
THỜI LUẬN
Người thợ thêu thông qua cơ thể của mình liên lạc được với vũ trụ, tiếp xúc được với các năng lượng, các sức mạnh và dòng chảy trong vũ trụ.
Ngồi thêu không phải là rời bỏ các giác quan của mình, mà ngược lại đang sử dụng các giác quan ấy một cách tinh tế, tiếp xúc được các yếu tố trong trời đất, với vật chất.
Người thợ đang thêu là một con người xác thịt bình thường nhưng không mang tính chất thụ động thường ngày, cũng không ở trong một trạng thái căng thẳng của một người đang cố sức giành lấy kỷ lục thể thao, mà là cầu nối giữa bên trong và bên ngoài. Con người đang thêu như đang chịu lễ ban thánh thể, chẳng đọ sức với bản thân, mà cũng chẳng đua tài với ai vì thế giới thợ thêu cần phải có sự hòa điệu, hòa âm mới thêu được. Trong khi thêu, người thợ khám phá ra được không gian với một niềm hưng phấn mạnh mẽ chẳng cách xa mấy với sự hưng phấn của tâm hồn.
Tinh túy của động tác thêu là “Quý Hồ Tinh Bất Quý Hồ Đa”, là chất lượng chứ không phải là số lượng, là ở chỗ thực tại mình là gì, chứ không phải là mình có được cái gì.
Con đường để đạt tới sự điêu luyện là sự lặp đi lặp lại lâu dài và rất công phu của mỗi động tác từ chỗ bình thường trở thành quý hiếm rồi hóa ra một động tác thêu.
Mong muốn được thành đạt trong nghệ thuật thêu luôn thôi thúc và tạo sự hóa thân của người thợ thêu khiến mọi động tác của giới thực vật và động vật đều được cô đọng, được tập trung vào con người mình. Người thợ thêu là cái cây, bàn tay là rễ chuyển động, là con cá, con chim, một con đại bàng trên trái đất, một con chuồn chuồn bay la đà, một chiếc lá chở đầy hoa trôi theo dòng sông..v.v…
Sống hài hòa giữa đất trời, giữa vật chất và phi vật chất, giữa thấp với cao, tối với sáng, giữa cái nói ra được và cái không nói thành lời. Người thợ thêu bị rung cảm và xúc động lôi cuốn cũng giống như những tác phẩm họ làm ra đưa người xem đến độ say sưa. Điều người thợ thêu tạo ra là một sự choáng ngợp giống như một tia chớp. Người đó có một ngọn lửa thiêng mà bản thân cũng là một ngọn lửa thiêng