VẺ ĐẸP ĐÁNH THỨC TÂM HỒN

 

VẺ ĐẸP ĐÁNH THỨC TÂM HỒN
(Phỏng vấn: NGUYỄN THỊ ĐÔNG NGHI, nghệ nhân chính của nghệ thuật thêu Đà Lạt - XQ Sử Quán, hiện thời là giám đốc sản xuất của XQ Việt Nam.)
 
——-
"Điều quan trọng là phải duy trì các tiêu chuẩn thẩm mỹ cao để làm nổi bật ý nghĩa của nghệ thuật và tạo ra trải nghiệm về vẻ đẹp cho người thưởng ngoạn"
-Nguyễn Thị Đông Nghi
——-
Nghệ thuật vĩ đại mang cảm giác xa xỉ của riêng nó. Điều này vượt ra ngoài các giá cả và các biểu tượng trạng thái. Ngay cả giá đấu giá kỷ lục cũng không đại diện cho toàn bộ giá trị của một bức tranh cổ điển, tác phẩm thêu hoặc các tác phẩm mỹ thuật khác. Những biểu hiện đáng kinh ngạc của vẻ đẹp thậm chí còn vượt qua cõi vật chất. Chúng ta thường thấy rằng những trải nghiệm cảm giác và cảm giác kỳ diệu được tạo ra bởi các tác phẩm nghệ thuật cổ điển thực sự được khuếch đại trong suốt lịch sử. Trong hàng trăm và thậm chí hàng nghìn năm, những trải nghiệm được chia sẻ của các thế hệ đã làm sâu sắc thêm ý nghĩa của nghệ thuật và truyền cảm hứng cho việc theo đuổi liên tục vẻ đẹp, sự hiểu biết và ý nghĩa tinh thần.
Trong thời đại công nghệ chưa từng có này, sự đa dạng của nghệ thuật đã kết hợp và khả năng tìm kiếm và xem nghệ thuật của chúng ta đã đạt đến tầm cao mới, nhưng mối liên hệ của chúng ta với nghệ thuật và khả năng đánh giá cao vẻ đẹp của chúng ta đã bị pha loãng.
Trong một số hoàn cảnh lịch sử của chúng ta, nhiều hình thức nghệ thuật cổ điển đã bị bỏ rơi, trong khi vô số kỹ thuật và ý nghĩa bên trong đã xây dựng nền văn minh gần như biến mất.
Vào năm 1998, Nguyễn Thị Đông Nghi gia nhập vào một nhóm các nghệ nhân do bà Hoàng Lệ Xuân đã thành lập và hướng dẫn nghệ thuật thêu, nơi họ tìm thấy sự tự do nghệ thuật để khám phá đầy đủ di sản cổ xưa này. Cùng nhau, họ bắt đầu một hành trình làm sống lại nền văn hóa truyền thống được thần thánh (Đức mẫu Âu Cơ) ban tặng và truyền bá nó ra thế giới.
Nghệ thuật thêu của họ được kết hợp giữa phương Đông và phương Tây để tạo ra một phong cách thêu riêng. Nguyễn Thị Đông Nghi đã hoàn thành ước mơ trở thành nghệ nhân chính. Sau nhiều năm nghiên cứu và sáng tạo hàng trăm tác phẩm, Nguyễn Thị Đông Nghi đã phát triển sự hiểu biết sâu sắc hơn về nghệ thuật.
"Điều quan trọng là duy trì các tiêu chuẩn thẩm mỹ cao để làm nổi bật ý nghĩa của mỗi tác phẩm và tạo ra trải nghiệm về vẻ đẹp cho người thưởng ngoạn," cô ấy nói.
Nhưng tiêu chuẩn về vẻ đẹp của nghệ thuật thêu XQ là gì? Đông Nghi nói rằng nó đến từ hai kỹ thuật đã mất từ lâu được hồi sinh bởi giám đốc nghệ thuật cũng là người thầy đầu tiên hướng dẫn cô, bà: Hoàng Lệ Xuân (người đồng sáng lập XQ).

