NỖI LO ONG BƯỚM

  Tôi là người phụ trách Vườn Cấm XQ Sử Quán. Khi tôi ngồi vẽ bức chân dung của mình, có một anh thanh niên đến và hỏi chuyện tôi. “Này cô ơi, Vườn Cấm – nơi mà cô đang bước ra có gì trong đó mà phải cấm?” Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân có vẻ rất tinh nghịch. Tôi mỉm cười và đáp lại rằng: “Vườn Cấm là nơi vứt bỏ những chiếc mặt nạ không tình yêu, nơi cất giữ nỗi lo của ong bướm, nơi mà cứ mỗi độ thu về chúng tôi lại rủ nhau đi xem thượng đế và con người cùng bò lổm ngổm để nhổ cỏ dại, để xây dựng giấc mơ tròn trịa của con người”.

   Kính thưa quý khách! Vườn Cấm tại XQ Sử Quán – Đó là nơi mà tinh thần nghệ nhân nghệ sỹ XQ tìm thấy được ánh hào quang của lòng bác ái, lòng trắc ẩn, lòng từ tâm và kể cả sự hài hước. Và khi tinh thần của chúng tôi tìm được chỗ trú ngụ trong trái tim, là lúc tôi phát hiện ra mình có một năng lực kỳ lạ.

   Và trong chương trình đêm hội nỗi lo của ong bướm hôm nay có những vị khách quý và có các anh chị nghệ nhân, nghệ sĩ ở đây, nhất là các anh chị nghệ nhân - nghệ sỹ đến từ các khu vực Nam Trung Bắc tôi xin kể lại những suy tưởng của mình khi vẽ tác phẩm chân dung của tôi tại Vườn Cấm.

   Như các anh chị đã biết: Đà Lạt là thành phố huyền thoại của những chuyện tình trên mỗi địa danh mà khi tôi là một người nhập cư về thành phố này tôi được biết mỗi người đàn ông lẫn đàn bà đều tôn thờ những chuyện tình đó, và bản thân tôi cũng thế, trong cuộc sống gia đình hằng ngày nhạt nhẽo, chúng tôi mơ tưởng đến sự tôn sùng từ đêm này đến đêm khác, đến cái thế giới lãng mạn mà thành phố chúng tôi đang có.

  Đó là vì ngày hôm nay người phụ nữ chúng tôi nhân cách luôn luôn bị tách làm đôi. Chúng tôi không sinh ra từ một cái gì cả, chúng tôi tự tạo ra bản thân của mình, những con người mới, ở một thế giới mới.

  Chúng tôi phải dè xẻn từng xu một, mua đi bán lại, xây dựng những tượng đài nho nhỏ, nhưng như thế vẫn chưa bao giờ là đủ. Chúng tôi cần một người nào đó, một thần tượng nào đó trú ngụ trong phần ẩm ướt của bản thân mình, cái phần từ chối giấc mơ thành công vật chất ở một thế giới mới của ngày hôm nay.

   Năm nay tôi 28 tuổi, tôi đã gặp những người đàn ông, hắn rất trẻ và rất đẹp trai. Hắn buôn bán tất cả, hắn không hẳn là độc ác. Hắn có một cách nhìn nhận đầy lãng mạn về tiền bạc và tiền bạc là mối tình lớn của đời hắn.

  Tôi cũng đã gặp những người vẫn có khả năng cười, có một phong cách hiệp sĩ, lầm lì, ít nói, lúc nào anh ta cũng suy tưởng đi tìm linh hồn vô thức của mình ở đâu đó. Tuy rằng anh ta có bạn gái là một người mẫu diễn viên, nhưng anh ta là một nhân vật cô độc và không có tình yêu như bản thân vật chất mà anh ta đang sở hữu.

  Tình yêu dù có mạnh mẽ, hung tàn, bạo lực, yếu đuối đến đâu tôi vẫn có cảm giác đói như một con ma men đói thuốc.

  Tôi và những người phụ nữ đã thừa hưởng được những gì của ngày hôm nay. Trong cuộc sống này, đôi lúc chúng tôi như bị gây mê, đi tìm bản thân của mình. Thần tượng của chúng tôi hiện giờ đang ở đâu hay vẫn chỉ là những chuyện tình trên mỗi địa danh ở thành phố Đà Lạt này, những thần tượng vừa gần gũi vừa biết bao xa cách. Liệu rằng một ngày nào đó, chúng tôi có dũng cảm nhìn vào khoảng không đó để nhận ra cái lõi trống rỗng trong văn hoá của mình  hay không, để nhận thấy điệu nhảy đi đến cái chết của nó và xác định lại chúng tôi thật sự là ai? Hay chúng tôi sẽ tiếp tục là những con người mang một thứ mặt nạ không có tình yêu cho tới vĩnh cửu.

    Trong kiếp phù du này thần linh và những con người trần thế chúng ta có được chất nhạc và chất thơ trong cuộc sống hằng ngày đó là nhờ vẻ đẹp vĩnh hằng và cứu rỗi của chiến công tình yêu.

    Tôi đã suy nghĩ như vậy khi ngồi tại Vườn Cấm XQ Sử Quán để vẽ chân dung của mình. Có người sau khi nhìn tác phẩm này đã hỏi tôi: “Tại sao cô gái trong bức tranh có giọt nước mắt chảy”. Tôi đã trả lời rằng: “Đây là chân dung của tôi, giọt nước mắt tôi khóc cho sự trống rỗng trong văn hóa của mình, khóc cho những chiếc mặt nạ không tình yêu”.

   Trong chương trình đêm hội nỗi lo của ong bướm hôm nay, tôi cùng các chị nghệ nhân làm việc tại vườn cấm đã viết những giấc mơ của mình trong mỗi bài thơ trên những chiếc lá, cất vào những góc không vật chất để xin gởi tặng cho quý khách nào tìm thấy.

   Khi vẽ xong tác phẩm, tôi cảm thấy rất buồn và hụt hẫng. Tôi đã ra ngoài nhờ các anh họa sỹ hát cùng tôi bởi vì lúc này tôi cảm thấy rất cô đơn.

.
.
.