Tình mẹ là mối tình canh giữ, hiến dâng và tin tưởng, một tình yêu vô song và toàn vẹn… Đời người ai cũng từng cảm nhận hương vị ngọt ngào ngay cả trong niềm cay đắng nhọc nhằn của mẹ, hạnh phúc đời người sẽ ra sao nếu không có bóng mẹ quấn tã, nằm nôi…
Vào đời phiêu lưu không cứ điểm, say đời quên lãng, lúc thức tỉnh nhớ tới mong ước lúc trở về… Mái nhà xưa giờ thủng để lọt mưa nắng, tường vách xiêu vẹo, rác rưởi rêu phong mọc ẩm thấp, những cánh cửa gió đập ra đập vào hờ hững…
Nhưng bóng mẹ vẫn còn lai vãng trong bóng hoàng hôn. Cuộc đời đã nói dối rồi mẹ ơi! Trái lại vào chuyện ngày xưa chiếc bóng… chiếc bóng của mẹ đã cho con một chỗ tị nạn không một chất acid trong cuộc đời nào xâm phạm…
TÌM MẸ
“ Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng nước suối đi tìm mẹ ơi!”
Ca dao lạc giọng giữa đời
Đêm sâu kẽo kẹt tao nôi giật mình!
Xót buồn tụng một biến kinh
Chợt đâu sương khói ủ tình lệ rơi
Ca dao mẹ dặn quên rồi!
Chim xưa bỏ cội xa khơi dặm về!
Nhớ nguồn con nước lê thê!
Hoang vu gió chướng mỏi mề phận con
Ca dao bóng mẹ chẳng còn
Bơ vơ cát bụi chân son mịt mùng!
Cao dày sâu kiến cúc cung
Cù lao chín chữ sao cùng mẹ ôi!
Tang thương bèo bọt kiếp người
Ca dao còn lại tao nôi mộng trường!
-----------------------
NHỚ MẸ
“ Hai tay cầm bốn tao nôi,
Tao thẳng, tao dùi, tao nhớ, tao thương!”
Mẹ ơi ! Lưu lạc tha phương
Máu đào sữa ngọt hương vương suốt đời!
-----------------------
MẸ
Mẹ bồng con bên sông
Đăm đăm nhìn nước bạc
Thương con cá lạc dòng
Quẫy lộn bến bờ xa
Đời rớt câu hò
Mái chèo ai lận đận
Nước mắt đêm ngày
Con đò khóc đòi cha!
-----------------------
VỀ THĂM MẸ
Bao năm về thăm mẹ
thấy mẹ già đi nhiều
mái tranh nghèo kể lể
những ngày tháng bồng phiêu
nỗi sầu như dài hơn
lòng con thì ngắn lại
hàng trình về cô đơn
chưa có ai thăm hỏi
mẹ thương như còn bé
săn sóc và hỏi han
có sương hay hạt lệ
rơi vào chén cơm vàng
ít hôm con lại đi
quê mình còn khó nhọc
con sông nói chuyện chi
mà ngàn năm không nghỉ ?
----------------------------------
Trở Về Với Mẹ Ta Thôi
Tác giả: Đồng Đức Bốn
1.
Cả đời ra bể vào ngòi
Mẹ như cây lá giữa trời gió rung
Cả đời buộc bụng thắt lưng
Mẹ như tằm nhả bỗng dưng tơ vàng
Đường đời còn rộng thênh thang
Mà tóc mẹ đã bạc sang trắng trời
Mẹ đau vẫn giữ tiếng cười
Mẹ vui vẫn để một đời nhớ thương
Bát cơm và nắng chan sương
Đói no con mẹ xẻ nhường cho nhau
Mẹ ra bới gió chân cầu
Tìm câu hát đã từ lâu dập vùi.
2.
Chẳng ai biết đến mẹ tôi
Bạc phơ mái tóc bên trời hoa mơ
Còng lưng gánh chịu gió mưa
Nát chân tìm cái chửa chưa có gì
Cầm lòng bán cái vàng đi
Để mua những cái nhiều khi không vàng.
3.
