TẬP THƠ HOA ĐÀO KHÔNG RƠI

HOA ĐÀO KHÔNG  RƠI

Tập thơ dành cho Đà Lạt Sử Quán

Đà Lạt,  tháng 02 năm 2001

 

Cỏ hoa Đà Lạt hương hòa bút

Sương khói Lâm Đồng quyện sắc thơ

 

------------------------------------------------

 

ĐÀ LẠT SỬ QUÁN

 

Gốc tùng và cội đá

Lưu huyền thoại sử thi

Trăm năm hồn Đà lạt

Đón chim Việt thiên di

 

-----------------------------------------------

 

 VƯỜN SỬ TÍCH

 

Vườn sử tích, đá cười mây nước

Chốn đào viên, thơ dạo khói sương

Cao sang quán mộng bên đường

Hóa văn huyền thoại viết chương non tùng

 

----------------------------------------------------

 

BÚT VIỆT

 

Lên non cao viết chữ

Thấy hoa đào không rơi

Mực tràn hưong dặm phố

Bút Việt mở tung lời

 

---------------------------------------------------- 

 

 CÁI ĐẸP

                    Tặng Anh Quân

 

Thấy đất trời trong hạt sương

Gom Đà lạt vào khu vườn cỏ xanh

Có chàng nghệ sĩ tinh ranh

Đam mê cái đẹp mà thành doanh gia

 

-----------------------------------------------

 

NGÓN TAY KHUÊ CÁC

                         Tặng Xuân

 

Đem nét Huế lên cao nguyên

Thêu mù sương tặng non thiêng đại ngàn

Ngón tay khuê các ngọc vàng

Hóa văn biến tấu cung đàn quê hương.

 

-----------------------------------------------

 

 DƯỜNG NHƯ …

                          Tặng Niệm

 

Như mây lãng đãng sông dài

Và như hoa nắng trên vai ửng màu

Và như sương thoảng trên đầu

Và như gót lữ qua cầu thong dong!

 

----------------------------------------------

 

MỘNG DÀI

 

Nửa xanh để lại đất nhà

Xanh kia bay lượn la đà phố sương

Xanh xanh màu mắt quê hương

Cánh chim chưa mỏi còn thương mộng dài.

 

--------------------------------------------------

 

 QUÊN CHỮ

 

Bây chừ chẳng dính có không !

Trái tim thở nhẹ bụi hồng lắng xao

Bút thiền nét vụng tặng nhau

Bài thơ quên hết chữ, câu cuộc người.

 

---------------------------------------------------

 

LAN

 

Cỏ thơm xưa ở rừng già

Có chàng thi sĩ ranh ma hái về

Lều tranh trang sách nằm kề

Gối vong tình ngủ bốn bề tình vong.

 

---------------------------------------------

 

 PHONG LAN

 

Chỉ quen uống móc ăn sương

Lại quen giữ sắc gìn hương cho đời

Thanh cao cốt cách vẹn mười

Tri âm tri kỷ ai người biết hay?

 

--------------------------------------------

 

BỤI TRẮNG

 

Thiền về phố núi rong chơi

Đề thơ quán khách dặm dài khói sương

Có khi chữ lấm tro hường

Có khi bụi trắng cúng dường bể dâu.

 

------------------------------------------------- 

 

 HÓA RA

 

Hóa ra lãng tử ai ngờ

Mà đây mà đó tình cờ cố hương

Non đào hóa tím chiều sương

Rừng thông gọi gió muôn phương bạn vàng.

 

-------------------------------------------------------

 

GIỌT TÂM

 

Câu thơ từ cõi non ngàn

Vượt bao sông suối lang thang phố đời

Dẫu cho bụi lấm đất trời

Giọt tâm trong vắt tặng người tri âm.

 

------------------------------------------------ 

 

 CHÚT THÔI

 

Cao nguyên chút chữ chút thơ

Chút hồn lạc phố bụi mờ hoa bay

Tình xuân còn một chút này

Nửa không nửa có trên tay ngỡ ngàng!

 

--------------------------------------------------

 

Non tùng dựng bút sương pha mực

Xứ mộng đề thơ chữ hiển tình

 

 --------------------------------------------

VÕNG THƠ

 

Hiên mây trăng đợi võng thơ

Con chim chiền chiện tình cờ hót chơi

Có chàng thi sĩ biếng lười

Ngủ quên từ độ tiếng lời trắng sương.