 

Nghệ nhân: Nguyễn Thị Đông Nghi nhấn mạnh vào việc cải thiện tâm trí và trái tim, bởi vì một nguyên tắc trung tâm trong nghệ thuật thêu XQ cho rằng trạng thái bên trong của nghệ nhân có thể nhìn thấy khi thêu. Khi đào tạo không chỉ là thợ thêu đó là một nhóm người cùng nhau cải thiện bản thân từ trong ra ngoài.
Nguyễn Thị Đông Nghi đưa ra một ví dụ về cách cải thiện tâm trí của mình được phản ánh trong khi thêu. "Tôi phải luôn nhìn vào bên trong để xem liệu tôi có bất cứ điều gì cản trở cảm xúc của mình, ngăn cản tôi hạnh phúc hay không. Nếu tôi đang trải qua một khó khăn mà tôi không thể vượt qua, [Tôi nhìn vào] những gì tôi đang làm sai, những gì tôi đang nghĩ sai, bất cứ điều gì tiêu cực," cô ấy nói. "Sau khi tôi nhận ra điều đó, tôi cố gắng suy nghĩ tích cực hơn. Khi tôi suy nghĩ tích cực, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn khi thêu. Khi tôi thêu, tôi có tâm trạng nhiều hơn, thích nhân vật trong tác phẩm đó hơn."
Thay vì suy nghĩ tiêu cực về nỗi đau thể xác mà đôi khi cô ấy có thể cảm thấy khi làm việc, cô ấy nói, "Đau nhức là một cách để nói với tôi rằng tôi đang cải thiện, đạt được cơ bắp mà tôi cần."

 

 

Trải nghiệm đã để lại cho Nguyễn Thị Đông Nghi một cấp độ mới về ý chí hiểu biết.
"Là một nghệ nhận thêu, một khi bạn ở vào vị trí công tác đào tạo và hướng dẫn những kĩ thuật thêu phức tạp nhất, bất cứ điều gì xảy ra bạn phải rất vững vàng trong tâm trí của mình. Quản lý sự lo lắng và cảm giác hoảng loạn của bạn, cống hiến hết mình để hoàn thành một kĩ thuật phức tạp và thể hiện những gì tốt nhất của bạn cho các đồng nghiệp của mình." Nguyễn Thị Đông Nghi nói.

Những người trong chúng ta nếu có đủ may mắn để xem một buổi trình diễn kĩ thuật của nghệ nhân Nguyễn Thị Đông Nghi có thể cảm nhận được quyết tâm các đồng nghiệp của cô đằng sau hậu trường, những người cống hiến hết mình để tạo ra những tác phẩm thêu đẹp và kinh ngạc.
Cảm giác kỳ diệu lấn át các giác quan và đưa chúng ta ra khỏi thế giới trần tục. Sự bối rối và lo lắng biến mất, chỉ còn lại cảm giác về sự thật và vẻ đẹp. Đó là sự kết nối từ trái tim đến trái tim giữa người thêu và người thưởng ngoạn.
Đây là trải nghiệm cho nhiều khách tham quan và là hy vọng của nghệ nhân: Nguyễn Thị Đông Nghi, người được mệnh danh nhảy múa trên sợi chỉ thêu từ trái tim.

(Câu chuyện từ XQ Sử Quán )

 

