Tác giả - Tác Phẩm: BA TIẾNG GỌI CAO NGUYÊN ĐÀ LẠT

Giới thiệu Tác giả - Tác Phẩm

BA TIẾNG GỌI CAO NGUYÊN ĐÀ LẠT

Tác giả: Nghệ nhân Tăng Thị Quyên - PHỤ TRÁCH PHỤ NỮ VÀ TRUYỀN THÔNG XQ ĐÀ LẠT SỬ QUÁN

Sinh ngày 27/12/1992

Làm việc tại XQ Đà Lạt Sử Quán từ năm 2010

Người Đà Lạt xưa thường nói rằng tiếng gọi thứ nhất: những người đầu tiên lên Đà Lạt tin rằng nơi đây có thể tiếp xúc với thế giới khác – thế giới siêu nhiên, thế giới siêu phàm, và tại Đà Lạt này tiếng nói nghe được là tiếng nói tinh hoa thực chất nhất.

Tiếng gọi thứ hai: tiếng gọi này đối với những ai sầu thế, khinh ghét cái thế giới này, khinh ghét một xã hội suy vong, nhất thiết phải lên án nó, nơi đó sự hiện diện của thượng đế, thần linh, bị chuyện tiền nong, buôn bán – xích mích hằng ngày làm cho tiêu tan – làm cho con người trần thế không còn ý thức được sự thiêng liêng nữa mà thượng đế của họ chỉ là đồng Đôla. Ngược lại, cao nguyên Đà Lạt, đỉnh cao của sự vắng lặng và tinh khiết, không gợi chút trần ai. Lạ kỳ thay, thiên nhiên ở Đà Lạt vẫn còn lưu lại những dấu vết của cõi thiên đường.

Tiếng gọi thứ ba: trên cao nguyên Đà Lạt này, con người tin chắc rằng sẽ có những dấu hiệu đầu tiên của ngày tận thế. Họ tin rằng thế giới rồi sẽ đi đến tận cùng là điều chẳng xa nữa. Trời cao không biết khi nào có thể mở toang ra, từ đó hiện ra những thiên thần hủy diệt với thanh gươm sáng quắc trên tay – một lò lửa cháy rực, thiêu cháy tất cả… Muốn tránh được tai họa đó thì trong giờ phút tận thế, con người phải ở trong một trạng thái tu dưỡng tâm linh, thành tâm cầu niệm thì càng phúc được bấy nhiêu.

 

Bộ tranh thêu: ĐÀ LẠT MÙA THU

Kích cỡ: 35 x 45 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Tăng Thị Quyên

 

NGHI LỄ BUỘC CHỈ ƯỚC NGUYỆN SAU KHI HOÀN THIỆN TÁC PHẨM

 

Bộ tranh thêu: KHUNG TRỜI DỊU ÊM

Kích cỡ: 35 x 45 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Tăng Thị Quyên

 

Bộ tranh thêu: CUNG VÀNG SẮC THU

Kích cỡ: 35 x 45 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Tăng Thị Quyên

 

1.Tác phẩm tranh thêu: MÙA XUÂN TRỞ LẠI

Kích cỡ: 115 x 185 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Nhóm nghệ nhân thêu tranh phong cảnh

 

2.Tác phẩm tranh thêu hai mặt: CÕI MƠ

Kích cỡ: 65 x 85 cm

Chất liệu: Vải voan, chỉ bóng, chỉ tơ tằm, chỉ DMC

Nghệ nhân: Trương Thị Thu

 

Tác phẩm thêu: CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH

Kích cỡ: 150 x 200 cm

Chất liệu: Vải cotton, chỉ DMC, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Tăng Thị Quyên và nhóm nghệ nhân thêu tranh triết lý

 

Bộ hoa cài áo điêu khắc: Ý ĐIỂM DUYÊN

Chất liệu: Vải voan, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Tăng Thị Quyên

 

Tác phẩm: TÙNG BÁCH NON CAO

Kích thước: 180 x 275 cm

Nghệ nhân: Mai Thúy Huệ

 

Ta là cánh hạc lang thang

Suối sông dòng đục dặm ngàn bỏ đi

Chẳng hữu vi, chẳng vô vi

Hòa theo mây trắng trí tri cuộc bồng!

