Kết đài, lá lục vươn lên
Cọng mầm xuyên đất, tụ thiền đầu hoa
Dẫu cho cát bụi nhạt nhòa
Đêm trăng bạn quý cùng ta đạo đàm
--------------------------------
Hoa thì quý phái, trâm anh
Hoa thì kết đóa trăng xanh tặng đời
Hoa thì tươi sáng nụ cười
Hoa thì vẹn vẻ một thời hồn nhiên
--------------------------------
Ngày xưa có một nàng trăng
Vén mây cổ tích, ghé thăm nhân hoàn
Hương mênh mang, sắc mênh mang
Mộng mơ để lại thiên đàng cỏ hoa
--------------------------------
Xin ai đừng định nghĩa hoa
Rằng là bội bạc, rằng là thủy chung
Đời hoa giản dị vô cùng
Chút sương, chút nước – lung linh sắc màu
--------------------------------
Tình hoa kết cỏ ngậm vành
Nước mây chan chứa, tinh anh vạn đời
Lang-biang ơi! Đà Lạt ơi!
Dung nhan mộc mộc – nụ cười sơ nguyên
--------------------------------
Vốn quen hương sắc non vời
Nay về phố chợ – rạng ngời nết xưa
Sá gì sớm nắng, chiều mưa
Lòng ta ai biết, bốn mùa trăng soi
--------------------------------
Lam hường, đỏ tía, đen nâu
Nào hay ảo vọng, chẳng cầu hư vinh
Hương thơm giữa cõi nhân sinh
Tặng người quân tử chút tình khói sương
--------------------------------
Khoác trăng, khoác mộng qua chơi
Phải chăng hồ điệp bên trời hóa thân
Mải mê hương sắc xa gần
Hôm qua tỉnh giấc phân vân kiếp người
--------------------------------
Bốn mùa tri kỷ trà hoa
Ai người tri kỷ chung trà đạm hương
Thương hoa thương kiếp vô thường
Để nghe tĩnh lặng mười phương thanh bình
--------------------------------
Giữ tình, giữ tiết cao thanh
Nụ sương e ấp – long lanh vườn chiều
Hồn hoa tự tại, tiêu diêu
Xót thương nhân thế còn nhiều hồng hoang
--------------------------------
Có hoa cốt cách cao sang
Có hoa dân dã dịu dàng chân dung
Xem hoa hiểu lẽ vô cùng
Thấy đời đen trắng, muôn trùng đổi thay
--------------------------------
Rơi câu thơ giữa bụi vàng
Nhặt lên thấy đóa trăng ngàn qua đây
Em là hoa khói, hoa mây
Một lần hóa mộng – tỉnh say cuộc người
--------------------------------
Hoa xưa
Tảng đá Linh Sơn ngồi bên cửa
Ngày kia ngôn ngữ kẹt qua đây!
Ai như chiếc bóng vừa sang cõi
Hoa xưa còn giữ riết trong tay
--------------------------------
LAN
Cỏ thơm xưa ở rừng già
Có chàng thi sĩ ranh ma hái về
Lều tranh trang sách nằm kề
Gối vong tình ngủ bốn bề tình vong
--------------------------------
PHONG LAN
Chỉ quen uống móc ăn sương
Lại quen giữ sắc gìn hương cho đời
Thanh cao cốt cách vẹn mười
Tri âm tri kỷ ai người biết hay?
--------------------------------
MIMOSA
Mimosa, mimosa
Một thời xưa đã cùng ta phố này
Mưa vàng thấm mộng đâu đây
Mà thơ mà thẩn những ngày lang thang
Chừ thương hạt bụi trên ngàn
Nổi nênh từ thuở trần gian bạc tình
--------------------------------
HOA BẤT TỬ
Đi tìm “bất tử” giữa đời
Thấy hoa bất tư, muốn cười lại thương
Nếu em phụng hiến chơn thường
Làm phù dung nở – chiều sương lại tàn.
--------------------------------
DÃ QUỲ
Dã quỳ ơi! Dã quỳ ơi!
