THƠ VỀ VẺ ĐẸP CỦA NHỮNG CHIẾC LÁ

 

CHIẾC LÁ

 

Xanh xanh chiếc lá nhân tình

Tờ văn cuộc lữ, trang kinh lòng đời

Xanh xanh chiếc lá trên vời

Vọng vào sa mạc tiếng lời hắt hiu

--------------------------

 

Sống và thở chiếc lá xanh góc núi

bạn bè xưa – hương cỏ đến tìm ta

chén trà xanh, xanh ngát tấm tình xa,

trăng trên án đọc vần thơ mới biết

---------------------------

 

Lá vàng còn nuối sương trời

Đất khô còn nứt mấy chồi cỏ non

Thượng huyền trăng cố thêu tròn

Câu thơ kén chỉ vị ngon ấm trà

---------------------------

 

Độ ấy lá vàng không chín lắm

mà tơ trời nhả sợi giữa khung xanh

ta đứng lặng, nghe hồn về thiên cổ

lịm, rất sâu, sương giáng hạ mơ màng!

---------------------------

 

ĐỔ CHIỀU

 

Chợt đâu một

ngọn lá vàng

Tiếng rơi

nghe động

rừng ngàn tịch liêu

Âm vang sinh tử dặt dìu

Có người lên núi,

đổ chiều xuống khe!

---------------------------

 

VÀNG, XANH

 

Lá vàng

cho lá non xanh

Cây già trẩy vỏ

cho cành tươi xuân

Mẹ già,

cho trẻ ươm mầm

Nuôi bao ước vọng

thanh tân với đời

---------------------------

 

 TÀ HUY

 

Nửa vời

chim trắng về mây

Núi cao, đá dựng

giữa ngày tháng quên

Rừng già ngủ giấc cô miên

Lá vàng từng chiếc

rụng miền tà huy

---------------------------  

 

Tuổi đời ta bạc phơ

Ước mơ này hư vô

Ước mơ này sinh tử

Bến vàng lá vàng khô

---------------------------  

 

Thơ mới, ý thơ già

Tuyết sương phong trần hậu

Nắng tía, ngọc niêm hoa

Lá vàng ngời tinh đẩu

---------------------------

 

Nhặt lá vàng cài lên phòng cô tịch 

Đốt đêm dài bằng cỏ rạ đìu hiu 

Đàn sáo ai mà thổi khúc dặt dìu 

Thơ khản giọng, ngâm như loài dế mọn

--------------------------- 

 

Thơ làm không ra chữ

Nên thơ màu trong veo

Trong vườn con bướm lượn

Thơ cười, chiếc lá reo

---------------------------

 

TIỄN KHÁCH

 

chén trà

hương đã nhạt

khách tục về đã lâu

ta bước ra bụi trúc

gỡ chiếc lá vàng sâu !

---------------------------

 

Em thêu chiếc lá nhân tình

Nghề thêu hóa nghiệp trang kinh lòng đời

Em thêu chim hót non vời

Vọng vào sa mạc tiếng lời hắt hiu.

---------------------------  

 

Lên cao tìm bóng quê nhà

có mây lãng bạt chiều xa ghé về

chim xưa tha cọng bồ đề

bỏ quên chiếc lá trên quê cội gầy

---------------------------

 

Vĩnh cửu thắm xanh bao chiếc lá?

vô biên thơm ngát mấy vườn hương?

bàng bạc thiền mơ trăng cố quận

chập chờn Trang mộng bướm quê hương

---------------------------

 

XANH

 

Đạo thiền

thở nhẹ khói sương

Ba đời mây trắng,

bốn phương bạn lành

Non còn

chiếc lá long lanh

Đón trăng, đùa gió,

tình xanh bốn bề

--------------------------

 

VU VƠ

 

Vu vơ

viết một câu thiền

Giật mình chiếc lá

một miền trăng rơi!

Vu vơ

chẻ vụn tiếng lời

Giật mình non đá,

dạo chơi thẳm cùng!

--------------------------

 

THƯƠNG THƯƠNG

 

Thương thương

chiếc lá xa nguồn

Hai bờ mây nước,

Vui buồn thả trôi

Nông sâu,

Trong đục rã rời

Đậu bờ,đâu bến,

Phận đời nổi nênh

---------------------------

 

KHÔNG TÂM

 

Không tâm,

chiếc bách lênh đênh

Không tâm,

chiếc lá bập bềnh hư vô

Không tâm,

đốm lửa mơ hồ

Không tâm,

viết mãi

bài thơ mộng trường

-----------------------

 

ĐẠM HƯƠNG

 

Về đi thôi,

hạt bụi hồng

Xanh xanh chiếc lá

non không đợi người

Con trăng

mái đạo mỉm cười

Hiên thơ lan cúc,

tiếng lời đạm hương

---------------------------

 

BƠ NGƠ

 

Bơ ngơ

chiếc lá bỏ rừng

Có người lên núi

nửa chừng rồi lui

Bên khe,

rớt giọt bùi ngùi

Đường về lạ hoắc,

lại xui tối trời

---------------------------

 

GIỌT NƯỚC

 

Xanh xanh

chiếc lá nhân sinh

Hôm qua

giọt nước

hữu tình đến chơi

Vì thương sa mạc lòng đời

Hóa văn,

tinh lọc

chữ lời nguồn trong !