 

Tác phẩm: NGÔI NHÀ HẠNH PHÚC

Kích thước: 100 x 155 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Nguyễn Thị Kim Hồng

 

1.Tác phẩm: HẠO KHÍ LĂNG VÂN

Kích thước: 100 x 155 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Cù Thị Thanh Trang

 

2.Tác phẩm: NẮNG BAN MAI

Kích thước: 55 x 75 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Lê Thị Phương Thảo

 

3.Bộ tranh thêu: GỌI NẮNG

Kích thước: 35 x 45 cm/ bức

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Nguyễn Thị Kim Hồng

 

Khách phương xa đến với Đà Lạt lấy làm ngạc nhiên. Trong những ngôi biệt thự thường có treo những cái đầu nai, và ngay sau đó thắc mắc của họ được giải đáp rằng: tổ tiên của người Đà Lạt xưa khi đi săn về đêm, họ thường ngắm lấy một điểm trên bầu trời để định hướng cho mình, đó là sao Bắc Đẩu, và khi chòm sao Đại Hùng Tinh – tượng trưng cho hình ảnh của những con nai cái hiện ra, họ tin rằng lúc này ở những khu rừng thông sẽ xuất hiện những con nai đực… Có một lần vị tổ tiên Đà Lạt bắn trượt một con nai đang ăn cắp mặt trời, ông đuổi theo con nai, những bước chân của ông đã để lại những vệt sáng trên bầu trời “đó là dải ngân hà ngày nay”.

Cuối cùng ông cũng đuổi kịp con nai, lấy lại mặt trời, đem ánh sáng đến cho thành phố Đà Lạt. Ông đem cái đầu nai về treo trong nhà và phát chia thịt nai như chia sẻ hạnh phúc, ánh sáng đến cho mọi người. Ngày nay, nếu chúng ta thấy trong một ngôi biệt thự nào của Đà Lạt trưng bày một bức tranh thêu về nai, nó chứng tỏ rằng chủ nhân của ngôi biệt thự đó là người có quyền uy và được nể trọng.

 

Tác phẩm: LẠC GIỮA RỪNG THU

Kích thước: 90 x 125 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Phan Thị Lan

 

Tác phẩm tranh thêu: VẺ ĐẸP HOANG DẪ

Kích cỡ: 130 x 185 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Cù Thị Thanh Trang

 

CÂU CHUYỆN CON BÁO

 

...Một hôm, con báo rời hang ổ lên đường đi săn. Con báo rất đói, đã bao nhiêu đêm rồi nó chưa được ăn một miếng nào. Nó đi rất nhẹ chân qua khu rừng, mắt long lên, lưỡi lè ra, đuôi cụp xuống, bỗng nó rơi tõm xuống một cái hố được khéo léo phủ lá rụng để làm bẫy. Con báo choáng váng, không biết xoay sở thế nào, kêu lên ư? Như thể khác nào gọi người đi săn từ xa đến cho nhanh để đập chết nó. Nó lồng lộn ở dưới đáy hố, nhảy từ thành hố bên này sang thành hố bên kia. Không có cách nào ra được!

Mệt nhoài, nó bắt đầu hú lên. Vì như nó tự nhủ: “Lẽ nào có thể im lặng mà chết trong khi có mồm để kêu cứu? Biết đâu đấy? Có thể có một người anh em nào đó của một bầy bốn chân nghe thấy tiếng mình đến giải thoát cho mình cũng nên.”

Nhưng ngược lại! Con thú nào hễ nhìn thấy con báo ở dưới hố là đã co cẳng chạy đứt hơi:

- Chui cha! Báo ư? Lại gần nó để mất mạng à! Để mặc nó tự xoay sở lấy thôi. Ai có thân người ấy lo!