Mẹ mua lông vịt chè chai
Trời trưa mưa nắng đôi vai lại gầy
Xóm quê còn lắm bùn lầy
Phố phường còn ít bóng cây che đường
Lời rào chim giữa gió sương
Con nghe cách mấy thôi đường còn đau.
4.
Giữa khi cát bụi đầy trời
Sao mẹ lại bỏ kiếp người lầm than
Con vừa vượt núi băng ngàn
Về nhà chỉ kịp đội tang ra đồng
Trời hôm ấy chửa hết giông
Đất hôm ấy chẳng còn bông lúa vàng
Đưa mẹ lần cuối qua làng
Ba hồn bảy vía con mang vào mồ
Mẹ nằm như lúc còn thơ
Mà con trước mẹ già nua thế này.
5.
Trở về với mẹ ta thôi
Giữa bao la một khoảng trời đắng cay
Mẹ không còn nữa để gầy
Gió không còn nữa để say tóc buồn
Người không còn dại để khôn
Nhớ thương rồi cũng vùi chôn đất mềm
Tôi còn nhớ hay đã quên
Áo nâu mẹ vẫn bạc bên nắng chờ
Nhuộm tôi hồng những câu thơ
Tháng năm tạc giữa vết nhơ của trời
Trở về với mẹ ta thôi
Lỡ mai chết lại mồ côi dưới mồ.
----------------------------------
CHIM Ổ
Ngược xuôi, chim mẹ tìm mồi
Bầy con mỏ đỏ, đứng ngồi xôn xao
Đủ lông cánh, vút trời cao
Cội xưa, cành cũ, thuở nào lạnh hưu!
-----------------
CÒN KHÔNG
Bốn tao sợi nhớ sợi thương
Nôi xưa nếp cũ thơm hương mẹ già
Quặn lòng cách biết chia xa
Quê hương vại muối chum cà còn không?
-----------------
KINH CẦU
Thành tâm thắp một nén nhang
Chập chờn bóng mẹ hương vàng lung linh
Thành tâm tụng một biến kinh
Nguyện cầu cho mẹ phúc sinh nhiều đời
-----------------
LỆ TRỜI
Rêu phong lơp mái tư đường
Thâm nghiêm thân phụ trầm hương kính thờ
Non cao tặng một bài thơ
Lệ trời sương giọt đẫm tờ nhân sinh
-----------------
QUẶN LÒNG
Sớm khuya chuông mõ đỏ đèn
Câu kinh tiếng kệ đã quen nếp nhà
Đường trần thấy hạt móc sa
Bùi ngùi thương mẹ, nhớ cha quặn lòng
-----------------
MÀU MẸ
Trời còn trăng sáng trên đầu
Đời còn điên đảo biển dâu đoạn trường
Thế gian dù tía hay hường
Tấm lòng của mẹ yêu thương một màu.
-----------------
NGUỒN SÂU
Tay gầy kéo sợi tơ xanh
Dệt nên mộng ước danh thành đời con
Mai dù đá tảng phai mòn
Núi còn mây trắng mẹ còn nguồn sâu
-----------------
NHỰA HỒNG
Ngọt ngào cam mận khác nhau
Mỗi loài mỗi vị chẳng đâu so bì
Yêu thương tình mẹ khác gì
Ăn mưa, uống nắng tiếc chi nhựa hồng.
-----------------
NỤ NGỌC
Thương ôi tóc mẹ còn xanh!
Hứng bao gió chướng, nắng hanh , mưa dầm
Ngược xuôi, cát bụi đường trần
Trái tim, nụ ngọc trong ngần tuyết mai.
-----------------
VÀNG, XANH
Lá vàng cho lá non xanh
Cây gì trẩy vỏ cho cành tươi xuân
Mẹ già, cho trẻ ươm mầm
Nuôi bao ước vọng thanh tân với đời.
-----------------
CƠ CỰC
Cá lang cang, cơm liềng kiềng
Nuôi con vất vả ruộng phèn đồng chua
Mẹ còn đi sớm về trưa
Lấm lem cơ cực nắng mưa tháng ngày.
-----------------
Đụn rơm nhớ khói lam chiều
Vườn rau nhớ mái tranh xiêu quặn lòng
Ao bèo nhớ ánh trăng trong
Cá vàng đớp bóng dòng không nhớ gì?
