Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi
Bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây
Khối thời gian rơi vào triền đá lặng
Hiện tại nào mất hút ở đầu cây
Bâng khuâng nửa vầng trăng ướt
Nửa vầng trăng thức trên cao
Giấc mơ đi vào cổ tích
Thương những hạt mưa rào
Bâng khuâng long lanh hạt ngọc
Lung linh đốm nắng nụ bèo
Mắt xanh mỉm cười sương nước
Lữ bồng trăm cuộc buông neo
Chợ triền lắm bụi không em
Áo thêu đi giữa mấy miền mù sa
Áo thêu con chữ nở hoa
Hồi xưa trăng cũ nắng tà lắt lay
Chiều len mái lá sơn tây
Màu thu lẫn với màu hồn nước mây
Tiếng chim ướt lạnh hàng cây
Giọt sương sa xứ lay bay rừng ngàn
Có phải bên đời một chút tiên
Mà sao nhẹ lễnh giấc ưu phiền
Hoa đeo cành ngọc trăng pha tuyết
Thơ thoảng vườn hương ý điểm duyên
Chuồn chuồn hôm sớm bên rào
Tâm vàng xuống núi thơ vào cuộc chơi
Màu thời gian tím bên đồi
Hoàng hôn khoác áo chẳng lời chẳng thua
Đời như hương qua núi
Rơi mọc một loài hoa
Ngàn năm không nhớ tuổi
Mây nước đầy trong ta.
Mây theo ta về phố
Bụi theo ta lên rừng
Tới lui vầng trăng ngủ
Mây bụi vướng tiền thân.
Ôi sự sống! là màu xanh lá mạ
Thở lên cành nên gió bỗng sắc tươi
Và sự sống là mùi hương hoa cỏ
Nên chiều kia cánh bướm lượn qua đồi.
Giấc ngủ xuống triền non vắng lặng
Bóng ai về lạnh buốt cả ngàn dâu
Tay chạm khẽ vào mong manh của gió
Bỗng trần gian va động những cung sầu
Nhớ thuở ấy về miền đất lạ
Có nắng hồng có mây vướng bên chân
Có suối trong có rêu đá thì thầm
Có lau cỏ bâng khuâng chiều cuối hạ.
Mười phương tao ngộ cuộc này
Người đi quán xứ phương tây ta về
Phong trần rũ áo lê thê
Dặm trùng chưa xóa quê một lần
Lên cao tìm bóng quê nhà
Có mây lãng bạt chiều xa ghé về
Chim xưa tha chỉ bỏ về
Để quên chiếc áo trên quê cội gầy
“Một nửa hồn là một nửa thơ
Nửa thân hạc biển nửa sương mờ
Nửa ai khẽ động hương hoa cỏ
Để nửa hồn kia đứng thẫn thờ”
“Lòng núi hồn hoa tự điểm màu
Non vời lặng lẽ ánh trăng thâu
Tự phô hương sắc xao lòng đá
Tự mãn khai lời vẹn trước sau”
Nửa đêm nhớ mẹ, trùm chăn kín
Khóc một mình
Ôi! Chỉ một mình con!
"Chợ triền lắm bụi không em
Áo thêu đi giữa mấy miền mù sa
Áo thêu con chữ nở hoa
Hồn xưa trăng cũ nắng tà lắt lay"
"Chiều len mái lá sơn tây
Màu thu lẫn với màu hồn nước mây
Tiếng chim ướt lạnh hàng cây
Giọt sương sa xứ lay bay rừng ngàn"
Dẫu như mây hiện giữa trời
Chút tình trăng nước tạc lời làm vui
Mười phương gió cát bồi hồi
Mười phương hoa cỏ nụ cười mênh mông
Khăn làm không ra chữ
Nên khăn màu trong veo
Trong vườn con bướm lượn
Khăn cười, chiếc lá reo
Khăn mềm như gió uốn
Đóa hoa hồng lung linh
Giò phong lan lặng lẽ
Hoa bỗng nở chiêm bao!
Khăn tay như dải lụa
Xanh xanh màu lá cây
Nắng vui về điểm mắt
Sương trắng đùa trên tay