 

-------------------------------------------------

 

 

 CÕI KHÔNG LỜI

 

Có chàng du tử tóc ngàn suối

Có khách phong trần áo dặm khơi

Dừng lại bên kia đồi đá dựng

Muốn sang mà ngại cõi không lời.

 

----------------------------------------

 

VU VƠ ĐÀ LẠT

 

Vu vơ Đà Lạt ta về

Chợt nghe sương khói tình quê thuở nào

Vu vơ nằm ngủ cội đào

Nửa quên nửa nhớ chiêm bao đường trần

Vu vơ Bướm - gặp tiền thân

Mới hay Trang Tử hai lần vu vơ!

 

 ------------------------------------------------

 

 VƯỜN CỔ TÍCH

 

Vườn sương cổ tích ai ngờ

Trần gian hoa cỏ tình thơ tháng ngày

Nằm nghe suối chảy trong mây

Đá xưa ngơ ngác tưởng say giọt nguồn.

 

--------------------------------------------------

 

 

CUNG VÀNG

         Tặng cố nhạc sĩ Văn Cao

 

 

Cung vàng réo rắt thiên thai

Tào đường thi sĩ thở dài ngũ âm

Tiên sinh cô độc đường trần

Thế gian vãn cuộc chén tâm mấy người!

 

 ----------------------------------------------

 

 Quê thơ bút,chữ cùn non thẳm

 Đất mộng mực sương kiệt suối ngàn.

 

-----------------------------------------------

 

CÕI ĐI VỀ

              Tặng Trịnh Công Sơn

 

     1.Mở ra một cõi đi về

Thôi thì bẻ cọ bỏ nghề lại hay

Hư vô rơi vỡ trên tay

Dặm Thiền vô lộ tháng ngày rong chơi.

 

-------------------------------------------------- 

 

 

CÕI ĐI VỀ

              Tặng Trịnh Công Sơn

 

  1. Mở ra một cõi đi về

Buị tình chan chứa cố quên mộng dài

Cung thương gõ cửa thiên tài

Rong chơi vô lộ biết ai bạn cùng.

 

--------------------------------------------

 

NẮNG VÀ SƯƠNG

 

Nắng say đầu lá bao giờ

Nôn nao màu gió, dợn dờ sắc mây

Có người khách lữ qua đây

Nghe sương rớt hạt trên tay lạnh người.

 

------------------------------------------------- 

 

 MIMOSA

 

Mimosa, mimosa

Một thời xưa đã cùng ta phố này

Mưa vàng thấm mộng đâu đây

Mà thơ mà thẩn những ngày lang thang

Chừ thương hạt bụi trên ngàn

Nổi nênh từ thuở trần gian bạc tình.

 

------------------------------------------------

 

THƯỢNG THỪA

                   Tặng cố thi sĩ  Bùi Giáng

 

Tiên sinh ngã bảy ngã ba

Cô nương mán mọi – sa đà rong chơi

Thượng thừa cố quận đây rồi

Thế gian nào dám nửa lời vấn danh.

 

----------------------------------------- 

 

 ĐÁ VÀ CHỮ

 

Đá nằm trên đỉnh non lam

Về chơi phố chữ lang bang nói cười

Bút thông viết được mấy lời

Mực sương đầu cỏ còn rơi ngàn trùng.

 

-----------------------------------------------------

 

MỘT NỬA

 

Một nửa vườn là một nửa thơ

Nửa trăng sơn nữ, nửa sương mờ

Nửa ai khẽ động đầu hoa cỏ

Để nửa hồn kia đứng thẩn thờ.

 

----------------------------------------- 

 

 SAY CÕI BUỒN

 

Có những chiều rất hoang vu

Hồn ta vỗ nhẹ cánh mù sương bay

Ngu ngơ lạc chợ lạc bầy

Bèn về gĩấc núi muốn say cõi buồn.

 

---------------------------------------------

 

    HAI BIÊN

 

Vô chiêu và trí tuệ

Rong chơi cõi sơ nguyên

Trái tim và hạt lửa

Cháy cùng với hai biên.

