10 BÀI THƠ NGÀY XƯA
Ham chơi qua biển, ghé miền cát xanh
Sóng long lanh, hoa long lanh
Cài trên giọt nước – bức tranh vĩnh hằng.
Cát xao cát vỡ bài ca lạ lùng
Hoa san hô – sắc thủy chung
Chợt đâu muối mặn ngàn trùng còng ơi!
3. Ngày xưa có gã lãng du
Theo sương khói mộng, thiên thu dập dờn
Hạt lòng, hoa nở đầu non
Mai sau hương sắc cô đơn phố người
Phù du kết hạt nở hoa lòng đời
Hoa tên nước mắt, nụ cười
Hương lênh đênh thả tiếng lời lênh đênh
Mầm hoa nẩy nụ kết duyên phố vàng
Đỏ, xanh, tím, tía mơ màng
Hiến dâng hương sắc chẳng bàn thiệt hơn
Chập chờn mây nước – du ca biển trời
Chợt đâu con sóng ngậm ngùi
Tháng năm vỗ mãi nỗi đời buồn tênh
Một lần mê mải – chữ say biển vàng
Hoa tên lãng tử, lang thang
Hoa tên nốt nhạc, cung đàn phù sinh
Chim nghe biển khóc giọt sa đảo người
Chim buồn vẫy gió trùng khơi
Xác sò xác hến rã rời bãi xanh
Ngàn hoa nở rộ chụm đầu sắc hương
Bây giờ chia biệt mù phương
Tình trăng rơi lệ nhớ thương dặt dìu!
Áo mây tóc gió dặm khơi dặm trình
Hoa lòng nở cõi phiêu linh
Ca từ đọng lại chút tình hoàng hôn
------------------------------------
RÌ RÀO SÓNG VỖ NGƯỜI ƠI!
Lênh đênh biển nhớ cát xao thì thầm
Thì thầm lữ khách dừng chân
Lắng nghe gió nổi … đường trần lá rơi
2. Rì rào sóng vỗ – người ơi
Tình đi muôn bến khơi vơi chẳng về
Non xưa đá vỡ bốn bề
Con chim én trắng – lời thề ngàn xuân
Ầm ào trăng vỡ mấy lần sóng khơi
Bơ ngơ cát lún chân đời
Phố vàng, chợ đó quên lời mẹ ru
4. Ầu ơi! Câu hát vi vu
Nước non tình tự – thiên thu nhọc nhằn
Thùy dương tóc gọt lăn tăn
Mẹ ơi, mẹ hỡi! Gió trăng thì thào
Con chim khuyết sử hót chào non xanh
Cá vàng cá ngọc long lanh
Nhởn nhơ bơi quẫy khung tranh đèn màu
Vẽ thêm con mắt đầu tàu
Giương buồm chẻ gió - biển dâu đăng trình
Lỡ mang hồn Việt phiêu linh
Mẹ ơi, mẹ hỡi – nghĩa tình trăm con
Suối khe tình tự – sắt son đá vàng
Hòn Chồng, Hòn Vợ lang thang
Đảo chim, đảo yến – trăng ngàn còn không
Thuyền về sóng vỗ long tong
Ngư chài thả vó – đục trong miệt mài
Cao cao tháp vọng hải đài
Chiếc đèn cao áp thở dài mù sương
Ầm ào tan nát – tai ương ầm ào
Trái tim, giọt muối xanh xao
Lắng nghe cát vỡ – chiêm bao rã rời
8. Rì rào sóng vỗ người ơi
Hương vương sợi khói khơi vơi nữa hồn
Tranh thêu bếp lửa hoàng hôn
Mái tranh, vườn chuối, mấy buồng cau tơ
Bờ thường, bờ nhớ bờ chờ… nhấp nhô
Cát vàng rũ bóng vi lô
Rùa ngao sò hến bi bô cáy còng
Đò trăng đàn gió kênh cong
Tiếng lời thương hải – giọt dòng giọt rơi
Rì rào sóng vỗ mẹ ơi
Mẹ ơi sóng vỗ
Kiếp người cát xao!
----------------------
BÀN TAY VÀ TÌNH BIỂN
Tình như sóng biển thả lời thênh thang
Ngón tay kim chỉ dịu dàng
Thêu trăng thêu nước mênh mang điệu hò
Bàn tay em – rặng san hô
Trăm hồng nghìn tía giấc mơ nghìn trùng
Rong rêu lấp lánh tranh khung
Cát vàng hoa nở thuỷ chung biển trời
Hoa bay dặm liễu, nắng chiều thướt tha
Sáo đàn dệt nốt tình ca
Hồn chiêm nương hỡi, tháp bà, miếu ông
Bàn tay em, nét dung hồng
Thếp hương liếp lụa, thơm nồng tranh thơ
Hôm qua con cá tình cờ
Dòng xanh thả mộng giấc mơ cội nguồn
Chim từ biển đến, gởi hồn quanh đây
Bi hùng trang sử hao gầy
Hóa văn huyền thoại, tiếp mây phố người
Bàn tay em – nét trăng ngời
Thuyền đi bao độ dặm khơi cũng về
Cát còn trải mộng lê thê
Tuyết sương khách lữ – cố quê bùi ngùi
----------------------------------
SÒ GIÀ BỎ VỎ
Hư vô còn để lại
Hạt cát nở thành hoa
Nên lời thơ tồn tại
2. Vô tình dấu chân trên cỏ
Bèn thương con dế khóc trăng
Bèn thương sò già bỏ vỏ
Đá buồn đứng lặng trầm ngâm.