-----------------
LỐI VÀO NHÀ CA DAO MẸ
Bàn tay Mẹ nở hoa sen
Thơm cơm thơm áo thơm hương cửa nhà
Thơm lây ông Táo vườn cà
Thơm lòng con trẻ thơm ra ngõ phường
-----------------
ẢNG NƯỚC MƯA
Bỗng nhiên hiên cỏ sương qua lại
Bất chợt bên cầu gió lại qua
Rỗng không trời đất bèn vô ngại!
Ngắm ảng nước mưa đỡ nhớ nhà
-------------
Cái cò ăn cỏ cồn cò
Đề niêu cá bống mẹ kho cho mình
Bây chừ bến bãi lênh đênh
Thương cò thương mẹ bấy tình nước non !
------------------
HẮT HIU BÓNG MẸ
Mây và bụi cuốn bên chân
Tóc mai, áo hạc tần ngần lối xưa
Thuyền lòng lạc bến sông mưa
Hắt hiu bóng mẹ gió lùa ngàn Đông !
------------------
Hạt lệ khô
như gió Nam trường sơn
qua bao tuổi tác, bấy nhiêu buồn
nửa đêm nhớ mẹ, trùm chăn kín
khóc một mình,
ôi ! chỉ một mình con !
------------------
Mẹ già tóc tuyết lòng bông
Trang kinh trắng chữ mênh mông biển trời
Giọt sương cọng cỏ bên đồi
Qua đêm đẫm lệ rỉ lời khóc trăng
------------------
THƠ GỞI MẸ
Từ thuở lớn khôn, vui cuộc đời dâu bể
chưa một lần con đền đáp thâm ân
con lặn hụp trong vô vàn máu lệ
khi quay nhìn thì sương trắng đã phù vân
Tóc mẹ bạc như tuyết phơi đầu núi
dáng mẹ gầy như vẻ hạc trăm năm
biết bao đêm chong đèn khuya lệ tủi
ôi kiếp người sao chỉ mãi ăn năn
Con vẫn biết đời vô cùng đau khổ
chữ hiếu vai mang đâu chỉ một đời
nên lặng lẽ theo dấu chân Từ Phụ
múc nước cam lồ trả ân nặng trùng khơi
Xin mẹ hiểu con mỗi khi về trầm lặng
vì mấy năm con chưa vẹn nụ cười
mẹ vẫn sớm hôm tảo tần lận đận
chắt máu gầy cho con uống cầm hơi!
Phụ mẫu tại tiền như Phật tại thế
con xuất gia cũng hiểu lẽ vuông tròn
muốn cung dưỡng không gì bằng phước huệ
không gì bằng ân đức Từ Tôn
---------------------
Ngôn ngữ rụng từ đông phương của mẹ
rớt xuống dòng, con cá đớp lăn tăn
cọng cỏ dại bến bờ xuân thức dậy
chữ mỉm cười sương nước mảnh tình trăng
---------------------
Bóng mẹ tôi áo vá, nón mê
câu ca dao
điệu sáo đi về
trái sim chín,
con trâu xanh
thương sao là thương
bữa cơm nghèo thơm mùi khói bếp!
---------------------
CHÒI XANH NGẮM SÓNG
Cũng từ mẹ dặn mấy lời
đã mòn dao đá
cuộc đời long đong
chòi xanh ngắm sóng ngắm hồng
chú lận đận
lão thong dong cạn bầu
--------------------------
CÁI VÀ CON
(Nhớ mẹ)
Cái cò lặn lội bờ sông
tháng ngày lận đận dặm đồng nuôi con
áo tơi chằm vá cũ mòn
đến nay con cái lớn khôn thành người
con chừ, gánh chữ ngược xuôi
thương con thương cái thương đời ly tao!
cái cò một sớm bay cao
chừ con lặng ngắm chuôm ao thở dài!
---------------------------
Mai em về quê mẹ
tôi biết gửi gì đây
chút lòng trăng nhỏ bé
chút lòng trăng dặm mây
mai em về quê cũ
như chẳng lần ly hương
bên thềm thơm nụ cỏ
mẹ già mắt đầy sương!