 

 -------------------------------------

 

 TÌNH NGƯỜI

 

Vô tình gót khách nhàn du

Gốc cây, phiến đá sắc thu dịu dàng

Con tim, đốm lửa địa đàng

Rơi vào câu chữ - nhân gian ấm lòng.

 

-----------------------------------------

 

QUÊ AI

 

Quê ai có áo sương mù

Có trăng cổ tích, có chùa cheo leo

Có nương thôn bản còn nghèo

Tình rừng tình đất truông đèo nở hoa

Mộng thơ pha đậm chung trà

Uống say nửa giọt thì ta quên về!

 

-------------------------------------------- 

 

 ĐẮM THIỀN

 

Nhạc thơ lãng đãng bên hiên

Chợt nhìn thấy núi tọa thiền đã lâu

Bèn như lắng hết cung sầu

Thẩn thờ con nước qua cầu không trôi.

 

----------------------------------------------

 

CHƠI VƠI

 

Qua suối nhỏ thấy rong rêu tiền kiếp

Chợt tím xanh bèo bọt cõi con người

Sóng vỗ nhẹ mà triền cao đá vỡ

Ngắm dòng hồi bóng núi vẫn chơi vơi.

 

 ------------------------------------------------

 

 NHẠC XƯA

 

Sương mù ghé lại hiên thơ

Nghe trong nốt chữ tiếng tơ dặt dìu

Bút xao va động cô liêu

Nhạc xưa ướt áo ngại chiều đổ mau!

 

------------------------------------------ 

 

 HOA BẤT TỬ

 

Đi tìm “bất tử” giữa đời

Thấy hoa bất tử, muốn cười lại thương

Nếu em phụng hiến chơn thường

Làm phù dung nở – chiều sương lại tàn.

 

 --------------------------------------------------

 

 HƯƠNG DẠI

 

Hương thơm cỏ dại lượn lờ

Bồng bềnh hoang dã, vất vơ nội ngàn

Sim, mua tím cả mơ màng

Cùng hồn xưa với thời gian chuyện trò.

 

-----------------------------------------------

 

QUÊ ĐÁ

 

Phải đâu quê đá vô tình

Tảng nằm phiến đứng lặng thinh giữa đồi

Đố ai thốt tiếng con người

Mà không tím tái góc đời lạnh hiu.

 

 -----------------------------------------------

 

 DÃ QUỲ

 

Dã quỳ ơi! Dã quỳ ơi!

Áo quê mùa khoác đất trời cao nguyên

Tìm em mỏi gót thung triền

Nắng mưa chung thủy – nỡ quên mùa vàng.

 

-------------------------------------------------------

 

LÀ THIỀN

 

 

Vô thức cháy bùng đốm lửa

Tro tàn trí óc nhị nguyên

Con cá bên hồ đớp bóng

Hóa ra trăng vỡ là Thiền!

 

--------------------------------- 

 

 MƠ MÀNG

 

Hồ nước mò trăng, trăng chẳng có

Vườn cây bắt gió – gió cũng không

Phải chi phủi hết mơ màng

Ngây ngô cỏ lục, lá hồng gọi tên.

 

--------------------------------------

 

 HỒN ĐÀ LẠT

 

Hồn Đà lạt thơm hương trà

Lẫn mùi hoa cỏ thiệt thà dễ thương

Gió đêm kể chuyện phố vườn

Sao khuya đàm đạo văn chương với mình.

 

---------------------------------------------------- 

 

 MƯỢN CHỮ

 

Mây tĩnh lặng dạo vườn hư mộng

Gió trong lành viếng mái đình hoa

Lời kinh giữa cõi ta bà

Chỉ nghe lá rụng sương sa bồi hồi.

 

---------------------------------------------

 

FORGET ME NOT

 

Có loài hoa “đừng quên tôi”

Mà sao đành nỡ nửa đời quay lưng

Lỡ thương sắc núi hương rừng

Kiếp sau xin hẹn hạc tùng đề thơ.

 

------------------------------------- 

 

BỒNG BỀNH

 

Bồng bềnh gió – bồng bềnh hương

Bồng bềnh câu chữ, nước sương bồng bềnh

Người lênh đênh, ta lênh đênh

Gặp nhau từ thuở mông mênh đại ngàn.