---------------------------

 

SOI BÓNG CHỮ

 

Câu thơ

ướt nước ngàn sương

Trăng xanh, chiếc lá,

còn vương giọt trời

Soi bóng chữ,

thấy nụ cười

Thấy lời nguyên thủy

chưa rời nguyên ngôn

---------------------------

 

 NHẸ

 

Nhẹ như

chiếc lá phiêu bồng

Gối đầu đá trắng,

giấc hồng chiêm bao

Lắng nghe

tiếng nhạc nguyên đào

Nửa vời mây bạc,

vọng vào suối hương

---------------------------

 

CHẲNG LÀ

 

Chẳng là

chiếc lá phân vân

Để con chim hót

dặm gần dặm xa

Chẳng là

ngọn cỏ thật thà

Nửa khuya sương hát,

lời ca dịu dàng

---------------------------

 

 NHƯ NHIÊN

 

Mắt như

chiếc lá đầu mùa

Chân như

hoa nắng

lưa thưa dặm người

Rừng xanh

con vượn nói cười

Tay chuyền tay hái

tiếng lời trái cây

---------------------------

 

 MỘNG THƯỜNG

 

Cùng nhau

gọi gió mát về

Để nghe chiếc lá

tỉ tê mộng thường

Khói mây

viết chữ yêu thương

Câu thơ vẽ lại

con đường nghìn xưa

---------------------------

 

 CỘI NGUỒN

 

Xanh xanh

chiếc lá đầu mùa

Nghe tin xuân sớm,

gió đùa ngàn hương

Ta bèn

trở lại khu vườn

Ngắm vầng trăng cũ,

yêu thương cội nguồn!

---------------------------

 

Gậy gõ đường mây vang điệu suối

con sâu, chú bướm nở thành hoa

phương Tây chiếc lá xanh còn thở

và gió và trăng, những bến nhà!

---------------------------

 

Bơ ngơ chiếc lá bỏ rừng

Con chim chiền chiện hót mừng nắng lên !

---------------------------

 

CẠN DÒNG

 

Rừng thu

chiếc lá xanh vàng

Còn mơ cố quận,

ngỡ ngàng sương giăng

Đêm về,

đất lạnh lưng nằm

Suối khe thủ thỉ,

con trăng cạn dòng !

---------------------------

 

CÓ KHI

 

Có khi

lên núi hát kinh

Có khi xuống nội

vô tình mây đưa

Mắt như

chiếc lá đầu mùa

Chân như hoa nắng

lưa thưa dặm người

------------------------

 

TỈNH RA

 

Trăng về

am khói tìm tâm

Rừng khuya

chiếc lá

âm thầm gọi tên

Bao năm

thân thế ngủ quên

Chung trà u mặc

hương thiền tỉnh ra!

 

------------------------

 

HOÀNG HÔN

 

Vô tình bay chiếc lá

Con chim hót vườn sương

Ngọn núi đội tà dương

Đi vào chân trời thẳm

------------------------

 

TĨNH

 

Đang rơi giọt nắng trong lòng suối

Chiếc lá cành khô ngủ mấy đời

Đang rơi tiếng hót trong lòng núi

Tĩnh lặng con chim lượn cuối trời

------------------------

 

Gió đưa chiếc lá sang bờ

Thuyền trăng bến cũ bất ngờ thả neo,

Cô đơn đốm lửa truông đèo,

Câu thơ cổ độ trôi theo bụi hồng 

------------------------

 

Từng chiếc lá vàng rơi cuối sân

 Thu sang, thiên địa nhuốm phong trần

 Thanh Tâm, vườn biếc, xanh màu đất

 Hàm Nguyệt, hồ trong, chuyển sắc vân 

------------------------

 

Vàng dăm chiếc lá, mùa ấp ủ

Quạnh bấy vườn sương, cỏ dãi dầu

Bàng bạc mây trôi, thân vạn tượng

Mơ màng nước chảy, bóng nghìn dâu

------------------------

 

Ngày trong mắt xin màu xanh chiếc lá

Màu xanh thanh bình, mát dịu lòng ta

Nước mắt khiết trong, sa mạc sa-bà

Xin một chuyến ngựa hồng vô cực

------------------------

 

Chữ mở, lối về không lộ

Mây mù giăng lưới nghìn xưa

Tứ từ, con trăng lấp ló

Nghĩa huyền, chiếc lá đung đưa!

