùng tràm chổi, trúc hiền lương

Mấy lều đọc sách đầy trăng  gió

Dép cỏ, nón lau : giấc mộng thường !

 

------------------------------------------

 

NGHE XUÂN

Ngàn xuân cánh lụa bay đầu núi

Để áo sương màu mai điểm hoa

Chim hót đưa tin khách dặm phố

Nói cười sáo gió vọng xa xa

 

--------------------

 

Khách hiền ghé lại ly trà suối

Bạn tốt thăm chơi bát nước đầy

Gió sớm thảnh thơi qua ngõ trúc

Trăng vàng tĩnh lặng ngủ non tây

 

--------------------------------

 

ĐỀ TRÚC HIÊN

Hôm qua chim hót trên cành trúc

Sáng dậy non xanh chợt hiện kề

Vui xuân du khách tha hồ mộng

Rớt xuống từ đâu một hạt đề

 

---------------------------------

 

GỐI CHỮ

Chợt đâu chim khách reo ngàn trúc

Cây cỏ quanh vườn mở hội ha?

Nắng ấm vén mây xem đào chợ

Sương xanh phủi bụi ngắm lan nhà

Buồn vui chẳng thiệt dăm tờ lịch

Thua được đâu hơn mấy cuộc trà

Bàn sách gầy hương chờ bạn quý

Then cài, gối chữ đón xuân qua!

 

------------------------

 

 Khách hiền ghé lại ly trà ấm

 Bạn tốt thăm chơi bát nước đầy

 Gió sớm thảnh thơi qua ngõ trúc

 Trăng vàng tĩnh lặng ngủ non tây

 

------------------------

 

XIN

Xin chở một làn gió
Thổi mát cố hương thôn
Xin câu thơ viễn khách
Sương trắng lòng viên môn

 

--------------------------------

 

Đón khách

 Lá xanh reo ngõ trúc

Phong trần khách đến chơi

Núi vắng, chờ cao sĩ

Trà hương, chữ nhạt lời!

 

-----------------------------

 

Viết thoại đầu!

Chung trà hương thơm núi

Khách, bạn về đã lâu

Ta ngồi bên khóm trúc

Xem trúc viết thoại đầu

 

----------------------------

 

CHÁY CHỮ

 

Lỡ quen hạc chiếu chơi non quạnh

lại mến trăng gầy lạc phố khuya

ta đã khóc thơ hồn đá vỡ

bạn còn vẫy bút giọt sương chia

phất hoài ý trắng hoa xưa nọ

rỉ mãi tim hồng ngõ bụi kia

nhớ bạn, nến soi tìm chữ cháy

hoá ra lửa lạnh táp biên bìa!

 

--------------------------------

 

đã mấy Huyền Không,

vui cỏ hoa

nhân tình ác lặn, xế huy tà !

điền viên thanh khí, u nhàn nhé !

tri kỷ không về,

Ta với Ta !

 

-------------------- 

 

TRI KỶ

 Bốn mùa

tri kỷ cỏ hoa

Ai người tri kỷ,

chung trà đạm hương

Thương hoa,

thương kiếp vô thường

Thương ta thân thế

khói sương mơ màng

 

---------------------

 

Trăng khuya đọc sách đèn tri kỷ

Bạn cũ ẩm trà vị tĩnh cư!

Lĩnh cao văn dẫn hồn thanh khí

Lũng thấp thơ vương gót thiện hài

 

----------------------------

 

PHƯƠNG CẢO MỘNG

 

Ngoảnh lại ngàn xưa phương cảo mộng

Điệp trùng tri kỷ, nhã lan hương

Gẫm thẹn thi từ, không tải đạo

Còn chăng tịch mịch, nguyệt soi đường.

 

---------------------------------

 

PHONG LAN

 ẩn sĩ chi hoa ? vương giả hoa ?

thuở xưa quê quán chốn yên hà

sắc hương thanh nhã, bao người mến

cốt cách kiêu kỳ, ít kẻ ưa

uống móc ăn sương – y nết cựu

gìn vàng, giữ ngọc – vẫn nòi xưa !

hồng trần lỡ đọa thì không tiếc

chỉ tiếc tri âm ít ỏi là…!

 

---------------------------------

 

Tơ đồng

Tơ đồng

rung phím mà chơi

Tri âm thiên cổ,

đất trời bơ vơ!

Mực sương,

bút cỏ đề thơ

Ngàn sau vi tiếu,

mấy bờ cảo thơm!

 

-----------------------------------------------

 

Mái tranh, góc núi, vầng trăng lạnh

Tĩnh tọa tri âm chiếc bóng mình

 

 ------------------------------------------------

 

 CÕI VĂN

Cỏ, hoa văn,

gót chân người

Khe xanh, đá trắng,

khoe tươi, điểm hồng

Tri âm,

ai đó tấm lòng

Đồi hương, đợi giọt

sương trong ẩm trà!

 

 ------------------------------------------------

 

TÀI HÈN

Tài hèn

nên kiếp lâm viên

Thì xin hoa cỏ

chút duyên bạc đầu

Tri âm

nếu có tìm nhau

Chén trà bên giậu,

hương cau cuối vườn

 

---------------------

 

CÕI NÀY

Viết chi

rồi cũng dùng lời

Mần chi

rồi cũng

chuyện đời loay hoay

Tri âm còn một cõi này

Yên Hà, mai hạc,

khói mây bạn cùng!

