THƠ VỀ ẨM THỰC

Thương thương đất đỏ quê nghèo

Rau xanh cải trắng cheo leo sườn đồi

Chợt như mầm đá mỉm cười

Chắt chiu hơi thở cho đời sống lâu

--------------------

Ruộng rẫy vui làm không lụy gạo

Cỏ rau siêng hái chỉ vòi tương

Tới lui rỗi rỗi rong vài đỉnh

Lên xuống thơi thơi lượn mấy tầng!

--------------------

Em là nụ đá xinh xinh

Sườn non, mép vực hữu tình tỏa hương

Em yêu bắp rẫy, chè nương

Xanh xanh rau cải, thương thương ngút ngàn

--------------------

Thương em

lượm củi bên đồi

Khổ đùm hai bó

để nuôi mẹ già

Gánh về,

lạnh vắt ngoài da

Lén dành hơi ấm,

nấu cà, kho tương!

--------------------

Thương thương quá, đám môn, rau xanh bên giếng

Ớt bốn mùa đỏ lịm trĩu đầu cây

Ôi! Cành vả hồn nhiên quanh cội trái đầy

Những buồng chuối thường to, dài quá sải!

--------------------

Đói lòng

ăn nửa trái sim

Uống vốc nước suối

đi tìm, mẹ ơi!

Vô tăm

cánh hạc lưng trời

Nhân gian sương khói,

bóng người mù phương

--------------------

Cái cò ăn cỏ cồn cò

Đề niêu cá bóng mẹ kho cho mình

Bây chừ bến bãi lênh đênh

Thương cò thương mẹ bấy tình nước non !

--------------------

Ngọt ngào, cam mận khác nhau  

Mỗi loài mỗi vị, chẳng đâu so bì    

Yêu thương, tình mẹ khác gì    

Ăn mưa, uống nắng, tiếc chi nhựa hồng!

--------------------

Chắt chiu                                    

rẫy ớt, vườn cà    

Ruộng khoai, nương sắn             

nuôi ta trưởng thành     

Mẹ cha khuất bóng                      

non xanh      

Chữ tâm, chữ hiếu                        

long lanh lệ trời

--------------------

Lòn bon

trái chín trái xanh

Sống nhờ nhựa luyện

trên cành đều nhau

Các con

cao thấp mái đầu

Sữa lòng của mẹ

thơm bầu huyết trong

--------------------

TẦN Ô

Ra vườn ta ngắt ngọn tần ô

Nuôi hồn thơ sưởi nắng bên hồ

Lòng sương quạnh quẽ lời chim núi

Thông reo hòa với tiếng gió qua!

--------------------

GIÀN BÍ

Những cánh bèo xuôi ngược

Hoa bí nở bên hồ

Bao giờ hoa biết được

Cánh bèo còn thương nhau

--------------------

ỔI - ỚT

Thương thương quá đám môn, rau xanh bên giếng

Ớt bốn mùa đỏ lịm trĩu đầu cây

Ôi! Cành ổi hồn nhiên quanh cội trái đầy

Những buồng chuối vàng ươm thơm quá đỗi

--------------------

LUỐNG CẢI

Gồm thâu ngày tháng bao mầm cải

Chứa trọn đất trời mấy hạt sương

Tùng bách non cao cao khí tiết

Mai lan vườn lặng, lặng u hương

--------------------

RAU MUỐNG

 

Thương em rau muống bên đồi

Khổ đùm hai bó để nuôi Mẹ già

Xách về lạnh vắt ngoài da

Lén dành hơi ấm nấu cà kho tương

--------------------

CỤM NẤM

Em là cụm nấm xinh xinh

Bìa cây mép đất hữu tình bụi hương

Em yêu mướp đắng bên vườn

Xanh xanh rau cải, thương thương ngút ngàn

--------------------

Vồng khoai, vồng sắn lưng đồi

Nuôi con khôn lớn nổi trôi biển hồ

Câu kinh, niệm Phật, kính thờ

Vẫn không nói hết bài thơ thượng nguồn

--------------------

DƯA MUỐI LẮT LIU

Bùi ngùi lệ thấm chéo khăn

Thương cha, nhớ mẹ mảnh trăng quê nghèo

Một đời dưa muối lắt liu

Vì con, cơm hẩm, canh siu cam lòng

--------------------

TRÁI ỔI LỒNG

Mềm ngon như trái ổi lồng

Nhờ ngăn nắng quái, mưa giông phũ phàng

Tuổi thơ chín mọng quả vàng

Đầy tay phúc hạnh thiên đàng nhờ ai?