Theo trang web của XQ Sử Quán, kỹ thuật thêu, cùng với nghệ thuật múa đều có chung nguồn gốc trong văn hóa Việt đã ảnh hưởng và học hỏi lẫn nhau qua các thế hệ với các chuyển động và tư thế chồng chéo.
Trong khái niệm thêu có hai kỹ thuật đặc biệt, và đây là hai bí mật đã mở khóa nghệ thuật của XQ. Một là "cơ thể dẫn đầu bàn tay", đã được truyền lại trong hàng ngàn năm, mặc dù rất ít người ngày nay nhận thức được điều đó. Cái kia thậm chí còn tiên tiến hơn và đã biến mất trước đó. Nó được gọi là "hông dẫn chân."
Cả hai kỹ thuật đều tập trung vào chuyển động của cơ thể bắt nguồn từ trung tâm, sau đó chảy ra các chi, tạo cảm giác rằng cánh tay và chân được kéo dài vô hạn. Với phần thân trên, lực bắt đầu từ giữa hai vai và kéo dài một cách trôi chảy đến tận các ngón tay. Với "hông dẫn chân", chuyển động bắt đầu ở thắt lưng trước khi di chuyển qua xương chậu và vào chân.
Thêu và khiêu vũ là nghệ thuật của cơ thể, và bằng cách kéo dài chuyển động của các chi thông qua các kỹ thuật này, các nghệ nhân sau đó có thể sử dụng cơ thể của họ để thể hiện cảm xúc sâu sắc hơn và tạo ra sự xuất hiện của chuyển động dễ dàng trên khung thêu.
Họ cũng có thể thực hiện các kỹ thuật lật bàn tay phức tạp. Kiểm soát cơ thể là nền tảng của thêu và bao gồm sự linh hoạt, sức mạnh, sự cân bằng và sự đĩnh đạc.
Nguyễn Thị Đông Nghi đã thêu từ năm mười lăm mười sáu tuổi và giãn cơ mỗi ngày để đưa cơ thể cô ấy vào những tư thế thêu khó khăn. "Tôi kéo dài bất cứ khi nào tôi có thời gian," cô ấy tiếp tục. "Sự linh hoạt của tôi chỉ có thể được cải thiện thông qua thực hành. Ngay cả khi tôi không thấy bất kỳ kết quả nào trong một thời gian, tôi sẽ tiếp tục luyện tập. Mỗi chút công việc khó khăn đều tích lũy, và cuối cùng tôi được đền đáp."
Việc theo đuổi sự linh hoạt của một nghệ nhân thêu không có hồi kết. Với thực hành nhất quán, thực hành định lượng biến thành thay đổi định tính. Nguyễn Thị Đông Nghi mô tả nó như là sự mở khóa các khớp và gân cơ thể của cô ấy. 

 

Lần đầu tiên khi được giải bàn tay vàng, mọi người đều ca ngợi sự tích hợp liền mạch giữa truyền thống và sự đổi mới của Nguyễn Thị Đông Nghi, các giám khảo thấy mình cảm động trước tác phẩm của cô ấy. "Nghệ thuật của Nghi đã tạo ra một hợp âm trong một thể loại tôn trọng cội nguồn trong khi thúc đẩy sự phát triển là một hành động của sợi dây cao. Cuối cùng cô đã đẩy ranh giới của bức tranh thêu tay- hít thở cuộc sống vào một hình thức nghệ thuật lâu đời - nhưng tôn vinh di sản và tinh thần tổ tiên của nó," các đồng nghiệp của cô đều nói như vậy.
Điều khiến Nghi trở nên hấp dẫn hơn là tính cách độc đáo của cô ấy. Cô ấy đi chệch hướng mạnh mẽ so với các đồng nghiệp tham gia kỹ thuật số của mình. Thay vì đắm mình trong các trò chơi điện tử hoặc phương tiện truyền thông xã hội, Nghi dành thời gian cho những bức tranh. Sự tập trung đơn lẻ này đặt ra một câu hỏi hấp dẫn: Điều gì thu hút Nguyễn Thị Đông Nghi mạnh mẽ đến với nghệ thuật thêu cho phép cô ta vượt qua những phiền nhiễu của thời đại kỹ thuật số của chúng ta?
- Lặn vào sự tuyệt vời:
"Thêu tranh không chỉ là nghề của tôi, đó là tiếng gọi của tôi," Nghi nói, người có điệu nhảy suốt đời với sợi chỉ thêu bắt đầu từ khi còn trẻ. Cô ấy tìm thấy niềm vui thuần khiết khi xem những sợi chỉ thêu xuyên vào những tấm lụa bắt đầu một sự khai sinh. Quá trình mê hoặc này gợi lên một niềm đam mê từ tính - mỗi sợi chỉ xoáy trên vải trở thành một sự kiện thiên thể, một vũ trụ nhỏ đang hình thành.
Một người phụ nữ ít nói, Nguyễn Thị Đông Nghi đã tìm thấy giọng nói của mình trong nghệ thuật của mình. Những bức tranh thêu tay đã trở thành nơi tôn nghiêm của cô ấy - một thế giới nơi sự im lặng không phải là một lá chắn mà là một người kể chuyện hùng hồn, tiết lộ những lớp ẩn giấu của mình.
Con đường học tập của Nguyễn Thị Đông Nghi là có chủ ý, cô ấy luôn chọn theo đuổi việc học của mình trong các loại hình nghệ thuật mà đỉnh cao là trở thành người giám hộ nghệ thuật XQ Việt Nam. Trong khi các đồng nghiệp của cô ấy điều hướng các dòng chảy nhanh chóng của thế giới kỹ thuật số, Nghi đã neo mình vào nghệ thuật của mình, khám phá không mệt mỏi những cách mới lạ để mô tả "thiên nhiên - con người - truyền thống" chảy trong cô ấy. 