 

----------------------------------------------

 

LỬA SỬ THI

 

Chợt như khẽ chạm linh hồn

Chợt như vang động nước non truyền kỳ

Chợt như chớp lửa sử thi

Chợt như máu Lạc chép bi ký Hồng.

 

---------------------------------------------- 

 

 KHÚC CHIÊM MAN

 

Ta từ hang động bước ra

Cầm khiên múa lửa hoang ma đại ngàn

Tù và dạo khúc chiêm man

Gọi hồn cổ Việt chim đàn ra đi.

 

------------------------------------------------ 

 

 HỒN CỔ TỘC

 

Trong ta ký ức bập bùng

Cháy tàn tro – hiện bi hùng non thiêng

Hồn ta hạo khí đứng lên

Hiện bao cổ tộc đã quên mộ mình!

 

--------------------------------------------------- 

 

 RƠI BÓNG

 

Con chim ẩn sĩ qua vườn

Làm rơi chiếc bóng bên sườn nước trong

Ai kia đứng lặng giữa dòng

Mà nghe nửa có nửa không bàng hoàng.

 

------------------------------------------------
 

 

HỒN ĐÀ LẠT

 

Hồn Đà lạt thơm hương trà

Lẫn mùi hoa cỏ thiệt thà dễ thương

Gió đêm kể chuyện phố vườn

Sao khuya đàm đạo văn chương với mình.

 

 ----------------------------------------------------

 

 MƯỢN CHỮ

 

Mây tĩnh lặng dạo vườn hư mộng

Gió trong lành viếng mái đình hoa

Lời kinh giữa cõi ta bà

Chỉ nghe lá rụng sương sa bồi hồi.

 

 ------------------------------------------------

 

GỌI ĐÒ

 

Bờ này bờ kia nửa thước

Không cầu chẳng lối sang sông

Gọi đò vang vang sông nước

Chừng như tắt lịm giữa dòng.

 

 ------------------------------------------

 

 MẦM ĐÁ

 

Thương thương đất đỏ quê nghèo

Rau xanh cải trắng cheo leo sườn đồi

Chợt như mầm đá mỉm cười

Chắt chiu hơi thở cho đời sống lâu.

 

---------------------------------------------

 

CÔ LIÊU

 

Cô liêu đi giữa sa mù

Nửa lòng lạnh trắng, nửa thu nhạt mờ

Cô liêu đá, cô liêu thơ.

Và cô liêu nữa – hư vô tình này.

 

 ------------------------------------------------

 

 CHIẾC BÓNG

 

Có thiền ẩn tận non sâu

Có thiền vào chợ dăm câu mấy vần

Hỡi ai phiêu lãng đường trần

Quay nhìn chiếc bóng thấy gần mà xa!

 

-----------------------------------------------

 

HỒN CHỮ

 

Hồn chữ ngàn xưa khoác khói sương

Dọc ngang nét thảo bóng trăng vương

Cho cây với núi xanh màu nước

Cho đá đơm hoa tặng bụi hường.

 

--------------------------------------------             

 

CHIẾC LÁ

 

Xanh xanh chiếc lá nhân tình

Tờ văn cuộc lữ, trang kinh lòng đời

Xanh xanh chiếc lá trên vời

Vọng vào sa mạc tiếng lời hắt hiu.

 

---------------------------------------------

 

SẮC MÀU

 

Quê xưa sắc vẻ dịu dàng

Đi qua gió bạc sương vàng lanh canh

Đi qua mưa nắng thị thành

Mắt ta cùng với trăng thanh một màu.

 

-------------------------------------------------- 

 

 QUAY VỀ

 

Bướm xanh vườn cũ quay về

Tình cây mắt lá bốn bề thủy chung

Và đây gốc đa, cội tùng

Đã quen gió núi hương rừng nguyên sơ!

 

---------------------------------------------------

 

BÂY CHỪ

 

 

Bây chừ chẳng dính có, không

Trái tim thở nhẹ bụi hồng lắng xao

Bút thiền - nét vụng tặng nhau

Bài thơ quên hết chữ câu cuộc người.

