Thả chút mộng vào chung trà
Hớp một nửa thơ bảo ta để dành
Nửa kia gợi thức năm canh
Mai sau viết chữ hương xanh quê mình.
Kiếp vốn tha phương cố quận bao giờ
Mà tình thầy nghĩa đệ
Có nhớ nhau xin cạn một chung trà
Đời còn đẹp khi ta còn giọt lệ
Đời khổ đau nên sinh – tư - tình – ca.
Đàn thơ thuở nọ giao duyên
Con sâu hóa bướm dạo miền cỏ hoa
Tao nhân mặc khách ghé qua
Quên lời quên chữ, chung trà cố viên
Suối trong chờ hạc nội
Mây trắng luyến non cao
U hương tìm ẩn giả
Hoa nở vọng trăng sao
Đã muốn chôn chân suốt một đời
Mà sao tâm vọng lưu phương ơi
Trăng nước vô cùng ai chiết mộng
Túi thơ sông núi ước nguyền thôi.
Hương trà ấm vẫn đêm đêm bè bạn
Quê nhà xưa thấp thoáng ở đâu đây
Ta cúi xuống mênh mông lòng hữu hạn
Nhặt nỗi buồn xem trăng lặn trên tay
Hiên thơ thi thoảng hương trà
Lẫn mùi hoa cỏ la đà ngậm sương
Gió đêm kể chuyện phố vườn
Sao khuya đàm đạo văn chương với mình
U nhã tình lan, thanh đạm hương,
Ngày ngày phiêu hốt khí thanh dương
Chung trà huynh đệ vui đầy nguyệt
Sảng khoái ngâm tràn phương tiếp phương!
Quê ai có áo sương mù
Có trăng cổ tích có chùa cheo leo
Có nương thôn bản còn nghèo
Tình rừng tình đất truông đèo nở hoa
Mộng thơ pha đậm chung trà
Uống say nửa giọt thì ta quên về.
Ngồi uống trà với cỏ cây
Có hương thông lạnh có mây rừng mờ
Có tỉnh tại có vất vơ
Thoảng giây sương đọng giọt thơ đầu nguồn
Gốc cây, cội đá, chùm rêu
Bức tranh tĩnh vật nói nhiều với ta
Hiền nhân hãy cạn chung trà
Để nghe trời đất thở ra, hít vào!
Ngồi uống trà với cỏ cây
Có hương thông lạnh có hương rừng chờ
Có tỉnh tại có vất vơ
Thoảng giây sương đọng giọt thơ đầu nguồn
Bốn mùa tri kỷ trà hoa
Ai người tri kỷ chung trà đạm hương
Thương hoa thương kiếp vô thường
Để nghe tĩnh lặng mười phương thanh bình
Đợi làn mây tía qua hiên
Chung trà hương khói, kết duyên bạn bầu
Khói sương ý hợp tâm đầu
Lá hoa cười nói, chữ câu xóa liền.
Trăm tình cứ mãi lần khân
Lội lui đáo tới hiên sân, cửa nhà
Non nghèo, phố cách, chợ xa
Cảm thông chén nước, chung trà nhạt hương
trăng khuya tìm đọc thơ rơi
núi rừng đã ngủ đất trời còn ta
mời hư vô cạn chung trà
giọt sương thinh lặng la đà hiên văn!
Thuyền trăng ta vẫn cứ chèo
Dòng trong, dòng đục rong bèo nở hoa
Thương yêu bản sắc quê nhà
Câu thơ bạn lữ, chung trà cố viên