Ao quê mùa khoác đất trời cao nguyên
Tìm em mỏi gót thung triền
Nắng mưa chung thủy – nỡ quên mùa vàng
--------------------------------
FORGET ME NOT
Có loài hoa “đừng quên tôi”
Mà sao đành nỡ nửa đời quay lưng
Lỡ thương sắc núi hương rừng
Kiếp sau xin hẹn hạc tùng đề thơ
--------------------------------
ĐÓA TRONG NGẦN
Gót chân cao sĩ đi về
Có nghe đá cỏ ngủ mê đường trần
Hôm kia một đóa trong ngần
Ham chơi từ độ hóa thân tía hường
--------------------------------
LAN
Tháng ngày ăn móc, uống sương
Lá đùa nắng nhẹ, rễ vươn gió ngàn
Non sâu, ẩn giả mơ màng
Gặp thời, hợp tiết cao sang hiển màu
--------------------------------
HOA
Một đóa tĩnh tại khe sâu
Đóa leo chót núi, ngâm câu thanh nhàn
Có người lạc bước tìm sang
Nhặt hương trong gió chút nhàn, chút vui!
--------------------------------
ĐỀ TỪ
Suối trong chờ hạc nội!
mây trắng luyến non cao!
u hương tìm ẩn giả!
hoa nở vọng trăng sao!
--------------------------------
ĐÁ VÀ MAI
đá ngủ bên chân chàng đạo sĩ
bèn ôi! chống gậy dạo hư vô
cành mai thao thức bên triền núi
một sớm trông theo chẳng bến bờ!
--------------------------------
MỘT NỬA
Một nửa vườn là một nửa thơ
Nửa trăng sơn nữ, nửa sương mờ
Nửa ai khẽ động đầu hoa cỏ
Để nửa hồn kia đứng thẩn thờ.
--------------------------------
HƯƠNG DẠI
Hương thơm cỏ dại lượn lờ
Bồng bềnh hoang dã, vất vơ nội ngàn
Sim, mua tím cả mơ màng
Cùng hồn xưa với thời gian chuyện trò.
--------------------------------
Phương Thảo Địa
Có phải bên đời – một chút tiên ?
Mà sao nhẹ lễnh giấc ưu phiền ?
Hoa đeo cành ngọc, trăng pha tuyết
Thơ thoảng vườn hương, ý điểm duyên
ngõ trúc, sương len hồn trí giả
cửa không, mây níu áo nhân hiền
bốn mùa u nhã tình phương thảo
chim hót đất lành, nghĩa cố viên
--------------------------------
ĐỀ CẢNH 4
Hoa vàng bên hốc đá
Bạn cội tùng trăm năm
Cũ xưa miền sương khói
Nước đổ biết bao trăng ?
--------------------------------
đời như hương qua núi
rơi mọc một loài hoa
ngàn năm không nhớ tuổi
mây nước đầy trong ta
--------------------------------
NON ĐÀO
Người mù sương! Ta mù sương!
Áo trăng khoác chữ bụi hường lao xao!
Người chiêm bao! Ta chiêm bao!
Đắp thơ nằm ngủ non đào đã lâu
--------------------------------
như tảng đá năm nao ta ngồi làm thơ
như trăng nước biếc khói thu mờ
như đào hoa rụng bên bờ suối
như chiếc thuyền sương lạc bến mơ
--------------------------------
CHUYẾT BÚT
Đào viên lưu chuyết bút
Sử quán ký tình thâm
Hồng trần thanh nhãn hữu
Tao ngộ Cố Sơn Tâm!
--------------------------------
HÓA RA
Hóa ra lãng tử ai ngờ
Mà đây mà đó tình cờ cố hương
Non đào hóa tím chiều sương
Rừng thông gọi gió muôn phương bạn vàng
--------------------------------
ĐỀ CẢNH 2
Xuân non cao lặng lẽ
Nụ hoa đào khoe vui
Đá hữu tình chẳng ngủ
Thao thức với sương trời
--------------------------------
Lên non cao viết chữ
Thấy hoa đào không rơi
Mực tràn hương dặm phố
Bút Việt mở tung lời
--------------------------------
CHÚT THÔI
Cao nguyên chút chữ chút thơ
Chút hồn lạc phố bụi mờ hoa bay
Tình xuân còn một chút này
Nửa không nửa có trên tay ngỡ ngàng!