 

 ----------------------------------------------

 

DẶM KHÔNG

 

Mải mê giữa chốn chợ chiều

Vai đau, tóc lấm – ít nhiều bâng khuâng

Ta bèn rũ áo, phủi chân

Dặm không đủng đỉnh, chiếc thân nhẹ hều.

 

----------------------------------------------------

 

RONG CHƠI

 

Hồn thơ cỡi bụi ra đi

Mắt xanh đầu núi vô vi hành tàng

Tử sinh cột bó bên đàng

Trâu không gặm cỏ, xuân ngàn rong chơi.

 

---------------------------------------------------- 

 

 XUÂN VÀ CHỮ

 

Chàng xuân tỉa tót mai đào

Thêm xanh cho lá, pha màu cho hoa

Mốt tê mõi chữ đường xa

Gánh thơ vào chợ – nhẩn nha quên về.

 

-----------------------------------------------

 

ĐÓA TRONG NGẦN

 

Gót chân cao sĩ đi về

Có nghe đá cỏ ngủ mê đường trần

Hôm kia một đóa trong ngần

Ham chơi từ độ hóa thân tía hường.

 

 -----------------------------------------------

 

 LÒNG CÁNH BIẾC

 

Rừng xuân trăng đọng lá cành

Giọt sương hóa ngọc long lanh điểm ngàn

Xoa tay trăm việc bộn bàng

Thấy lòng cánh biếc nở tràn biển dâu.

 

----------------------------------------------

 

DẶM XUÂN

 

Dặm xuân đủng đỉnh rong chơi

Người và hoa cảnh nói cười phất phơ

Chợt đâu ghé cõi tình cờ

Với hồn với chữ với thơ bồng bềnh.

 

---------------------------------------------- 

 

  NGÔN NGỮ RỤNG

 

Thơ nói được mấy lần ngôn ngữ rụng

Tình và tâm gió cát bụi mù phương

Lời rất mỏng nghiêng chao đồi đá dựng

Lãng chiêm bao cố quận với con đường.

 


----------------------------------------------------

 

 GIỌT SƯƠNG VỠ

 

Giọt sương vỡ hạt đêm qua

Mà nghe biển động, cát sa bồi hồi

Ai qua thảm cỏ trên đồi

Có nghe xao xuyến tiếng lời ngàn dâu !

 

 --------------------------------------------

 

 VĂN VÀ SỬ

 

Cần cù đất đá hoá Văn

Thông ngàn trỗi Nhạc suối trăng dập dờn

Cỏ hoa lát thảm mộng hồn

Hương Thơ thấm tận đầu non sử huyền.

 

--------------------------------------------------

 

NON ĐÀO

         

Người mù sương! Ta mù sương!

Áo trăng khoác chữ bụi hường lao xao!

Người chiêm bao! Ta chiêm bao!

Đắp thơ nằm ngủ non đào đã lâu!

 

--------------------------------------------------

 

 TIẾNG KHÈN

 

Tiếng khèn va động khuya sương

Đã trăm năm hồn Chiêm nương hiện về

Gọi tình Châu – mạ, Ê – đê!

Viết lên câu chữ Sơn khê cháy lòng!

 

------------------------------------------------

 

CHUYẾT BÚT

 

Đào viên lưu chuyết bút

Sử Quán ký tình thâm

Hồng trần thanh nhạn hữu

Tao ngộ Cố Sơn Tâm!

 

 -----------------------------------------

 

TÌNH ĐÀ LẠT

 

Ta yêu Đà Lạt sương mờ

Và yêu mây trắng ngu ngơ non tùng

Bao năm gót lữ đã từng

Dặm người dặm bụi xin đừng hoá dâu!

 

------------------------------------------------

 

TÌM MẸ

 

1-  Đói lòng ăn nửa trái sim

Uống lưng nước suối đi tìm mẹ ơi!”

Ca dao lạc giọng giữa đời

Đêm sâu kẽo kẹt tao nôi giật mình!

 

 2-Xót buồn tụng một biến kinh

Chợt đâu sương khói ủ tình lệ rơi

Ca dao mẹ dặn quên rồi!

Chim xưa bỏ cội xa khơi dặm về!

 

3-Nhớ nguồn con nước lê thê!

