THƠ VỀ CHA

 

 CHAN HÚP

 Còng lưng

mẹ cấy ruộng trưa

Trâu gầy rì tắc,

cha bừa bùn tơi

Mẹ cha

chừ đã về trời

Cháu con chan húp,

nhiều đời ân thâm

---------------------

ÂN CHA MẸ

Ân cha, nghĩa mẹ - biển trời

Câu ca dao tụng một đời còn thương

Quê xưa, phúc ấm, nhân thường

Đời con sữa ngọt hương vương dặm trần

---------------------

DƯA MUỐI LẮT LIU

Bùi ngùi lệ thấm chéo khăn

Thương cha, nhớ mẹ mảnh trăng quê nghèo

Một đời dưa muối lắt liu

Vì con, cơm hẩm, canh siu cam lòng

---------------------

 ÂN CÚC DỤC

Chim non

núp bóng cây già

Tuổi thơ

có mẹ có cha cậy nhờ

Mai kia

xa bến xa bờ

Đền ơn cúc dục,

kinh thơ hiếu từ

---------------------

LỜI CHA DẶN

Vào đời theo trí bỏ ngu

Học ăn học nói, lấy nhu chế cường

Thẳng lưng chẳng cúi, chẳng trườn

Đức người quân tử, giáo chương làm người.

---------------------

                UY CHA

Uy nghi

cha đứng đầu hiên

Đàn con khép nép

học hiền, học ngoan

Cây roi mây

đánh dối dan

Lằn lưng đạo lý,

bạc vàng không phai.

---------------------

               PHỤNG THỜ

Cha cho xương vóc làm người

Mẹ cho huyết sữa, nụ cười trẻ thơ

Hai thân cách núi ngăn bờ

Non mòn biển cạn phụng thờ nghĩa ân.

---------------------

              ÂN CHA

Bóng cha chót vót non cao

Trăm năm tay với chiêm bao đường trần

Câu kinh lượn giữa phù vân

Nghe trong sương khói, nghĩa ân thắm màu.

---------------------

               CHA HỜI !

Bão dông cột lệch, tường xiêu

Ai chống, ai lợp mái lều trời ơi !

Mẹ, con hết đứng lại ngồi

Thở dài than ngắn, cha hời, hỡi cha !

      (MĐTTA)

---------------------

Nhìn trang sách cũ thấy cha!

Đọc kinh, thấy cội mai già đầu xuân

Ai cốt cách, ai tinh thần

Cha tôi phong thái bội phần cao thanh

---------------------

Sách hư, ráng giữ lấy lề

Chữ mối, chữ mọt, bút đề khuyên đen

 Thánh hiền, nô lệ chẳng nên!

Nhớ lời cha dạy, mắt ghèn sáng trong

---------------------

Cha đi bóng núi ngả dài

Con sông ngoảnh lại, đầy vai nắng vàng

Con từ gió nổi lang thang

Vời trông quê cũ, đò sang lạnh dòng!

---------------------

Gầy gò cày cuốc ruộng trưa

Mồ hôi mặn đắng, nắng mưa nhạt nhòa

Áo cơm trĩu nặng thân già

Tuyết sương ơi hỡi, tình cha bạc đầu

---------------------

CHA DẠY

Nam nhi tích đức lập tài

Nữ nhi dung hạnh, trong ngoài nết na

Nam nhi chí lấp sơn hà

Nữ nhi việc chợ, việc nhà đảm đang

---------------------

Tình cha tay thước tay roi

Vạch ra ly tấc đứng ngồi thấp cao

Học tùng trúc, học trăng sao

Cầm cây bút thẳng, nghiêng chao lãnh đòn

---------------------

Bàn tay sự nghiệp làm ra

Trồng cây phúc đức, ươm hoa nghĩa tình

Xây nhà lợp mái an sinh

Cháu con hiền hiếu, phù vinh bốn bề

---------------------

Có cha rào dậu nương dâu

Cài then cổng trước bò trâu ấm chuồng

Bí bầu rau cải xanh luôn

Nề nếp đâu đó vui buồn tựa nhau

---------------------

Bão giông cột lệch, tường xiêu

Ai chống, ai lợp mái lều trời ơi !