----------------
Dưa muối lắt liu
Bùi ngùi lệ thấm chéo khăn
Thương cha, nhớ mẹ mảnh trăng quê nghèo
Một đời dưa muối lắt liu
Vì con, cơm hẩm, canh siu cam lòng
---------------------
BÓNG QUÊ
Khói chiều
bảng lảng nương sau
Lửa rơm ai đốt,
tưởng đâu mẹ về
Sông dài
nằm nhớ sơn khê
Dòng xa muôn dặm,
bóng quê chẳng mờ
---------------------
HẠT BỒ - ĐỀ
Như tơ như cước mái đầu
Mẹ già lụm cụm vườn dâu, đồi chè
Nuôi con ươm hạt bồ-đề
Cây vừa xanh lá, đất quê vắng người
---------------------
ÂN CÚC DỤC
Chim non
núp bóng cây già
Tuổi thơ
có mẹ có cha cậy nhờ
Mai kia
xa bến xa bờ
Đền ơn cúc dục,
kinh thơ hiếu từ
---------------------
TRÁI ỔI LỒNG
Mềm ngon như trái ổi lồng
Nhờ ngăn nắng quái, mưa giông phũ phàng
Tuổi thơ chín mọng quả vàng
Đầy tay phúc hạnh thiên đàng nhờ ai?
---------------------
GÃY CHÈO
Lên đò,
chẳng thể sang sông
Bên này còn mẹ,
bông hồng đời con
Hạt cơm ăn,
nuốt sắt hòn
Lỡ lời bất hiếu,
chèo giòn gãy đôi !
---------------------
Bông hồng đỏ
Đồi hoang, nghé ọ bỏ đàn
Ngược xuôi tìm mẹ băng tràn đông tây
Ai còn bên mẹ tháng ngày
Bông hồng đỏ thắm trên tay ấm lòng
---------------------
Thành tâm thắp một nén nhang
Chập chờn bóng mẹ khói vàng lung linh
Thành tâm tụng một biến kinh
Nguyện cầu cho mẹ nhàn sinh phước hồng
---------------------
LỜI MẸ DẶN
Con ơi! Mẹ dặn đôi lời
Khiêm nhu, hiền thiện người người mến ưa
Nói, làm xấu ác thì chừa
Chăm ngoan, hiếu thuận duyên đưa đẹp lành
---------------------
TIÊN TỪ ÁI
Ai ơi! Tình mẹ muôn đời
Nguồn trong, biển rộng hát lời ca dao
Hời ru! Tiếng mẹ ngọt ngào
Tiên nhân từ ái dạt dào lòng con
---------------------
MÁU ĐÀO
Lên non mới biết non cao
Nuôi con biết cạn máu đào từng ly
Cho con bú mớm chẳng gì
Cao sơn tuyết bạc vẫn vì cháu con
---------------------
Bòn bòn trái chát trái xanh
Sống nhờ nhựa mẹ trên cành đều nhau
Bàn tay ngón thấp ngón cao
Sữa lòng mẹ ngọt mớm trao vẹn đều
---------------------
CHIM BỎ TỔ
Ngược xuôi chim mẹ tìm mồi
Bầy con đỏ mỏ đứng ngồi lao xao
Đủ lông cánh, vượt trời cao
Ruỗi dong thỏa chí nhớ nào cội xưa
---------------------
ĐỜI MẸ
Mẹ dù tóc hãy con xanh
Mà bao gian khổ nắng hanh mưa dầm
Hai sương sớm tối tảo tần
Nuôi con lặng lẽ chưa lần thở than
---------------------
ĐƠM HOA
Chim non hót giữa cành xanh
Tuổi thơ sống dưới mái tranh hiền hòa
Vui thay có mẹ có cha
Một vườn hạnh phúc đơm hoa nẩy chồi
---------------------
THÂM ÂN
Mưa sa không thấm mái dày
Ai người mất mẹ mới tày thâm ân
Nuôi con bụi đỏ quến chân
Bùn đen lấm áo sương dầm tóc tai
---------------------
Vồng lang, liếp cải sau hè
Bát canh húp với tình quê ngọt ngào
Bây giờ vi cá, yến sào
Thương cha, nhớ mẹ biển xao sóng lòng
---------------------
Hoàng hôn cúi xuống đồi sau
Rừng cây vươn đọt nuối màu nắng xa
Ai người thiếu mẹ vắng cha
Đêm dài giá lạnh sương sa lệ thầm
---------------------
Chút sương chút nước mà thôi
Phong lan đời mẹ thời thời sắc hương
Miếng ngon, cái tốt mẹ nhường
Từ tâm, tri túc, tình thương mẹ đầy
---------------------
Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống vốc nước suối đi tìm mẹ ơi!