--------------------

CẢM LÁ RAU MUỐNG

Còng lưng gánh nặng mẹ già

Còn thương rau muống trăm hoa sớm tàn

Ngước lên cảm lá xanh vàng

Nhìn quanh bóng mẹ cánh vàng xao mây

--------------------

CA DAO XUỐNG RUỘNG

Mẹ tôi nướng khoai ngồi ngủ chập chờn

Thò tay lật lại củ thon củ tròn

Nửa đời câu hát còn ru

Khoai lang xuống ruộng lội bùn mẹ ơi!

Chăm chăm mô đất sau hè

Bàn tay vun xới trồng khoai để dành

Nướng khoai tay duỗi tay co

Lửa than bừng sáng lại lo chóng tàn

Oằn vai hai thúng có không?

Gánh vào chợ bán nuôi chồng nuôi con

Mấy đời cái kiến con sâu

Tò vò xây tổ phận người nhói đau!

--------------------

CAO SĨ

Chợt nghe

gió lạ đưa hương

Phải đâu

cao sĩ

tiện đường ghé chơi

Trà ngon

không có mà mời

Cơm rau, nước lá,

đất trời bụi không !

--------------------

    NẾP NỀ

Có cha,

rào giậu nương sau

Cài then cổng trước,

bò trâu ấm chuồng

Bí bầu,

rau cải xanh luôn

Nếp nề đâu đó,

vui buồn tựa nhau

--------------------

Bao năm trụ trì tóc bạc

thân gầy trượng trúc lão mai

trà thuốc có không cũng được

cơm rau vài chén lai rai

Anh ngữ Phạn Nôm cầu học

Trung văn thơ truyện mới tài

Phật sự trong ngoài bề bộn

thanh nhàn gẫm chẳng thua ai!

 --------------------

em ở đây cần lao ngày hai buổi,

cơm qua lòng,

rau muối khổ không em?

vẫn biết đấy,

đệ huynh là tình nghĩa!

nhưng mai vàng,

vẫn ngại nỗi bắc phong!

 --------------------

Canh lá giang, canh rau rừng còn nhớ ?

khu rừng Hoài, trăm bó củi ta rong chơi !

điện Phật khuya

thiếu dầu, leo lét tỏ;

em đăm chiêu, sầu, đêm tối ba mươi !

 --------------------

Ai đánh đổi sự sống

bằng xu rau, hào cải

bằng mật mã tính toan ký hiệu gươm đao

xương cốt chất cao

hãnh diện tháp người

dành chỗ đứng, tranh chỗ ngồi

trơ trân, bù nhìn, phỗng đá ?

 --------------------

CÕI THIỀN

Tịch liêu

bạn hữu bình sinh

Cô đơn nuôi dưỡng

khí tình hạo nhiên

Lượm rau,

nhặt củi là thiền

Trong làng một cõi,

một miền nước mây

 --------------------

Mình gặp nhau nơi am tranh đá sỏi

Khoai sắn đầy lòng mà nghĩa xanh lá non

Vai cuốc, vai rìu, ôi vai thư sinh bé nhỏ

Mắt em vẫn ngời, ôi, ánh lửa từ nhiên ! 

 --------------------

Canh lá giang, canh rau rừng cơ cực

Hói mít, hói xoài, trăm bó củi ta rong chơi

Điện Phật khuya, thiếu dầu leo lét tỏ

Em đăm chiêu, sầu đêm tối ba mươi!

 --------------------

Ta bước vội giữa cánh đồng cỏ rạ

Nuôi lớn người, súc vật lẫn yêu thương!

Có những áng thơ nghe cao đẹp dị thường

Nhưng đâu sánh bằng vồng khoai của mẹ

Cũng không sánh bằng cái rau đầu chợ

Hãy nhìn những trẻ em nghèo, thiếu áo thiếu cơm!

Hãy nhìn những cụ già đứng run rẩy ven đường!

Ôi! Có nhưng niềm vui tuyệt vời

Nhưng cũng có những niềm đau vĩ đại

Có sự thật ngay giữa lòng biến đổi

Có huy hoàng trong ánh lửa chiều hôm!

 --------------------

Ở ĐỒI LÁ GIANG

Tuổi xanh

ta gánh lên rừng

Nuối chi huyễn mộng,

đèo bồng biển dâu

Lòng ta

hoa nở muôn màu

Bếp khoai, mái cỏ,

bên nhau đạo tình

 --------------------

Thơ thẩn, những lối mòn chen hoa lũng cốc

Gió như hương, suối như mộng trưa hè

Có nương rẫy ân tình: sắn, khoai, cam bưởi, mít, chè!

Những trái hạnh to, thơm, ngon, ngọt ngào xao xuyến!