--------------------------------
Xuân và chữ
Chàng xuân tỉa tót mai đào
Thêm xanh cho lá, pha màu cho hoa
Mốt tê mỏi chữ đường xa
Gánh thơ vào chợ – nhẩn nha quên về
--------------------------------
Thêu hoa tĩnh tại khe sâu
Thêu hoa chót núi ngâm câu thanh nhàn
Tri kỷ lạc bước tìm sang
Nhặt hương trong gió chút nhàn chút vui
------------------------
Thêu hoa hoa nở bốn mùa
Thêu mây nghe thoảng gió lùa ngàn khơi
Ô hay! Tiên đọa cõi đời
Cây kim sợi chỉ nói lời trùng dương
------------------------
Cỏ hoa Đà Lạt hương hòa bút
Sương khói Lâm Đồng quyện sắc thơ
------------------------
VƯỜN CỔ TÍCH
Vườn sương cổ tích ai ngờ
Trần gian hoa cỏ tình thơ tháng ngày
Nằm nghe suối chảy trong mây
Đá xưa ngơ ngác tưởng say giọt nguồn
------------------------
Hồn Đà lạt thơm hương trà
Lẫn mùi hoa cỏ thiệt thà dễ thương
Gió đêm kể chuyện phố vườn
Sao khuya đàm đạo văn chương với mình.
------------------------
VĂN VÀ SỬ
Cần cù đất đá hoá Văn
Thông ngàn trỗi Nhạc suối trăng dập dờn
Cỏ hoa lát thảm mộng hồn
Hương thơ thấm tận đầu non sử huyền
------------------------
AN NHƯ
Có cỏ hoa,
riêng nắng trời
Có cây xanh,
ngủ giữa vời bình yên
Mây trắng bay,
thản ưu phiền
Đá, chim, khe, suối
một miền an như.
-----------------------------------
VƯỢT GIÓ
Khe sâu
đá nói hoa cười
Hạt sim hạt móc
tươi vui bộn bàng
Lau bồng
cỏ rối thênh thang
Cỡi đìu hiu
vượt gió ngàn phiêu linh.
------------------------
NGUYÊN XUÂN
Tâm mù sương,
cõi mù sương
Cành hoa nở tím
con đường gian lao
Vườn xưa
cây lá thì thào
Con chim lạc giọng
hót chào nguyên xuân!
------------------------
ĐÌNH THƠ
Đàn thơ thuở nọ giao duyên
Con sâu hoá bướm dạo miền cỏ hoa
Tao nhân mặc khách ghé qua
Quên lời quên chữ Chung trà Cố Viên !
------------------------
HIÊN THƠ
Hiên thơ chờ khách bên trời
Tình như mai tía hoa rơi lời chào!
Con chim uống nước Nguyên Đào
Hót chơi một tiếng rì rào gió Xuân!
Đá nằm giữa núi chiêm bao,
Phủi tay sương ướt giấc đào trăm năm!
------------------------
* Phải đây góc đợi góc chờ
Hoa đi muôn lối, câu thơ trở về
------------------------
Giọt sương trên cỏ hôm qua
Thót mình chợt hỏi quê nhà là đâu
Quăng chút hồn vào cỏ xanh
Thấy miền cát bụi nhân tình nở hoa
------------------------
Câu thơ lấm tấm kỳ hương
Hồn hoa muôn vẻ, kết chương non tùng
Nguồn đào, khói toả mông lung
Gót lữ khách, núi chập chùng nhớ thương
------------------------
Là hoa – chung nết dịu dàng
Tinh hoa, phẩm chất – chẳng màng đố ghen
Xem hoa – hiểu thấu vô biên
Nghe hoa tình tự - ưu phiền loãng tan
------------------------
PHONG LAN
ẩn sĩ chi hoa ? vương giả hoa ?
thuở xưa quê quán chốn yên hà
sắc hương thanh nhã, bao người mến
cốt cách kiêu kỳ, ít kẻ ưa
uống móc ăn sương – y nết cựu
gìn vàng, giữ ngọc – vẫn nòi xưa !
hồng trần lỡ đọa thì không tiếc
chỉ tiếc tri âm ít ỏi là…!