3. Giọt sương
Giọt sương vỡ hạt đêm qua
Mà nghe biển động cát sa bồi hồi
Ai qua thảm cỏ trên đồi
Có nghe xao xuyến tiếng lời trùng dương.
4. Ký ức của cánh buồm
Qua một đời no bão
Biển nằm giữa hoàng hôn
Nhìn vầng trăng ảo não
5. Con còng già bỏ tổ
Rong chơi quên trở về
Còn tuổi thơ bỏ ngõ
Điệp trùng mây xa quê
6. Một con còng nhỏ chạy ra chạy vào
Nhặt hạt cát ngó trời cao
Chợt đâu muối mặn hiểu sao hỡi còng
Suốt đời xe cát vô công.
---------------------------------
ĐI TÌM DẤU CHÂN TRÊN CÁT
BÊN BIỂN
Rì rào sóng vỗ lòng ta
Một con còng nhỏ chạy ra chạy vào
Nhặt hạt cát ngó trời cao
Chợt đâu muối mặn hiểu sao hỡi còng?
Suốt đời xe cát vô công
Nghe chưa tiếng quẫy giữa lòng biển xanh
THI NHÂN
Từ độ nhổ neo thuyền biển lặng
Ta cũng lênh đênh
Ngày tháng vui buồn
Đâu hẹn tuổi xanh
Con trăng vàng ước vọng
Thả đời mình
Trăm bến nước trôi suôn!
---------------------------------
CÓ CHÀNG HÁT RONG
Có chàng hát rong về biển
Gọi trăng gọi lửa về chơi
Phương đông con rồng nằm ngủ
Phương tây cá thức bồi hồi
------------------------
TỪ ĐỘ VỖ TAY
Từ độ vỗ tay bài ca trường hải
Lắm sự đời chẳng kể làm chi
Sóng nước mênh mông thuyền không chẳng lái
Ngắm rong bèo hoa trái đẹp chưa?
SỰ SỐNG
Ôi ! Sự sống !
Là màu xanh lá mạ
Thở lên cành nên gió bỗng sắc tươi
Và sự sống
Là mùi hương hoa cỏ
Nên chiều kia cánh bướm lượn qua đồi
HẠT BỤI
Một hạt bụi
Rơi vào lòng hiện tại
Biển trầm luân
Cuồng nộ dậy ba đào
Một hạt bụi
Rơi vào lòng đá cũ
Chợt hôm kia
Hoa nở những vì sao!
-----------------------------
TẬP THƠ BIỂN CẤM
Cát dã tràng và nỗi nhớ
Biển đem cát bạc ngậm ngùi
Dã tràng xây tổ buồn vui nỗi này
Thương ôi sóng động chân mây
Hắt hiu hồng lụy lay bay mộng dài
*****************
Thơ lác đác dạo miền hoa cát biển
Gặp lại mình trên mỗi dấu chân xưa
*****************
Trăng biển ghé chơi vườn gió mát
Mây trời tìm đọc nét sương trong
*****************
Khói và sóng hóa mây từ kiếp trước
Sợi khói ở lòng ta
Sóng biển từ hoang sơ
Lên non xanh nằm ngủ
-----------------------------------------
TẬP THƠ CON CHIM TỪ BIỂN ĐẾN
Nhớ thuở ấy về miền sóng vỗ
Ghềnh đá cao nghe biển hát bên tai
Tôi ngất ngây như cốc rượu thuở thời trai
Khi gặp lại trái tim hồng nguyên vẹn
Nhớ thuở ấy làm bài thơ trên cát
Có một lần con én biển qua chơi
Cánh sóng mỏng vỗ thời gian chậm rãi
Khói tím đêm bay loảng ở chân trời
Tâm thiền khoác áo biển dâu
Để nay công án thoại đầu hổn mang
Chợ chiều linh thánh đắt hàng
Hoa xưa vi tiến tơ vàng cửa mây
Thêu hoa hoa nở bốn mùa
Thêu mây nghe thoảng gío lùa ngàn khơi
Ô hay! Tiên đọa cõi đời
Cây kim sợi chỉ nói lời trùng dương
****************
Đá nằm trên đỉnh vô vi
Chiêm bao bước xuống tà huy mấy lần
****************
Hoa khai từ thuở nọ
Giữa cát bụi nghìn trùng
Có một mảnh trăng trong
Rong chơi muôn vạn kiếp
****************
Ném chút hồn vào cỏ xanh
Để nghe cát bụi nhân tình nở hoa
---------------------
LÒNG CÁNH BIẾC
Rừng xuân trăng đọng lá cành
Giọt sương hóa ngọc long lanh điểm ngàn
Xoa tay trăm việc bộn bàng
Thấy lòng cánh biếc nở tràn biển dâu
***************
Mênh mông là lửa khô
Giữa rừng người sa mạc
Đá sỏi thiếu tình mưa nắng chẳng xanh cây.
