
TRI KỶ HỮU - NGUYỄN VĂN LƯỢNG


-----------------------------------------
BÀ TÔI
… Không có câu hát đồng dao
Không có câu chuyện cổ tích
Chẳng có lời dịu dàng thôn nữ
Chẳng yếm quai thao, thêu thùa, kim chỉ
Cũng chẳng bao giờ có một câu văn dài
Dù ngày nắng đêm mưa
Bà tôi không có tuổi thơ
Bà tôi không có tuổi già
Bảy, tám mươi vẫn miệt mài gồng gánh…
Ở với cha đầu đội vai mang
Về với nhà chồng gánh gồng tất tả
Suốt một cuộc đời
nét mềm là chiếc đầu tượng bà mang
Chiếc đòn gánh cong vênh
Bà hòa vào đời chồng, đời con, đời cháu,
Vẫn những gánh gồng,
vẫn thôi thúc những bước chân
Bước chân đạp gió, tầm mưa, bước chân lội vào đời ì oạp
Quên hết tình yêu nơi trời âu
Không nhớ câu hát sâm đình cửa võng
Bước chân gánh gồng như sinh ra từ định mệnh
Nâng cuộc đời con tật bệnh – bà tôi lận đận
Đỡ lũ cháu buồn, bà gồng gánh triền miên
Có biết bao đêm tôi tự hỏi:
Bàn chân – bờ vai rộp phồng – cả đời mê mải
Bà có niềm vui nào cho riêng mình
Bà có bạn bè nào ngoài chiếc đòn gánh cong cong
Không kim chỉ thêu thùa, không bờ vai mềm dáng lụa
Trọn cả một đời gánh gồng bà tạc lại đời tôi!
Ở trên nền trời trong xanh ngặt như chuyện cổ
Tất bật, trĩu buồn kẽo kẹt bờ vai
Dáng bà cong dần, chiếc đòn gánh cong thêm
Bà đã dệt lên những giấc mơ
không bao giờ tôi nguôi ngoai
Suốt đời tôi thao thức
Câu chuyện về một đời gồng gánh, bà ơi!!!
(Đêm viết vội ở Hải Phòng)
5.1.2011
Nghệ sĩ ưu tú – đạo diễn: Nguyễn Văn Lượng
Tri Kỷ Hữu Của XQ