Hoang vu gió chướng mỏi mề phận con

Ca dao bóng mẹ chẳng còn

Bơ vơ cát bụi chân son mịt mùng!

 

4- Cao dày sâu kiến cúc cung

Cù lao chín chữ sao cùng mẹ ôi!

Tang thương bèo bọt kiếp người

Ca dao còn lại tao nôi mộng trường!

 

---------------------------------------------

 

 BỒI HỒI !

 

Mây tĩnh lặng dạo vườn trăng mộng

Gió trong làng viếng mái đình hoa

Lời kinh giữa cõi ta bà

Chỉ nghe lá rụng sương sa bồi hồi !

 

-------------------------------------------

 

 TRĂNG VỠ

 

Vô thức cháy bùng đốm lửa

Tro tàn trí óc nhị nguyên

Con cá bên hồ đớp bóng

Hóa ra trăng vỡ là thiền !

 

--------------------------------------

 


  ĐỀ CẢNH CỒN CÒ!

 

Cái cò ăn cỏ cồn cò

Đề niêu cá bóng mẹ kho cho mình

Bây chừ bến bãi lênh đênh

Thương cò thương mẹ bấy tình nước non !

 

----------------------------------------------------

 

 CỔ TỈNH CẢM ĐỀ

 

Cổ tỉnh vô ba vô nguyệt ảnh,

Cát đằng dạ thảo tự tồn sinh

 

------------------------------------

 

ĐỀ CẢNH 1

 

Trăng nằm thương cổ miếu

Sen nở luyến hồ xuân

Nền xanh vương bóng trúc

Cội đá nảy tình thâm !

 

----------------------------------

 

 ĐỀ CẢNH 2

 

Xuân non cao lặng lẽ

Nụ hoa đào khoe vui

Đá hữu tình chẳng ngủ

Thao thức với sương trời.

 

----------------------------------

 

ĐỀ CẢNH 3

 

Lơ thơ sương khói hai màu

Lơ thơ non nước thung sâu lạnh lùng

Có nhà thủy tạ bên sông

Ngồi nhìn bóng núi hư không thở dài !

 

-------------------------------------------

 

 ĐỀ CẢNH 4

 

Hoa vàng bên hốc đá

Bạn cội tùng trăm năm

Cũ xưa miền sương khói

Nước đỗ biết bao trăng ?

 

-----------------------------------

 

 ĐỀ CẢNH 5

 

Trăng vàng soi dòng lặng

Tri âm bóng Cổ Tùng

Chùa xưa rêu khói phủ

Nghe lạnh cả Chơn Không.

 

----------------------------------------

 

 ĐỀ CẢNH 6

 

Cảnh vô tình, cỏ vô tình

Tiếng ai khẽ gọi giật mình Hư Vô !

Đá trơ vơ, lối trơ vơ

Nguồn cao con nước lượn lờ về đâu ?

 

---------------------------------------------

 


ĐÀ LẠT ĐĂNG TRÌNH

 

Cỏ hoa thắm tươi huyền thoại

Thiên tài sáng tạo thần linh

Lửa thơ nhen hồn Sử Quán

Trăm năm Đà Lạt đăng trình.

 

----------------------------------------------------

 

CHÁI THƠ

 

Giọt sương ngủ chái thơ này

Mộng làm thi sĩ tháng ngày vu vơ

Chợt nghe điệu lý điệu hò

Bàng hoàng tỉnh thức quên giờ hoá thân.

 

-----------------------------------------------------

 

TRÔI !

 

Qua suối nhỏ thấy rong rêu tiền kiếp

Chợt tím xanh bèo bọt cõi con người

Sóng vỗ nhẹ ngại triền cao đá vỡ

Ngắm dòng mình và đá núi đang trôi!

 

---------------------------------------------

 

HẮT HIU BÓNG MẸ  

                               

Mây và bụi cuốn bên chân

Tóc mai, áo hạc tần ngần lối xưa

Thuyền lòng lạc bến sông mưa

Hắt hiu bóng mẹ gió lùa ngàn Đông !

 

----------------------------------------------

 

ĐÌNH THƠ

 

Đàn thơ thuở nọ giao duyên

Con sâu hoá bướm dạo miền cỏ hoa

Tao nhân mặc khách ghé qua

Quên lời quên chữ Chung trà Cố Viên !

