
THỜI LUẬN
Chúng tôi tin rằng những năm sắp tới sẽ là những năm của tầm quan trọng được khẳng định lại của văn hóa. Trên bản đồ du lịch, dấu ấn của văn hóa tỏ ra lâu bền hơn dấu ấn của những công trình quy mô. Văn hóa nổi lên như một nhân tố quan trọng trong quan hệ giữa cộng đồng với nhau, giữa các tỉnh, thành trên cục diện ấy. Anh, tôi và tất cả chúng ta đứng trước một câu hỏi ngày càng bức thiết: Có thể phải làm gì để thúc đẩy một nền văn hóa đa dạng tích cực (ngành nghề chẳng hạn) ở phạm vi địa phương cũng như trên quy mô toàn đất nước ta?
Bản thân khái niệm văn hóa đã là khó xác định. Người ta hay nói “đó là một chất lỏng trong một vũ trụ chất rắn”. Tuy nhiên, chúng ta có thể miêu tả nó như những gì con người sáng tạo và bảo tồn với tư cách là một ngành nghề trong bối cảnh lớn hơn nữa với tư cách địa phương -– một nước -– một giống loài.
Theo nghĩa ngành nghề “Toàn bộ lối sống vật chất, trí tuệ và tinh thần của những con người trong ngành nghề thêu này”.
Rõ ràng văn hóa nó là chiếc cầu nối giữa sáng tạo nghệ thuật với sự sáng tạo của cuộc sống hàng ngày.
Với định nghĩa trên hãy tính đến tính đa dạng văn hóa nghề nghiệp, ngành nghề. Bởi vì sáng tạo và đa dạng là đồng nghĩa với nhau.
Cuối cùng nó nêu lên vấn đề sống còn và sự đa dạng văn hóa ngành nghề được đặt ra cho tất cả chúng ta với sự căng thẳng thường xuyên giữa sáng tạo và bảo tồn (chưa nói đến sự hủy diệt) vốn nằm trung tâm bản thân khái niệm văn hóa. Cũng như tập tính của anh và tôi của mỗi địa phương, ngành nghề đều được xác định do có sự so sánh giữa các khuynh hướng này nằm trong một bối cảnh văn hóa nhất định (văn hóa dân tộc).
Ngôn ngữ - một trong những tác nhân chuyển tải chính của văn hóa, làm nổi rõ vấn đề của sự khác biệt văn hóa (khu vực – dân tộc – địa phương – ngành nghề – con người). Ngôn ngữ không chỉ miêu tả thực tại bằng những mã khác nhau, chúng xác định trong một chừng mực nhất định cách chúng ta nhìn nhận thực tại đó. Các nhân tố ngôn ngữ có những ảnh hưởng rất quan trọng tác động đến cách ứng xử của chúng ta đối với người khác và đối với môi trường xung quanh chúng ta.
Sự đa dạng về ngôn ngữ phải được nhìn nhận như một nguồn tài nguyên có tính chất sống còn đối với ngành nghề… không kém gì tính đa dạng sinh học và phải được bảo tồn cùng với danh nghĩa như vậy. Ngôn ngữ không chỉ là sự “ngành nghề biểu đạt” mà còn là “điều bí mật xin được chia sẻ”, hiểu được như thế chúng ta đến với nhau trong một tinh thần cởi mở và hiếu kỳ hơn là một hoài nghi và bác bỏ. Một trong những nhiệm vụ cấp bách nhất ngày hôm nay trong một thế giới mà sự tiếp xúc liên văn hóa ngày một nhiều là khuyến khích việc thừa nhận các quyền cơ bản của người khác và giúp đỡ những người mà các quyền văn hóa cơ bản đã bị phớt lờ vì họ có khả năng gìn giữ và phát triển bản sắc của họ, của những con người trong ngành nghề họ.
Để đối phó với những thách thức đó, những người đến với chúng tôi cần hòa giải sự áp đặt mang tính ức hiếp về văn hóa của mình với sự khác biệt văn hóa ngành nghề. Chính sự hòa giải này làm nên cái giá vô song của các kiệt tác của văn hóa quê hương chúng ta.
Chính sự hòa giải này là nguồn nuôi dưỡng các nghệ sỹ và các nhà thơ.