Mẹ chừ! Cánh hạc lưng trời
Đền ơn cúc dục cả đời biết sao?
---------------------
Con mèo chớm lạnh xo ro
Tuổi thơ mất mẹ củi tro lửa tàn
Tháng ngày giá rét mênh mang
Đông về chẳng có bếp than sưởi lòng
---------------------
Đồi tây tiếng vạc kêu sương
Kiếm ăn lặn lội đêm trường quản chi
Mẹ cha nào chẳng khác gì
Sinh nhai lam lũ cũng vì cháu con
---------------------
Hắt hiu gió lạnh qua mành
Nằm trong chăn ấm thương tình mẹ cha
Chợ chiều, quán sớm bôn ba
Nề chi giá rét nuôi ta thành người
---------------------
Con sâu trong kén ngủ ngon
Tháng ngày bên mẹ, gót son đỏ hồng
Tuổi xuân màu mắt xanh trong
Hồn nhiên hoa lá ướp bồng bềnh hương
---------------------
Gió nồm thương hạ oi nồng
Mưa rào thương lúa đòng đòng ngậm hoa
Mẹ già thương cháu thương ta
Miếng cơm manh áo chia ba sẻ mười
---------------------
Hằng đêm ngồi thức chong đèn
Khi con sổ mũi, ho hen, nhức đầu
Cháo hoa muỗng đút, muỗng hầu
Bao la lòng mẹ dễ đâu bến bờ
---------------------
Trăm kinh, kinh hiếu nằm lòng
Bùi ngùi tấc cỏ, sương hồng lệ rơi
Mây lành cõng mẹ về trời
Phúc màu nắng ấm dệt lời nguyện tâm
---------------------
Ngọt ngào cam bưởi khac nhau
Trăm loài trăm vị chẳng đâu ngọt đồng
Tình mẹ lượng nước biển đông
Hòa tan tân khổ trần hồng biết chăng?
---------------------
Nước kia xuôi chảy qua cầu
Theo dòng xa mãi có đâu trở về
Mẹ cha hôm sớm cận kề
Phút giây quý trọng - bồ đề hạnh hương
---------------------
Nhìn xem! Con nước về đông
Mẹ cha đã mất, bông hồng trắng phau
Bạc tiền chi dễ đổi màu
Ngọc vàng chẳng thể bắc cầu tử sinh
---------------------
Chim non chưa đủ tháng ngày
Tuổi còn xanh tóc chẳng hay hiếu nghì
Chỉ cần duyên chút nghĩ suy
Nghe lời Phật dạy khó gì hiếu ân
---------------------
Tay gầy kéo sợi tơ xanh
Dệt nên mộng ước viên thành đời con
Mai dù đá tảng phai mòn
Núi còn bóng mẹ chon von giữa trời
---------------------
Con chim làm tổ cành đa
Phật ngồi tát cạn ái hà dòng sâu
Đường đời mẹ bắc nên cầu
Cho con xuôi ngược vó câu dặm dài
---------------------
Ông trăng còn sáng trên đầu
Thì tình yêu mẹ muôn sau hằng thường
Thế gian dẫu tía hay hường
Dẫu đen hay trắng, mẹ dường như xưa
---------------------
Bạc vàng dẫu có trắng tay
Công danh sự nghiệp, đổi thay, thường tình
Nhưng mẹ là đấng thiêng linh
Trong lòng con trẻ, tâm kinh tụng hoài
---------------------
Thông ngàn vi vút non cao
Cõi riêng tình mẹ trăng sao đời này
Phật xưa bi mẫn chỉ bày
Hạnh làm con hiếu, đức xây phù đồ
---------------------
Qua sông trăng viết bài thơ
Qua đời mẹ kết hai bờ hạnh hoa
Hạnh hoa thơm ngát trần sa
Cho con cho cháu cả nhà phúc vinh
-------------------------
CA DAO XUỐNG RUỘNG
Mẹ tôi nướng khoai ngồi ngủ chập chờn
Thò tay lật lại củ thon củ tròn
Nửa đời câu hát còn ru
Khoai lang xuống ruộng lội bùn mẹ ơi!