------------------------

 

Dường như biến hóa trăm màu
Trăm màu biến hóa rầu rầu cỏ hoa
Ôi cỏ hoa, thơ và ta!
Ba ngàn chiếc lá, vẽ tà khói bay!

------------------------ 

 

U HƯƠNG

 

Còn chút trăng ngàn giữa gió mây

Còn thương chiếc lá rụng non tây

Hồn thơ bình dị miền hoa cỏ

Thơm thoảng u hương, giếng cổ đầy!

------------------------

 

Nắng say đầu lá bao giờ

Nôn nao màu gió, dợn dờ sắc mây

Có người khách lữ qua đây

Nghe sương rớt hạt trên tay bồi hồi

------------------------

 

MIỀN CỐ TRI

 

Tung đốm lửa

vào lòng khe

Cháy bùng con nước

đi về hạo nhiên

Lá xanh

ngủ giữa thung triền

Sáng nay thức dậy

một miền cố tri

------------------------

 

CÔNG ÁN LÁ XANH

 

Có khi

tâm đá thốt lời

Có khi hồn cỏ

dạo chơi thung triền

Đâu là thơ,

đâu là thiền

Sương treo công án

một miền lá xanh.

------------------------

 

 KHAN HIẾM GIẤC MƠ

 

Lá xanh

vẽ mãi cũng vàng

Mực sương viết mãi

trăm hàng cũng khô

Thương đời

rẻ rúng văn thơ

Thị trường khan hiếm

giấc mơ gối đầu!

------------------------

 

 BỨC TRANH

 

Lá xanh

cõng nắng sang mùa

Phất phơ

sương khói

chim đùa gọi nhau

Làm thơ,

hoa cỏ chụm đầu

Bức tranh mây nước

gam mầu nhẹ loang

------------------------

 

Đời nằm chơi trên cỏ

Lá vàng lẫn lá xanh

Đá rêu chừ yên tổ

Thời gian màu long lanh

------------------------

 

Mình giữa giấc mơ luận việc đời

Mấy lần nghiêm túc mấy lần chơi

Lá xanh ngửa mặt nhìn trăng nước

Cánh hạc năm xưa vút cuối trời.

------------------------

 

Kinh ai tụng cõi đoạn trường

Lá vàng xưa cũ nằm thương lối về

Anh đi ai nhặt cỏ quê

Nghêu ngao đồng nội, tê mê ngọn nguồn

------------------------

 

Mai kia ta sẽ viễn ly

Cỏ rêu đầu ngõ xanh rì độ nao

Mai kia rồi cũng vẫy chào

Lá vàng vườn cũ thì thào sớm hôm!

------------------------

 

Nói đã mệt, ta thầm thì với lá 

Sương qua đêm còn đọng ngọc bên trời 

Ôi! Lạ quá, niềm riêng dường như đã 

Lá lìa cành, nuối cội, chẳng buồn rơi

-----------------------

 

 Khăn tay như dải lụa

Xanh xanh màu lá non

Nắng vui về điểm mắt

Sương trắng đùa trên tay

------------------------

 

Con chim

thở nắng vườn chiều

Hót lên một tiếng,

nghiêng xiêu bóng mình

Gió rừng

tụng một biến kinh

Lá rơi dặm núi,

phiêu linh không về!

------------------------

 

Tìm dáng thu xưa về cuối bãi

Gọi làn mây nổi lạc bên đồi

Có ai đi mãi ngoài muôn dặm

Còn lắng theo chiều tiếng lá rơi!

------------------------

 

Con bướm nhỏ qua vườn mang tin sớm

Nắng chợt hồng trên cánh lá rung rinh

Cây tịch lặng đọng đầu sương lấm tấm

Ta và người cùng thở giữa mênh mông

------------------------

 

Xanh xanh cánh lá, xanh vô tận

Hiện giữa thiên thu, lá rụng thềm

Gợn sóng thuyền bồng, mây gió lại

Mờ sao lối mộng, khói sương thêm

------------------------

 

 Cành khô, lá rụng – xuân thời vãng

Tuổi mộng chi còn mấy mộng xưa

Chuốc chi chén rượu nồng phiêu lãng

Khách lả vùi đêm trọ quán mưa

------------------------

 

Nỗi buồn lá rụng theo mùa

Niềm vui sương đọng sớm khuya lẽ thường

Buồn vui thảy nhẹ bên đường

Non cao tĩnh lặng thơm hương gió ngàn

------------------------

 

VÔ TÂM

 

Vô tâm

lá rụng hiên thầy

vô tâm

trăng tỏ song mây lạnh lùng

vô tâm

bóng nhạn qua thung

vô tâm

con nước ngàn trùng về đâu?

 

 

 

 

.
.
.