Những con vật bốn chân theo hàng một đi vòng cái bẫy: con báo bị bỏ mặc ở dưới hố.

Trong khi đó, con khỉ má trắng ngồi trên một cành cây lọng, tay cầm một quả cây vàng rộm đưa lên mồm ăn mà mặt vẫn nhăn nhó, nghe thấy những tiếng than vãn của báo. Nó nghiêng người, đưa mắt tìm dưới tán cây nhưng không tìm ra kẻ thốt ra tiếng kêu than như vang lên từ lòng đất. Con khỉ vươn thẳng người lên, mất thăng bằng và ngã xuống một bụi cây. Nó vểnh tai nghe: đúng là có tiếng rên rỉ từ dưới hố vọng lên. Nó lo lắng:

- Hôm nay có chuyện gì ấy nhỉ? Ai lại có thể rên rỉ như vậy?

Nó thả mình xuống đất và nhìn thấy gì? Một con báo mình phủ đầy bùn đến tận mắt đang rên rỉ dưới đáy hố.

- Ôi anh báo, con trai của bố tôi, anh làm gì ở đó? – con khỉ hỏi.

Báo bắt chuyện ngay:

- A, em khỉ, con trai của bố anh, nhân danh tình họ hàng thân thích của chúng ta, anh xin em hãy cứu anh. Anh chết đến nơi rồi. Anh sợ nhất là người chủ của cái bẫy này. Hắn mà tìm thấy anh ở đây thì đi đời nhà anh. Ôi, em khỉ, xin thương anh, lôi anh ra khỏi cái hố này!

Khỉ má trắng bỏ ra một phút im lặng để suy nghĩ. Nó vốn biết tính tình của báo. Nó muốn xua tan một mối hoài nghi:

- Nếu em kéo anh lên, liệu anh có bắt em không?

Báo ta thề:

- Không bao giờ! Ô Hay! Có ai lại làm như vậy bao giờ!

Khỉ lại nói:

- Nói thật rành mạch với nhau nhé. Thỏa thuận được với nhau rồi thì anh phải lấy danh dự ra mà thề đấy.

Báo xác nhận:

- Anh xin viện tất cả các tổ tiên của anh ra mà thề: đừng sợ gì cả, con trai của bố anh, cứu anh đi.

Vẫn nghi ngờ, khỉ má trắng hỏi thêm:

- Này anh báo. Có phải anh nói như vậy chỉ vì bị nguy đến tính mạng hay không? Hay còn vì lý do nào khác? Có đúng anh là báo không. Mọi loài vật đều biết rõ tính tình anh. Anh có bao giờ tha chết cho con vật nào đầu.

Báo thề đi thề lại là đã thay đổi tính nết rồi. Khỉ má trắng viện đến sự khôn ngoan cổ truyền:

- Ông cha ta thường nói “cái chết dễ cởi mở lắm.” Và các cụ còn nói thêm “có thể chữa được bệnh chứ không sửa được tính nết, vì tính nết bám riết lấy người.”

Báo không nổi nước mắt, nó van xin:

- Em khỉ má trắng ơi, con trai của bố anh, cố đưa anh ra khỏi cái hố này và anh xin thề với em: họ nhà khỉ và họ nhà báo sẽ kết thân với nhau suốt đời!

Khỉ chấp thuận:

- Ôi anh báo, anh thề rồi đó. Để xem sao.

Nói đoạn, nó bẻ một cái gậy dài, đặt ngang miệng hố. Nó ngồi lên gậy, thả đuôi xuống hố cho báo bám lấy. Nháy mắt một cái, báo đã lên được mặt đất. Khỉ còn đang lấy lại hơi thở và định hỏi báo đã ở dưới hố từ bao lâu thì nó bỗng nhận thấy thái độ báo khang khác nhận thấy thái độ của báo khang khác. Báo nhận thấy thái độ khang khác. Báo nhìn khỉ chằm chằm như muốn nuốt sống nuốt tươi. Khỉ trong bụng run lắm, rồi nó run cả người, rụt rè, nó ấp úng hỏi:

- Này anh báo, anh nhìn em như vậy là làm sao? Anh không ghìm được cơn giận à?