Chăm chăm mô đất sau hè
Bàn tay vun xới trồng khoai để dành
Nướng khoai tay duỗi tay co
Lửa than bừng sáng lại lo chóng tàn
Oằn vai hai thúng có không?
Gánh vào chợ bán nuôi chồng nuôi con
Mấy đời cái kiến con sâu
Tò vò xây tổ phận người nhói đau!
-------------------------
RAU MUỐNG HIẾU THẢO
Thương em rau muống bên đồi
Khổ đùm hai bó để nuôi mẹ già
Xách về lạnh vắt ngoài da
Lén dành hơi ấm nấu cà kho tương
-------------------------
CẢM LÁ RAU MUỐNG
Còng lưng gánh nặng mẹ già
Còn thương rau muống trăm hoa sớm tàn
Ngước lên cảm lá xanh vàng
Nhìn quanh bóng mẹ cánh vàng xao mây
-------------------------
Thương em
lượm củi bên đồi
Khổ đùm hai bó
để nuôi mẹ già
Gánh về,
lạnh vắt ngoài da
Lén dành hơi ấm,
nấu cà, kho tương!
-------------------------
CA DAO XUỐNG RUỘNG
Ru ta,
ta ngủ chập chờn
Thò tay chiếc võng,
sợi thơn, sợi giùn
Nửa đời
câu hát còn run
Ca dao xuống ruộng
lội bùn, mẹ ơi!
-------------------------
PHỤNG THỜ
Cha cho
xương vóc làm người
Mẹ cho huyết sữa,
nụ cười trẻ thơ
Hai thân
cách núi ngăn bờ
Non mòn biển cạn
phụng thờ nghĩa ân
---------------------
CÒN
Lấy om
sắc thuốc, thương cha
Ăn canh bầu bí,
mẹ già, nhớ ôi!
Ai còn
cha mẹ trong đời
Bông hồng cửa Phật
thắm tươi lòng mình
-------------------
BÓNG NÚI
Con trăng
vừa khuất cành tre
Con gà gáy sáng
le te bìa rừng
Đêm ngày
chạy đuổi sau lưng
Mẹ cha bóng núi,
sương rưng lệ chiều
------------------
LÒN BON
Lòn bon
trái chín trái xanh
Sống nhờ nhựa luyện
trên cành đều nhau
Các con
cao thấp mái đầu
Sữa lòng của mẹ
thơm bầu huyết trong
-----------------
HƯƠNG MẪU TỪ
Mái tranh
núp dưới sườn mây
Ai như bóng mẹ
guộc gầy bước qua
Bài kinh
giữa cõi sa-bà
Mãi nghe
phảng phất
hương hoa mẫu từ
-----------------------
MẸ DẶN
Lời ru,
mẹ dặn bên nôi
Trái tim máu đỏ,
sống đời hiền lương
Chợt đâu
bụi nổi ven đường
Mịt mờ đạolý,
khói sương tình trần
-----------------------
HIỀN HIẾU
Nhện sa,
rơi xuống bát hương
Phải đâu cầu nguyện
mà thương mẹ già
Chăm thang thuốc
chẳng nề hà
Bưng bô, đổ chậu,
thiết tha phụng người
---------------------
HƯƠNG LÚA
Bếp tre,
khói lửa nồng nàn
Đầy sân rơm rạ,
hạt vàng nằm phơi
Bồ câu,
sẻ nhặt thóc rời
Mẹ cha
hương lúa,
một đời còn thơm
-----------------
HƯƠNG QUÊ
Đụn rơm,
bóng mẹ sau hè
Khói chiều thoảng nhẹ,
tình quê nồng nàn
Lu sành,
hứng giọt thời gian
Hương cau ai nhặt,
thơm tràn lối xưa !