-------------------
SỰ SỐNG
ôi, sự sống !
là màu xanh lá mạ !
thở lên cành nên gió bỗng sắc tươi
và sự sống
là mùi hương hoa cỏ
nên chiều kia cánh bướm lượn qua đồi
-------------------
HOA XƯA
Hoa xưa
trỉa hạt lâu rồi
Tình thiền nắng ấm
nứt chồi uyên nguyên
Dẫu cho
gió bão trăm miền
Sắc hương cao nhã
hiến duyên cho đời
-------------------
ĐỨC CỎ HOA
Khiêm nhu
là đức cỏ hoa
Sớm mai thở nắng,
chiều tà tắm sương
Giữa vô thường,
thấy vô thường
An nhiên mọi sự,
chẳng vương nhiễm gì
-------------------
NÉM
Ném chút hồn
vào cỏ xanh
Để cho cát bụi,
cây lành trổ hoa
Ném câu thơ
giữa ta – bà
Để cho đá sỏi
hát ca tự tình !
-------------------
CHỜ AI
Thương thương
một cội mai già
Chắt chiu nhựa luyện,
nở hoa, nẩy chồi
Nắng xuân
phụng hiến đất trời
Chờ ai,
dặm bụi,
dặm người khói mây
-------------------
HẠO CA NGÀN HOA ĐÀ LẠT
Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng sơn nữ mơ màng còn không
Tiếng khèn, điệu sáo Lâm Đồng
Ai về thăm
Ai về thăm
Ngọn lửa hồng mù sương
Câu thơ lấm tấm kỳ hương
Hồn hoa muôn vẻ, kết chương non tùng
Nguồn đào, khói tỏa mông lung
Gót lữ khách, núi chập chùng nhớ thương
Em là hồng tía lam, hường
Dệt nên mộng ước thiên đường của nhau
Em là đốm sáng không màu
Tình người ấm lại – chữ câu dịu dàng
Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng Đà Lạt mơ màng còn không
Hỡi khách lãng tử phiêu bồng
Hãy về thăm
Hãy về thăm
Vỗ dặm hồng, hạo ca!
Em không dị thảo, kỳ hoa
Em là hoa đất, hoa cà, hoa me
Em không tham vọng cuồng mê
Em yêu bình dị, yêu quê xóm mình
Em là nụ đá xinh xinh
Sườn non, mép vực hữu tình tỏa hương
Em yêu bắp rẫy, chè nương
Xanh xanh rau cải, thương thương ngút ngàn
Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng cổ tích, thiên đàng tuổi thơ
Hồ xuân, suối mộng, thác mơ
Ai về thăm
Ai về thăm
Sử thi chờ – hồn thiêng
Em là hoa hạnh, hoa thiền
Hoa bầu,hoa bí – một miềnvô tranh
Em yêu giọt nắng trong lành
Hạt sương trí tuệ long lanh nhân tình
Đài hoa em kết hòa bình
Tranh thêu tay, dệt lời kinh nhiệm màu
Em là sợi nhỏ mưa ngâu
Cầu vồng nối kết – chữ câu trăm bờ
Ngôn ngữ bập bẹ ị tờ
Nước non tri kỷ – thức chờ ngàn năm
Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng trí giả mơ màng bể dâu
Tri âm ngủ chốn non sâu
Về đây thăm
Về đây thăm
Phủi dặm cầu khói sương
Dã quỳ vàng nắng con đường
Lan trăm vẻ, điểm sắc hương tình người
Hoa Tây, hoa Mỹ sánh đồi
Hoa chuông, hoa pháo cũng vui mỹ toàn
Là hoa – chung nết dịu dàng
Tinh hoa, phẩm chất – chẳng màng đố ghen
Xem hoa – hiểu thấu vô biên
Nghe hoa tình tự – ưu phiền loãng tan
Cao nguyên Lang – Biang
Cao nguyên Lang – Biang
Vầng trăng huyền thoại mơ màng cổ sương
Nơi này dòng tộc trăm phương
Về đây thăm
Về đây thăm
Bút văn chương sáng ngời
Là hoa – chung một mặt trời
Cùng đùa mây nước, cùng cười sớm hôm
Ngàn hoa tâm sự vui buồn
Nắng mưa nhân thế – nước nguồn trong veo
Hạo ca! đốm lửa truông đèo
Cháy bập bùng, cháy cheo leo buị mờ
Một đài hoa – một bài thơ
Em xin phụng hiến cõi bờ mênh mang.