 

--------------------------------------

 

TAY RUN VIẾT

Một buổi trà sương, chung ẩn sĩ!

Một câu thơ cổ, hương tri âm !

Màu chim cánh khói, thương trời hạ

Giọt nắng hình hoa, luyến giậu xuân

Chộn rộn trăm sông, thuyền đạo lý

Lao nhao mấy côi, chợ nhân luân

Thường như viết mãi, tay run mãi

Nhắp cạn tứ trăng, bút chuyển vần!

 

--------------------------------------

 

Điểm ánh mắt xanh xem nguyệt hạ

Mượn màu tóc trắng đón sương đông

Mây lành gió ấm, tình phương địa

Huynh đệ tri âm, nắng cỏ hồng!

 

--------------------------------------

 

Trời đất duyên thiền mười cõi rộng

Nước non tình đạo một lòng đầy

Tri âm gõ nhẹ vào then trúc

Mở cánh thơ vàng, hạc trắng bay!

 

--------------------------------------

 

Cây thở sương mù có còn không?

Cành khô hoa vẫn đoá phiêu bồng

Ai người tri kỷ mờ sương khói

Hãy đến cùng nhau một chút lòng

 

----------------------------

 

Suối reo, lá reo, đá cũng reo

Niềm vui tri kỷ chút tiêu diêu

Sá gì sương khói trần sa hữu

Uống cạn chung trà ngắm tịch liêu

 

----------------------------

 

Chung một rừng lan của thiện hiền

Làm người đâu tục, biết đâu tiên

Hạo nhiên đạp đất chân không lấm

Xin tặng mai sau một cõi miền

 

----------------------------

 

Ta đã run tay viết chữ thường

Đi qua trần thế khói sương vương

Ngồi đây tri kỷ tình xưa cũ

Tao ngộ cùng ta một đoạn đường

 

----------------------------

 

Nhắm mắt nhìn xuyên thấy mặt trời

Tinh khôi ánh nắng cỏ hoa vui

Ta cùng Sử  Quán tình riêng cõi

Bản sắc quê hương đóa tuyệt vời

 

----------------------------

 

Lưu bóng, giữ hình kỷ niệm nhau

Nhìn xem mây trắng thoáng qua đầu

Biết đâu khoảnh khắc đâu tồn tại

Vĩnh cửu hoa bèo điểm biển dâu

 

----------------------------

 

Đã hẹn cầm tay bước cõi ngoài

Từ trong lùm bụi quyết vươn vai

Lỡ yêu cái đẹp yêu chân thực

Thắp lửa con tim suốt dặm dài

 

----------------------------

 

Chút nước, chút sương, chút khí trời

Xin ai tri kỷ – thở cùng tôi

Tùng già rỉ nhựa, thơ thêm mực

Thắp lửa nhân văn phụng hiến đời

 

    ----------------------------

 

Cây đã khô mà nhựa cũng khô

Tình người giun dế khóc hư vô

Đêm sâu đất thở, mầm vươn nhẹ

Đội ánh bình minh vượt cõi bờ

 

----------------------------

 

Nhúm lửa góc khe, sưởi cỏ hoang

Chú sâu vỡ kén, đón trăng vàng

Hóa ra trời đất ươm thi tứ

Tung cánh hạo nhiên cỡi gió ngàn

 

----------------------------

 

  ĐÓN

Chừ ta

mở rộng cửa nhà

Đón chim,

đón gió ta bà ghé chơi

Rồi còn

khói bụi bên trời

Và thêm bạn cũ

nhiều đời tha hương !

 

----------------------------

 

BÊN VƯỜN

Lá nghiêng

hứng nắng bên vườn

Hương từ

năm trước

tiện đường ghé chơi

Đóa hoa

tươi tắn nụ cười

Hỏi thăm bạn cũ,

bồi hồi tứ thơ

 

----------------------------

 

U nhã tình lan, thanh đạm hương

ngày ngày phiêu hốt khí thanh dương

chung trà huynh đệ vui đầy nguyệt

sảng khoái ngâm tràn, phương tiếp phương!

 

----------------------------

 

Nhánh tùng

Từ ngày

đem lửa lên non

Đốt kinh

soi chữ

lối mòn mù sương

Nhen tim,

ấm áp khu vườn

Đồi đông hạo khí:

Tùng vươn nhánh tùng!

 

---------------------- 

QUÊ AI

 

Quê ai có áo sương mù

Có trăng cổ tích, có chùa cheo leo

Có nương thôn bản còn nghèo

Tình rừng tình đất truông đèo nở hoa

Mộng thơ pha đậm chung trà

Uống say nửa giọt thì ta quên về!

-------------------------- 

ĐÌNH THƠ

 

Đàn thơ thuở nọ giao duyên

Con sâu hoá bướm dạo miền cỏ hoa

Tao nhân mặc khách ghé qua

Quên lời quên chữ Chung trà Cố Viên !

 

---------------------------------- 

Đề  TÂY HIÊN

 

tình đông,

còn một chút này

cành lan nở muộn

hiên Tây gió lùa

bạn vàng

giữa chợ chiều lưa

chung trà chưa ấm

tiễn đưa ngập ngừng !

.
.
.