 --------------------

Tình Huyền Không, lá rừng và biển mặn

Đất tuy cằn mà nức nhựa uyên nguyên

Khoai sắn qua ngày, họp lửa mười phương

Chờ bão tuyết, dong thuyền lên băng đảo

--------------------

Sống giữa Huế,

ta làm sao nhớ Huế?

chỉ xót xa thương,

thương quá, Huế thương ôi!

nắng lửa, mưa dầm,

sắn khoai chan nước mắt

làng quê còn quá nghèo,

cơ cực, quặn lòng thôi!

manh áo mặc đã bao dung biết mấy

chén cơm ăn cũng lụy đến bao người

ai đổ hột giữa nương cày ruộng cấy

đâu dám tôi - tự tại một bên trời?

--------------------

Anh em lâu ngày gặp lại

tuổi già làm biếng thăm nhau

cơm canh chỉ còn đôi chén

chuyện trò không được mấy câu

 --------------------

VỀ THĂM MẸ

 bao năm về thăm mẹ

thấy mẹ già đi nhiều

mái tranh nghèo kể lể

những ngày tháng bồng phiêu

…………….

mẹ thương như còn bé

săn sóc và hỏi han

có sương hay hạt lệ

rơi vào chén cơm vàng

--------------------

bụi tre,

ao cá

bóng mẹ tôi áo vá, nón mê

câu ca dao

điệu sáo đi về

trái sim chín,

con trâu xanh

thương sao là thương

bữa cơm nghèo thơm mùi khói bếp!

--------------------

    AN VI

Có ai

sống đến trăm đời

Giành nhau đất đứng,

chỗ ngồi mà chi

Lợi danh

nào có ra gì

Miếng cơm, manh áo,

an vi tự lòng !

--------------------

GÃY CHÈO

Lên đò,

chẳng thể sang sông

Bên này còn mẹ,

bông hồng đời con

Hạt cơm ăn,

nuốt sắt hòn

Lỡ lời bất hiếu,

chèo giòn gãy đôi !

--------------------

MỒ HÔI MẶN

Gầy gò

cày cuốc ruộng trưa

Mồ hôi mặn đắng,

nắng mưa nhạt nhòa

Áo cơm

trĩu nặng thân già

Tuyết sương ơi hỡi,

tình cha bạc đầu !

--------------------

Cơm áo khó khăn, người mới có

Muối dưa kham khổ hiểu trần lao

an thường, dị giản, hằng tri túc

Chia sẻ buồn vui lẫn ngọt ngào

--------------------

THI TĂNG

Đất còn

mấy quả đồi tranh

Ruộng còn

bát ngát

nương xanh cỏ đầy

Áo cơm

thì cuốc thì cày

Đói no hỷ lạc

thơ bay dặm dài

--------------------

HẠT CƠM

Hạt cơm

bố thí gieo duyên

Trái hoa giác ngộ,

non thiêng giữa lòng

Hạt cơm,

cõi Phật phiêu bồng

Trời người nô nức,

tâm đồng lạc an

 CƠ CỰC

Cá lang cang,

cơm liền kiềng

Nuôi con

vất vả

ruộng phèn đồng chua

Mẹ còn

đi sớm về trưa

Lấm lem, cơ cực

nắng mưa tháng ngày

--------------------

Chút sương nước,

chút khí trời

Đóa hoa lòng mẹ

một đời sắc hương

Cái ngon,

cái tốt mẹ nhường

Cơm thừa, canh cặn,

tam thường làm vui!

--------------------

Am tranh có Phật có tiên

có thơ đầy vách có thiền đầy trăng

có trà nấu nước sông Hằng

có canh bông bí, có măng trúc vàng

tuyết sương năm tháng mơ màng

văn tinh lui tới dặm ngàn ghé chơi

--------------------

    CÒN

Lấy om

sắc thuốc, thương cha

Ăn canh bầu bí,

mẹ già, nhớ ôi!

Ai còn

cha mẹ trong đời

Bông hồng cửa Phật

thấm tươi lòng mình

 --------------------

 DIỆU DỤNG

Thần thông

bửa củi mấy bồ

Nấu ăn diệu dụng,

đường kho, ớt ngào

Thần thông

đâu có dễ nào

Còn anh diệu dụng,

chiên xào rối ren!

 --------------------

      MẸ CHA

Nón cời,

áo vá quanh năm

Mẹ cha

lẫn với

bóng trăng quê nhà

Trở xoay

vại muối, chum cà

Nuôi con

tài trí

bằng ta bằng người

 --------------------

Đói lòng trộm trái sim rừng

Cắp cành hoa dại dắt lưng mang về

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

.
.
.