 

---------------------------------------------------

 

MƠ HỒ

 

Có khi Tâm Đá thốt lời

Để cho cỏ dại sống đời bình nguyên

Mơ hồ thục nữ, thuyền quyên

Mơ hồ trăng, mơ hồ đêm

Mộng dài !

 

-------------------------------------------

 


KHÔNG TRÔI !

 

Nhạc, Thơ lãng đãng bên hiên

Chợt nhìn thấy núi tọa thiền đã lâu

Bèn như lắng hết cung sầu

Thẩn thờ con nước qua cầu không trôi !

 

-------------------------------------------------

 

CÕI BUỒN

 

Có những chiều rất hoang vu

Hồn ta vỗ nhẹ cánh mù sương bay

Ngu ngơ lạc phố Phương Tây

Bèn về góc núi nằm say cõi buồn.

 

---------------------------------------------

 


BÀN TAY MẸ

 

Bàn tay mẹ nở hoa sen

Thơm cơm thơm áo thơm hương cửa nhà

Thơm lây ông táo vườn cà

Thơm đời con trẻ thơm ra ngõ phường.

 

-------------------------------------------

 

LẤY TÂM LÀM ÁO

 

Chăm nom cái đẹp là nghề?

Vẽ mây khói, thêu tranh quê bốn mùa

Lỡ yêu bản sắc nghìn xưa

Lấy tâm làm áo gió mưa thắm màu.

 

-------------------------------------------

 


NHỚ MẸ

 

“ Hai tay cầm bốn tao nôi,

Tao thẳng, tao dùi, tao nhớ, tao thương!”

Mẹ ơi ! Lưu lạc tha phương

Máu đào sữa ngọt hương vương suốt đời!

 

-----------------------------------------------

 

NHỚ

 

      Đụn rơm nhớ khói lam chiều

Hàng cau nhớ mái tranh xiêu quặn lòng

     Ao bèo nhớ ánh trăng trong

Cá vàng đớp bóng dòng không nhớ gì ?

 

----------------------------------------------------

 

HIÊN THƠ

 

Hiên thơ chờ khách bên trời

Tình như mai tía hoa rơi lời chào!

Con chim uống nước Nguyên Đào

Hót chơi một tiếng rì rào gió Xuân!

Đá nằm giữa núi chiêm bao,

Phủi tay sương ướt giấc đào trăm năm!

-----
Quê thơ bút, chữ cùn non thẳm

Xứ mộng mực sương kiệt suối ngàn

Hư vô chẳng có dấu chân

Nên thơ đi mãi bụi trần không vương.

 -----

Là ngôn ngữ em đừng đùa với lửa

Nụ hồn xanh chưa nhú cháy tàn thôi.

 -----

Ta cúi xuống nhặt dấu chân trên cỏ

Thấy tiền thân sương ướt áo chưa khô

Chút lãng mạn của mây trời

Để mai và sau nữa – tót vời phiêu linh.

 -----

Vất đốm lửa vào lòng khe

Cháy bùng con nước đi về hạo nhiên.

 -----

Giọt sương trên cỏ hôm qua

Thót mình chợt hỏi quê nhà là đâu

Quăng chút hồn vào cỏ xanh

Thấy miền cát bụi nhân tình nở hoa.

------

Có khi với bụi tọa thiền

Có khi với núi ngồi quên bóng mình

Chim và giun dế du ca

Lúc nào ngứa cổ thấy ra giọng vàng.

------

* Phải đây góc đợi góc chờ

Hoa đi muôn lối, câu thơ trở về.

 ------

 Suối khe nước bỏ đi rồi

Cành cây khô nứt, quạ ngồi trông trăng.

 

----------------------------------------------

 

HẠT MẦM VÔ SANH

 

  1. Hạt mầm nảy nụ vô sanh

Mai kia Sử Quán cây cành xanh tươi

Hóa văn – hóa đẹp nụ cười

Tiếp chương tình sử, tiếng lời như nhiên.

 

  1. Hạt mầm, đá nở vô sanh

Điêu tàn nẩy nụ, ươm xanh góc trời

       Ai hay huyền thoại non vời

Chút tình văn hiến – tiếng lời trăng soi.