Lúc bấy giờ, con báo đã thoát nạn nói như sau:

- Hỡi khỉ má trắng, mày có biết hạnh phúc của người này bao giờ cũng là đau khổ của người khác không? Mày có biết là con ngựa dễ bảo bao giờ cũng bị thiệt thòi, phải chở người trên lưng mình và bị đánh đập không? Còn mày, đúng là mày đã lôi tao ra khỏi hố. Nhưng bây giờ mày có muốn nhìn tao chết đói trong khi mày đứng ngay trước mặt tao không? Mày đã có ý giúp tao, vậy bây giờ mày cho tao ăn thịt mày đi.

Khỉ má trắng thấy trước mặt mình là một con thú dữ mắt long lên sòng sọc, lưỡi thè ra, đuôi cụp lại, răng nhe ra đầy hăm dọa và móng sắc nhọn. anh chàng làm xiếc bé nhỏ suy nghĩ lắm: “Thôi đúng thật rồi. con báo định ăn thịt mình rồi!” Nó còn đang tích cách tháo thân thì con báo cắt ngang:

- Hỡi khỉ má trắng, mày có bao giờ nghe nói kẻ nào bao dung thì không bao giờ mở mày mở mặt được không?

Con khỉ ra sức tìm cách kéo dài cuộc tranh luận, hy vọng trì hoãn được giây phút tai hại. Nó tưởng nó được thoát nạn khi có một hàng dài những con vật bốn chân đi vòng qua cái bẫy về nhà. Với mỗi con vật đi qua, khỉ ta lại trình bày sự đôi co giữa mình với báo, mong được nghe một lời phán xử không thiên vị. Nhưng con vật nào cũng sợ báo. Với lại, để một con chết thay cho tất cả, có phải là hơn không? Tất cả mọi con vật đều lên án khỉ, chúng yêu cầu khỉ phải để cho báo ăn thịt. Con thú dữ kia trở nên nóng nảy, không chịu tranh cãi nữa. Nó dẫn ra từ sự khôn ngoan của tổ tiên nó: “Nói nhiều là dấu hiệu của nghèo hèn”.

Nó sắp sửa vồ lấy con khỉ thì bỗng nhiên xuất hiện con rùa, mang trên lưng cái bị cứng nặng nề vĩnh cửu của mình. Hai bên cũng nhờ rùa đứng ra phân xử.

- Ôi anh rùa, con trai của bố em, - con khỉ bắt đầu nói, - đã xảy ra một chuyện không thể tưởng tượng nổi với em hôm nay. Em đã kéo anh báo đây, con trai của bố em, lên khỏi hố. Anh ấy đã thề không đụng đến em. Nhưng em vừa giải thoát cho anh ấy xong thì đối với anh ấy bây giờ em chỉ là một miếng mồi không có gì bảo vệ. Xin anh hãy phân xử rõ ràng cho em việc này. Nếu em sai, em sẵn sàng để cho anh báo ăn thịt.

Rùa vỗ tay ra vẻ ngạc nhiên. Nó hỏi khỉ:

- Chú em bảo sao? Chú em đã kéo anh báo lên khỏi hố được cơ à? Có lẽ nào! Chú em làm gì mà khỏe được như vậy

- Em không nói dối – khỉ trả lời – Anh báo kia kìa, anh cứ hỏi anh ấy.

- Ôi, anh báo – rùa hỏi – chú khỉ kia có nói đúng sự thật không?

- Cố nhiên là nó nói đúng – con báo gầm lên – nhưng vấn đề không phải ở đấy. Ta đã bảo với con khỉ như thế này: ta đói đây và không có cái gì khác để ăn.