Mẹ, con hết đứng lại ngồi

Thở dài than ngắn, cha hời, hỡi cha !

---------------------

CÒN CHA

Còn cha,

gót đỏ như son

Mất cha,

Gót mẹ gót con đen sì

Còn cha,

cày cuốc biết đi

Lạt tranh biết buộc,

kinh thi đỏ đèn

---------------------

BÓNG NÚI

Con trăng

vừa khuất cành tre

Con gà gáy sáng

le te bìa rừng

Đêm ngày

chạy đuổi sau lưng

Mẹ cha bóng núi,

sương rưng lệ chiều

---------------------

 VỪNG TRÁN CHA

Lao tâm,

lao lực một đời

Cày sâu vừng trán,

cấy lời biển sông

Dạy con

đạo lý mênh mông

Nhớ cha

thả giọt lệ lòng

chảy tuôn

---------------------

   HƯƠNG LÚA

Bếp tre,

khói lửa nồng nàn

Đầy sân rơm rạ,

hạt vàng nằm phơi

Bồ câu,

sẻ nhặt thóc rời

Mẹ cha hương lúa,

một đời còn thơm

---------------------

Mẹ cho con sợi tóc măng tuổi ấu

cha cho con chân cứng lộ trình dài

anh và chị gỡ hạt gai tóc rối

giữa khung tình ta kết dệt tương lai

---------------------

 TÂM

Chắt chiu

rẫy ớt, vườn cà

Ruộng khoai, nương sắn

nuôi ta trưởng thành

Mẹ cha

khuất bóng non xanh

Chữ tâm, chữ hiếu

long lanh lệ trời

---------------------

THIẾU MẸ

Đông xuân

gió lạnh hắt hiu

Vì ai,

quán sớm

chợ chiều bôn ba

Nghiệp nghề,

tróc vảy trầy da

Đêm hôm thiếu mẹ,

nghe cha thở dài !

---------------------

QUẶN LÒNG

Sớm khuya

chuông mõ đỏ đèn

Câu kinh tiếng kệ

đã quen nếp nhà

Đường trần,

thấy hạt móc sa

Bùi ngùi thương mẹ,

nhớ cha quặn lòng !

---------------------

 NGHẸN LỜI

Dòng sâu

chèo chống một mình

Lướt ghềnh vượt thác,

phù sinh nhọc nhằn

Mặt trời

nắng ấm tháng năm

Tình cha vô lượng,

nói năng nghẹn lời !

---------------------

 LỬA

Đồi Tây

tiếng vạc kêu sương

Kiếm ăn lặn lội

đêm trường quản chi

Mẹ cha

đốm lửa vô nghì

Sưởi tàn đông,

sưởi vô vi một đời!

---------------------

 THIẾU CHA

Mất cha

tắt ngọn nến thờ

Bài văn thiếu lực,

câu thơ loạn vần

Mẹ, con

mấy nổi đường trần

Bóng dài côi cút,

dấu chân lạc đề!

---------------------

      MẸ CHA

Nón cời,

áo vá quanh năm

Mẹ cha

lẫn với

bóng trăng quê nhà

Trở xoay

vại muối, chum cà

Nuôi con

tài trí

bằng ta bằng người

---------------------

HỒNG VÀNG

Hồng vàng

một đóa tặng người

Mẹ cha một kiếp,

muôn đời hiếu tâm

Hồng vàng

đáp trả thâm ân

Phật hằng ca ngợi,

khuyên răn chúng đồ

---------------------

BẮC CẦU

Con chim

làm tổ cành đa

Phật ngồi tát cạn

ái hà dòng sâu

Đường đời

cha bắc nên cầu

Cho con xuôi ngược

xe tàu công danh !

---------------------

.
.
.