THƠ TRONG CĂN PHÒNG HOA MARGUERITE

Hoa thì quý phái, trâm anh

Hoa thì kết đóa trăng xanh tặng đời

Hoa thì tươi sáng nụ cười

Hoa thì vẹn vẻ một thời hồn nhiên”

 

------------------------

 

Ném chút hồn

vào cỏ xanh

Để cho cát bụi,

cây lành trổ hoa

Ném câu thơ

giữa ta – bà

Để cho đá sỏi

hát ca tự tình ! 

 

------------------------ 

Em ơi! Cái kén vỡ rồi

Con sâu hóa bướm dạo chơi phố vườn

Lung linh cây cỏ hoa hương

Phù du một thoáng, thiên đường nước mây

 

------------------------ 

 

Ven rừng

hái một nhánh hoa

Chợt nghe

rung động

mấy tòa núi xanh

Vạt hồn

sợi khói mong manh

Và cơn mộng trắng

tan nhanh giữa chiều! 

 

------------------------ 

 

Lá hoa thức trắng đêm sương

Trăng trời lỗi hẹn khu vườn hoang liêu!

 

----------------------------- 

 

Bồng bềnh ngọn cỏ đưa hương

Bồng bềnh núi nhớ mây thương bồng bềnh

Có khi trăng ngủ đầu ghềnh

Có khi cố quận lênh đênh biển vàng

.
.
.