 

  1. Vô sanh, hạt đá nở rồi

Còn trăng Sử Quán về chơi non ngàn

Chữ mênh mang – lời mênh mang

Ai hay, ai biết – thênh thang cõi về.

 

Đám mây đi qua dòng sông

Tôi mất bóng và tôi vỡ ra

Dập dềnh trôi xác ma quá khứ

Tế bào óc tim loé lên đốm lửa

Bập bùng bên này, leo lét bên kia.

 

-----------------------------------------------

 

HẠO CA NGÀN HOA

 

 

  1. Cao nguyên Lang – Biang

Cao nguyên Lang – Biang

Vầng trăng sơn nữ mơ màng còn không

Tiếng khèn, điệu sáo Lâm Đồng

Ai về thăm

Ai về thăm

Ngọn lửa hồng mù sương

 -----

Câu thơ lấm tấm kỳ hương

Hồn hoa muôn vẻ, kết chương non tùng

Nguồn đào, khói toả mông lung

Gót lữ khách, núi chập chùng nhớ thương

------

Em là hồng tía, lam, hường

Dệt nên mộng ước thiên đường của nhau

Em là đốm sáng không màu

Tình người ấm lại - chữ câu dịu dàng.

-----

   2.Cao nguyên Lang – Biang

Cao nguyên Lang – Biang

Vầng trăng Đà Lạt mơ màng còn không

Hỡi khách lãng tử phiêu bồng

Hãy về thăm

Hãy về thăm

Vỗ dặm hồng, hạo ca!

Em không dị thảo, kỳ hoa

Em là hoa đất, hoa cà, hoa me

Em không tham vọng, cuồng mê

Em yêu bình dị, yêu quê xóm mình

 

Em là nụ đá xinh xinh

Sườn non, mép vực hữu tình toả hương

Em yêu bắp rẫy, chè nương

Xanh xanh rau cải, thương thương ngút ngàn

 

 3. Cao nguyên Lang – Biang

Cao nguyên Lang – Biang

Vầng trăng cổ tích, thiên đàng tuổi thơ

Hồ xuân, suối mộng, thác mơ

Ai về thăm

Ai về thăm

Sử thi chờ - hồn thiêng

 

Em là hoa hạnh, hoa thiền

Hoa bầu, hoa bí – một miền vô tranh

Em yêu giọt nắng trong lành

Hạt sương trí tuệ long lanh nhân tình

 

Đài hoa em kết hòa bình

Tranh thêu tay, dệt lời kinh nhiệm màu

 

Em là sợi nhỏ mưa ngâu

Cầu vồng nối kết – chữ câu trăm bờ

Ngôn ngữ bập bẹ i tờ

Nước non tri kỷ – thức chờ ngàn năm.

 

 4. Cao nguyên Lang – Biang

Cao nguyên Lang – Biang

Vầng trăng trí giả mơ màng bể dâu

Tri âm ngủ chốn non sâu

Về đây thăm

Về đây thăm

Phủi dặm cầu khói sương.

 

Dã quỳ vàng nắng con đường

Lan trăm vẻ, điểm sắc hương tình người

Hoa Tây, hoa Mỹ sánh chồi

Hoa chuông, hoa pháo cũng vui mỹ toàn.

 

Là hoa – chung nết dịu dàng

Tinh hoa, phẩm chất – chẳng màng đố ghen

Xem hoa – hiểu thấu vô biên

Nghe hoa tình tự - ưu phiền loãng tan.

 

 5. Cao nguyên Lang – Biang

Cao nguyên Lang – Biang

Vầng trăng huyền thoại mơ màng cổ sương

Nơi này dòng tộc trăm phương

Về đây thăm

Về đây thăm

Bút văn chương sáng ngời.

 

Là hoa – chung một mặt trời

Cùng đùa mây nước, cùng cười sớm hôm

Ngàn hoa tâm sự vui buồn

Nắng mưa nhân thế - nước nguồn trong veo.

 

Hạo ca! đốm lửa truông đèo

Cháy bập bùng, cháy cheo leo bụi mờ

Một đài hoa – một bài thơ

Em xin phụng hiến cõi bờ mênh mang.

 

-----------------------------------------------

 

.
.
.