---------------------------------
Gác bút
mây còn vô tận ý
Vườn xưa trăng cũ hạo nhiên hoa
Phất bồng chiếc lá
Ngùi thương cội
chiếc bóng phù vân mấy cõi là ?
---------------------------------
Thêu chơi một cành hoa khói
Đêm về thấy núi mong manh
Thêu thêm giọt sương ngơ ngác
Xuân về tranh đẹp hơn tranh
---------------------------------
TRANG TƠ BỐI
Hoa cỏ ngàn phương gió thoảng về
Phòng văn lãng đãng mây sơn khê
Lời thơ tịch mặc hương hòa bút
Ý đạo an nhiên nguyệt khởi đề
Kim cổ vô tình qua trước ngõ
Mộng chơn bất hoặc hiện đầu mi
Đèn mờ sao tỏ trang tơ bối
Bụi trắng còn thương mực hữu vi !
---------------------------------
Hoa khai từ thuở nọ
Giữa cát bụi nghìn trùng
Có một mảnh trăng không
Rong chơi muôn vạn kiếp
---------------------------------------
Nụ hoa chào buổi sớm
Phản chiếu nắng giao mùa
Bước đi nào chẳng muộn
Lòng đầy bốn phương chưa?
-------------------------------------
HOA LÒNG NÚI
Lòng núi
Hồn hoa tự điểm mầu
Non với
Lặng lẽ ánh trăng thâu
Tự phô hương sắc
Xao lòng đá
Tự mãn khai lời
Vẹn trước sau
-------------------------------
Một nụ hoa vàng nở
Ô hay! Thu đến rồi
Cánh bướm từ trong gió
Ở phương nào về chơi?
-------------------------
Một nụ hoa vàng nở
Thu đến rồi, ô hay!
Một cánh bướm, trong gió
Biết phương nào về đây!
-------------------------
NGHE XUÂN
Ngàn xuân cánh lụa bay đầu núi
Để áo sương màu mai điểm hoa
Chim hót đưa tin khách dặm phố
Nói cười sáo gió vọng xa xa
--------------------
*** THƠ VỀ HOA MAI
CÀNH MAI
Cành mai
lãng đãng thiền sư
Nở ngàn năm trước
bây chừ còn thơm
Lộc mầm
biến hóa xanh hơn
Phải chân diện mục
dập dờn khói sương ?
……………………..
Trái tim
Đào nở cành mai
Chút hương, chút nhụy
Một vài tứ thơ
………………….
CÀNH MAI
Câu thơ
đã nở cành mai
Phong hương, ướp nhụy
tặng ai đời này
Nứt chồi đá,
ngạo trời mây
Vô danh phụng hiến
biết hay nhân hoàn?
…………………..
THƠ VÀ MAI
Cuối năm,
tính tuổi vui buồn
Nợ duyên đốt sổ,
đốt luôn cũ càng
Chưng lên
một đóa mai vàng
Ghi câu thơ,
bút chảy tràn Đông phương
-----------------------------
Về đây
nuôi một rừng chim
Để nghe ríu rít,
huyên thuyên lũng ngoài
Về đây
trồng một khóm mai
Ngắm xuân
hoa nở
lai rai mấy cành
……………………..
…..em ơi! xuân hạnh phúc
ở bên tôi từng hơi thở trinh nguyên
nét lá, nét hoa dịu dàng, thơm ngát
sát-na tâm,
tao ngộ sát-na thiền!
nên vĩnh cửu, hiện chân dung tươi sáng
xuân bên lòng chẳng giây phút cách xa
ý tưởng mới
tứ cổ thi bừng nở
lạnh giá đông dài
hiển hiện đóa mai hoa!...........