Muốn chiếc hồn thơ vài ba hạt muối
Để biển ngàn thăm thẳm chảy qua đây
***************
Bồng bềnh hoa cỏ đưa hương
Bồng bềnh khói nhớ sương vương bồng bềnh.
Có khi trăng ngủ đầu ghềnh
Có khi cố quận lênh đênh biển ngàn.
THOÁNG MẤT
Có tiếng gì rất nhẹ
Bay vào chân trời xa
Hạt muối ở tim ta
Rơi vào lòng biển thẳm
***************
Cánh hải âu về đâu từ biển nhớ
Bỗng vẽ đường, đông độ một vòng tâm
**************
THI NHÂN
Từ độ nhổ neo thuyền biển lặng
Ta cũng lênh đênh
Ngày tháng vui buồn
Đâu hẹn tuổi xanh
Con trăng vàng ước vọng
Thả đời mình
Trăm bến nước trôi suôn!
Một nửa hồn là một nửa thơ
Nửa thân hạc biển nửa sương mờ
Mênh mang tâm cảnh màu thanh nhẹ
Bát ngát trời mây lặng sắc tờ
*****************
Ai mua cái đẹp đời này
Xin đừng ngã giá mua mây biển ngàn
Tặng thêm một chiếc trăng vàng
Xách về gối mộng trần gian đỡ buồn.
*****************
Giọt sương trên cỏ hôm qua
Thót mình chợt hỏi quê nhà là đâu?
*****************
Ta cúi xuống mênh mông lòng biển động
Nhặt vỏ sò xem trăng mọc trên tay
TIÊN NỮ BÉ DẠI
Em đến đây khi tóc còn xanh lắm
Dáng tiểu thư tháp bút nở tay ngà
Mắt thúy trúc vẫn chưa vương trần lụy
Bởi yêu đời? Hay yêu nghề thiết tha
Em ở đây cần lao ngày hai buổi
Cơm qua lòng rau muối khổ thân em
Vẫn biết đấy chị em là tình nghĩa!
Nhưng đào hồng vẫn ngại nỗi gió sương
Thu ngủ muộn khung thêu quên xếp lại
Em không nói vì biển nào nói được
Em không cười vì nhân thế chẳng gì vui!
*****************
Anh về hát với non cao
Anh về hơi thở, tiếng chào thủy chung
Nhớ thương hạt cát vô cùng
Bụi bay chan chứa nghìn trùng là thơ
TẶNG ĐỘC THỤ SƠN
Sườn lau, ốc biển nằm queo
Thuyền không Bát Nhã
Bỏ neo khe tràm
Bơ vơ ngủ đỉnh trăng ngàn
Hư vô bên dưới
Thiên đàng phía sau!
***************
ĐÊM TRIỀU SƠN PHƯƠNG
Bài kinh đi suốt cuộc đời
Đêm nghe gió nổi
Tiếng lời sạch không
Chừ đây một cõi phiêu bồng
Chỉ còn ta đứng
Mênh mông bóng mình
Muôn xưa bóng bọt đăng trình
Muôn sau bóng bọt
Tắp ghềnh chiêm bao
CÁNH BUỒM TRĂNG
Cánh buồm
Nửa mảnh trăng treo
Trùng trùng mây gió
Mái chèo nhẹ đưa
Sông nghìn xưa
Sóng nghìn xưa
Cõi thiền tự tại
Bốn mùa hóa tâm
****************
Muốn nói lời thương thương con nước chảy
Muốn nói lời thương thương
Biển rộng thân thuyền nan
Bút ta cùn,
Thơ không còn ngọt nữa
Hồn ta khô như gió Lào trường sơn
Như tảng đá năm nao ta ngồi làm thơ
Như trăng nước biếc khói thu mờ
Như đào hoa rụng bên bờ suối
Như chiếc thuyền sương lạc bến mơ
******************
Tiếng ai hát mà xa bờ sóng vỗ
Đẩy con đò trôi hút cõi cô liêu
Rừng không ngủ và ngàn sao không ngủ
Tưởng lắng nghe chuông vọng bến Phong Kiều
****************
HẠT MUỐI
Khách từ ngàn dặm núi
Gió cô liêu thổi về
Ta đứng giữa sơn khê
Hư không rơi hạt muối
Viết bài thơ trên cát
Cơn sóng vỗ xóa đi
Vô tình đâu nhớ được
Mình viết bài thơ gì
******************
Tình biển mực trào ân sữa mẹ
Bút lòng chữ đọng nghĩa nguồn quê
******************
Lòng biển xanh lớp lớp
Sóng cuộn bãi cát vàng
Đời ngày qua tan hợp
Đời hôm nay mênh mang
******************
Ta không nói vì biển còn sóng vỗ
Nghĩa tương giao vẫn vô lượng đất trời
Học im lặng dẫu xói mòn cát lỡ
Lòng bao giờ không thoáng nắng bể khơi.
*********************