----------------------
ĐỀ TÊN MẸ
Vin tay
níu vạt mây trời
Muốn đề tên mẹ,
khơi vơi dặm nguồn
Mưa rơi
giọt đọng, giọt tuôn
Chữ nhòa lệ mặn,
sầu buồn không phai
---------------
ƯƠM HẠT
Như tơ,
như cước trắng phau
Mẹ già lụm cụm
chẻ cau, bó chè
Nuôi con
ươm hạt bồ - đề
Tà xanh mơn lá,
mẹ về quê xa
------------
TƠ TẰM
Nhả tơ,
rút ruột thân tằm
Nuôi con
mớm sữa
tháng năm chẳng nề
Ơn sâu vô lượng bồ - đề
Bao dung tình mẹ,
bốn bề diệu tâm
--------------------
NHỚ MẸ
Bây giờ
bỏ mẹ mà đi
Đời tu nào sá
chuyển di chim ngàn
Nhớ mẹ,
thơ khô ruột gan
Bờ mê, bể ái
vô vàn gian truân
-----------------
LẠNH CĂM
Mẹ ơi!
Trăm núi nghìn đèo
Cách mây, ngăn khói
cheo neo phận người
Con chừ
bỏ mẹ đi rồi
Mái sương ai vẽ,
đất trời lạnh căm
-----------------
DÁNG MẸ
Mẹ già,
thăm thẳm mù khơi
Lưng còng lịu địu,
đầy vơi tháng ngày
Tu hành
chiếc bóng trời tây
Đêm đêm dáng mẹ,
nguyệt đầy hư không
---------------
LỜI MẸ RU
Đầy vơi
con nước long lanh
Đục trong cát vỡ,
thêu tranh lòng người
Khói sương,
dải lụa bên trời
Hương cau, hương bưởi
dệt lời mẹ ru
--------------
Mẹ cho con sợi tóc măng tuổi ấu
cha cho con chân cứng lộ trình dài
anh và chị gỡ hạt gai tóc rối
giữa khung tình ta kết dệt tương lai
--------------
Mấy thuở luân hồi ngược xuôi xa
mẹ ơi, muôn vạn sóng giang hà
thân thơ, muối bạc, đời khô lửa
quán nhỏ, bến chiều, nhớ thiết tha
-------------
Mây trắng ngàn phương, phận hải hồ
mẹ ơi! trăng tỏ dệt đài thơ
thuyền không, chèo ngắn, tay run mỏi
trăm hướng hư vô, bão dậy bờ!
-----------------
Mẹ cặm cụi bên sông,
Kết thuyền từ bất diệt
Đàn con đi hoang
Lưu lạc vẫn chưa về
Mẹ niệm Phật
Hư không lần tràng hạt
Sóng xao bờ
Sinh tử cả trần mê!
Mẹ thả cánh sen
Gởi tin, trôi vạn dặm
Lữ khách bên cầu soi bóng
Sợi tóc rơi!
Những lối mòn cheo leo
Tử sinh còn bươn bả
Xa hút nhân tình
Mây trắng lạnh lùng trôi!
-----------------
HỒNG VÀNG
Hồng vàng
một đóa tặng người
Mẹ cha một kiếp,
muôn đời hiếu tâm
Hồng vàng
đáp trả thâm ân
Phật hằng ca ngợi,
khuyên răn chúng đồ
----------------
TÂM
Chắt chiu
rẫy ớt, vườn cà
Ruộng khoai, nương sắn
nuôi ta trưởng thành
Mẹ cha
khuất bóng non xanh
Chữ tâm, chữ hiếu
long lanh lệ trời
--------------------
THIẾU MẸ
Đông xuân
gió lạnh hắt hiu
Vì ai,
quán sớm
chợ chiều bôn ba
Nghiệp nghề,
tróc vảy trầy da
Đêm hôm thiếu mẹ,
nghe cha thở dài !