---------------------------
…………..em có biết đời liu điu mật ngọt
bài thơ non cao nằm ngủ cội mai già
triền lau lách con chim sâu đứng ngó
hạt cây vàng chín mọng cõi người ta………….
------------------------------
CỐT CÁCH
Nhìn trang sách cũ,
thấy cha !
Đọc kinh,
thấy cội mai già
đầu xuân
Ai cốt cách,
ai tinh thần
Cha tôi phong thái
bội phần cao thanh
---------------------------
CHỜ AI
Thương thương
một cội mai già
Chắt chiu nhựa luyện,
nở hoa, nẩy chồi
Nắng xuân
phụng hiến đất trời
Chờ ai,
dặm bụi,
dặm người khói mây
---------------------------
CÔNG ĐỨC
Nhành mai
năm ngoái nở rồi
Năm nay nở nữa,
vốn lời thành hai
Vô tâm
phụng hiến đức tài
Ngàn muôn công quả
chẳng ai tranh cùng!
---------------------------
Hoa vàng bên hốc đá
Bạn cội tùng trăm năm
Cũ xưa miền sương khói
Nước đổ biết bao trăng ?
------------------------------
Có khi tâm đá thốt lời
Có khi hồn cỏ dạo chơi thung triền
Cũng là thơ cũng là thiền
Sương treo công án một miền lá xanh
-----------------------------------
Ngủ trăm năm, thức một giờ
Tử sinh xuôi ngược, tiếng hò ngàn dâu
Đóa hoa ướt ánh trăng thâu
Chút lòng góc núi, tâm đầu cỏ cây!
-----------------------------------
Cỏ, hoa văn, gót chân người
Khe xanh, đá trắng, khoe tươi, điểm hồng
Tri âm, ai đó tấm lòng
Đồi hương, đợi giọt sương trong ẩm trà!
-----------------------------------
Ôi ! sự sống ! là con chim cánh nhỏ
Qua hiên tranh ngươi để lại bài thơ
Và bất chợt, thiên đường nào hiện hữu
Để trần gian – bước mãi giữa hai bờ !
--------------------------
Anh nắng say đầu lá
Rung rinh trí, tưởng, tình
Mùa đi theo nỗi nhớ
Ngày trôi theo phiêu linh
-----------------------------------
Đêm nhìn hạt sương vỡ
Nghe động đáy vô biên
Ai đi trên đầu cỏ
Rơi rụng hạt cô miên ?
-----------------------------------
Niềm vui con chim hót
Cuối khu vườn ngủ quên
Hồ tăm con cá động
Lưng mây núi tọa thiền
-----------------------------------
Lặng lẽ miền phương thảo
Hương đi về trong sương
Xôn xao đời mưa gió
Chẳng động gót chân thường
-----------------------------------
Cỏ hoa tình ẩn sĩ
Cành khô nụ tuyết mai
Lộc mầm ươm hơi thở
Phụng hiến cõi trần ai
-----------------------------------
Đã muốn chôn chân góc vườn này
Nào danh nào lợi áng mây bay
Sương cố riêng hoài lưu cỏ biếc
Chợt tan rồi khi nắng đầu cây
-----------------------------------
Xinh xinh vài nụ cỏ
Đặt lên đĩa án thư
Lung linh vầng nhật nguyệt
Lung linh cả thái hư
-----------------------------------
Ta yêu Đà Lạt sương mờ
Và yêu mây trắng ngu ngơ non tùng
Bao năm gót lữ đã từng
Dặm người dặm bụi xin đừng hoá dâu!
-----------------------------------
Bướm xanh vườn cũ quay về
Tình cây mắt lá bốn bề thủy chung
Và đây gốc đá, cội tùng
Đã quen gió núi hương rừng nguyên sơ!
-----------------------------------
Đất thơm hương, cỏ thơm hương
Hạt mầm nứt mộng thiên đường ngàn hoa
Hương thông sương nước chan hòa
Lắng nghe tình sử - khúc ca thượng nguồn
-----------------------------------
Lặng lẽ miền phương thảo
Hương đi về trong sương
Xôn xao đời mưa gió
Chẳng động gót chân thường
-----------------------------------