 

Ngoài tính linh hoạt, sức mạnh cơ bắp và sức bền cũng rất cần thiết. Bước đầu tiên là rèn luyện cơ bắp để hoàn thành các động tác. Sau đó, nghệ nhân lặp đi lặp lại các kỹ thuật để có được quyền kiểm soát chính xác đối với chúng. Những thay đổi tinh tế làm nổi bật bản chất tinh tế và sự quyến rũ độc đáo của những động tác thêu. "Khi lặp lại các động tác giống nhau mỗi ngày, tôi nghĩ về cách thực hiện chúng tốt hơn, ví dụ, tôi nên sử dụng cơ bắp nào và làm thế nào để tôi tham gia vào chúng để đạt được sự cân bằng tốt hơn, để có một cảm xúc cao hơn v.v."
Nguyễn Thị Đông Nghi nói rằng sau khi học những động tác thêu trong nhiều năm, cô ấy đã nhận ra rằng không có lối tắt nào để cải thiện. "Đó là sự kiên trì ngày này qua ngày khác và năm này qua năm khác. Tích lũy kỹ năng từng chút một. Nó cần rất nhiều ý chí." Sức mạnh ý chí này không chỉ được phản ánh trong thực hành liên tục, mà còn ở trạng thái tập trung cần thiết . Cô ấy nhớ lại một cách sống động một trong những buổi thẩm định và hoàn thiện những tác phẩm sau khi hoàn thiện cuối cùng.
Cô nói: Trong công tác thẩm định tác phẩm kiêm đào tạo, có đôi lúc tôi cảm thấy hơi buồn, và tâm trí tôi không bình tĩnh. Ví dụ trong tác phẩm điêu khắc chân dung người sáng lập XQ - “Điệu nhảy cho đến cái chết”, tôi là nghệ nhân chính và phải giữ một tư thế với tác phẩm Điêu khắc cũng khá nặng trên những đầu ngón tay.
Khi nhìn thấy một học trò do tôi hướng dẫn ở phía trước di chuyển mũi kim sai lệch một chút, tôi hoảng sợ và không thể đứng yên theo cách mà tôi được cho là. "Cô ấy cảm thấy thất vọng và xin lỗi trong tâm trí mình”. Nhưng một lúc sau, cô thực hiện một động tác đặc biệt ấn tượng và các đồng nghiệp vui mừng với những tràng pháo tay. Sau này cô học trò tâm sự với tôi: “Lúc đó em cảm thấy rất xúc động! Cô Nguyễn Thị Đông Nghi không khó chịu với sai lầm của em và vẫn hoan nghênh và khuyến khích em…." 

 

 

.
.
.