Rùa làm yên lòng báo:

- Anh hoàn toàn có lý, con trai của bố tôi ạ. Tuy nhiên mỗi khi tôi xét xử một vụ, tôi không muốn căn cứ vào những điều nghe nói, tôi muốn tận mắt được nhìn thấy sự việc. Quan điểm của tôi như thế này: chúng ta đều có mặt cả ở đây: chú khỉ, anh báo và tôi. Và kia là cái hố và cái gậy. các bạn có thể làm cho tôi xem các bạn đã tiến hành như thế nào không? Về phía anh, ôi anh báo, anh đừng sợ gì cả. Chú khỉ không chạy trốn được đâu. Có tôi ở đây.

Con báo nhảy một cái, chui tọt vào trong hố.

Rùa bèn gọi khỉ

- Chú khỉ má trắng ơi, chú có bao giờ nghe người ta nói người đi cõng ếch rồi có ngày sẽ phải cõng cóc hay không? Nếu ta thấy cái cây nào cũng ôm hôn thì có ngày sẽ ôm phải cây gai. Cứ đớp ruồi mãi rồi có ngày đớp phải ong.

Trở lại sự yên bình, con khỉ thốt ra những lời vàng ngọc sau đây:

- Con báo đúng hệt là con báo, khỉ má trắng vẫn là khỉ má trắng. Em không bao giờ hối hận về việc mình giúp đỡ kẻ khác.

- Ở yên dưới đó, hỡi con trai của bố tôi. Và chớ quên điều này: chính nhờ tính tình của mình mà mình được cứu sống, và cũng chính do tính tình của mình mà mình bỏ mạng!

 

Naa, na hm!

 

Tác phẩm: TIẾNG VỌNG ĐÊM TRĂNG

Kích thước: 70 x 90 cm

Chất liệu: Vải silk, chỉ bóng, chỉ tơ tằm

Nghệ nhân: Phạm Thị Lan

 

PHỤ NỮ VÀ CÁC PHƯƠNG TIỆN TRUYỀN THÔNG

TẠI XQ ĐÀ LẠT SỬ QUÁN

(Người phụ trách: Tăng Thị Quyên)

I. Phòng đào tạo chuyên môn và bí quyết công nghệ

II. Trung tâm sản xuất các chương trình nghệ thuật XQ

III. Thư viện các mẫu thêu XQ

IV. Phòng : KÝ ỨC CỦA NGHỀ THÊU

- Việc sử dụng công nghệ để gìn giữ những bài viết, bản thảo, mô hình… tại XQ - Sử Quán và các khu vực…

- Liệt kê các thước phim – bài báo trong và ngoài nước được lưu giữ trên các đĩa CD – ROM.

V. Phòng : THÔNG TIN – GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO

Các nghề nghiệp dành cho phụ nữ tại XQ – Sử quán

Kêu gọi : Truyền thông – Tham gia – Phát triển của các tầng lớp phụ nữ nhất là ngoại vi thành phố và nông thôn.

 Phòng : Dịch vụ điện tử dành cho người điều hành trên các mạng

VI. Trung tâm mua hàng bằng điện thoại và thiết lập các mạng điện tử với những phương thức truyền bá mới.

(Đào tạo chuyên môn có kiến thức và tay nghề cao trong lĩnh vực này) để tiếp cận các mạng và thị trường.

VII. Phòng tác quyền các tác phẩm và sản phẩm XQ

VIII. Phòng dịch vụ TRA CỨU – TỔNG HỢP

Để đa dạng hóa nhiều hơn bản bài viết và nghệ thuật XQ.

IX. Phòng : Thông tin và truyền thông

PHỤ NỮ TRONG NỘI THẤT

(Không gian Việt)

X. Phòng chiếu phim “ Cuộc đời đáng sống”

XI. Phòng tri thức và thông tin các loại hình nghệ thuật tại XQ - Sử Quán.

XII. Phòng thiết kế - đồ họa

 

.
.
.