----------------------
LỬA
Đồi Tây
tiếng vạc kêu sương
Kiếm ăn lặn lội
đêm trường quản chi
Mẹ cha
đốm lửa vô nghì
Sưởi tàn đông,
sưởi vô vi một đời!
-------------
PHONG LAN
Chút sương nước,
chút khí trời
Đóa hoa lòng mẹ
một đời sắc hương
Cái ngon,
cái tốt mẹ nhường
Cơm thừa, canh cặn,
tam thường làm vui!
---------------------
MẸ CHA
Nón cời,
áo vá quanh năm
Mẹ cha
lẫn với
bóng trăng quê nhà
Trở xoay
vại muối, chum cà
Nuôi con
tài trí
bằng ta bằng người
----------------------
Hạt cơm lệ mặn
Còng lưng mẹ cấy ruộng trưa
Tuyết sương vai áo nắng mưa chiều vàng
Mẹ ôi! Thương mẹ vô vàn
Hạt cơm lệ mặn húp chan sữa tình
----------------------
Ngắm lão mai
Mái tranh, khói bếp nương chiều
Lời ru của mẹ nghiêng xiêu bóng dài
Tuyết xuân ngắm cội lão mai
Sương đông hạt lệ nhớ ai ngàn trùng
----------------------
Cơm liền kiềng
Cơm liền kiềng, cá lang cang
Nuôi con từ thuở ruộng chàm, đồng chua
Tóc người lem lấm nắng mưa
Vầng trăng bóng mẹ vẫn chưa khuất ngàn
----------------------
Búp sen hồng
Bàn tay mẹ búp sen hồng
Thơm len cửa Phật, thơm nồng đời con
Đêm hôm mơ bóng nguyệt tròn
Hư không chiếc hạc đầu non mẹ về
----------------------
Thơ thượng nguồn
Vồng khoai, vồng sắn lưng đồi
Nuôi con khôn lớn nổi trôi biển hồ
Câu kinh, niệm Phật, kính thờ
Vẫn không nói hết bài thơ thượng nguồn
----------------------
Ân cha mẹ
Ân cha, nghĩa mẹ - biển trời
Câu ca dao tụng một đời còn thương
Quê xưa, phúc ấm, nhân thường
Đời con sữa ngọt hương vương dặm trần
----------------------
Bếp lửa
Khói chiều bãng lãng nương cau
Đụn rơm, bếp lửa tưởng đâu mẹ về
Sông dài nằm nhớ sơn khê
Con đi muôn dặm bóng quê mịt mùng
----------------------
Lời mẹ dặn
Con ơi! Mẹ dặn đôi lời
Khiêm nhu, hiền thiện người người mến ưa
Nói, làm xấu ác thì chừa
Chăm ngoan, hiếu thuận duyên đưa đẹp lành
----------------------
Nghiệp
Con ơi! Do chọn nghiệp rồi
Bướm ong hút mật, bọ giòi dính phân
Sống, ăn phải biết lựa phần
Sợi tóc- địa ngục, dễ gần dễ xa
----------------------
Chữ tâm, chữ hiếu một đường
Nghĩ ân cao cả tìm nương đạo mầu
Trai tăng, làm phước bắt cầu
Mẹ cha thọ hưởng dày sâu quả lành
----------------------
Thế gian là trắng hay hồng
Bông hồng cửa Phật là bông hồng vàng
Nở trong ánh sáng huy hoàng
Đơm hoa hiếu tử đạo tràng thiền tâm
----------------------
Võ tràm thắm thía môi trầu
Lại còn ích dụng tram tàu, trám ghe
Chữ hiếu tùy ý kết bè
Không qua bờ giác thì về nhân thiên
----------------------
Đục trong do nước mạch ngầm
Nên hư hiéu đạo bởi tâm tác thành
Nói làm ý nghĩ trong lành
Mẹ cha phụng dưỡng nhân sanh phước mầu
----------------------
NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA
(NGUYỄN DUY)
Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào
Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa
Cái cò... sung chát đào chua...
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru
Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao
Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi
Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ... mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng
Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương...
Saigon, mùa thu 1986
------------------------