Chương trình giới thiệu 12 giấc mơ của phụ nữ XQ

Chương trình giới thiệu 12 giấc mơ của phụ nữ XQ -

TRÊN CON ĐƯỜNG HOÀ NHẬP VĂN HOÁ VIỆT NAM VÀO CỘNG ĐỒNG QUỐC TẾ

Giấc mơ VII.

Phụ nữ là anh hùng – người thầm lặng

(Nghệ nhân: Nguyễn Thị Đông Nghi – Giám đốc Sản Xuất XQ – Việt Nam, là học trò của bà Hoàng Lệ Xuân – người sáng lập XQ - thành viên chính để tổ chức:

HỘI NGHỊ PHỤ NỮ XQ – VIỆT NAM

Với chủ đề:

ĐẠI DỊCH CORONA và SỰ NGHÈO NÀN của PHỤ NỮ CHÚNG TA.)

———-

 Khủng hoảng sức khỏe do đại dịch COVID-19 gây ra với các vụ đóng cửa lan rộng sau đó đã dẫn đến tình trạng bạo lực đối với phụ nữ ngày càng gia tăng….Cảnh báo rằng các quyền của phụ nữ có thể bị giảm sút do một kết quả của đại dịch và không có cuộc khủng hoảng nào là trung lập về giới tính ,cuộc khủng hoảng này cũng không khác gì mấy. Nó làm nổi bật sự bất bình đẳng giữa nam và nữ đã tồn tại càng nặng nề thêm.

 Phụ nữ đã phải trải qua những khó khăn lớn do đại dịch . Nhiều người trong số họ làm việc ở tuyến đầu và đã tiếp xúc trực tiếp với vi rút.  Họ cũng bị ảnh hưởng nặng nề bởi nền kinh tế của nó và hậu quả xã hội, sự gián đoạn hoạt động do khủng hoảng đã dẫn đến khó khăn hơn về kinh tế đối với phụ nữ. Nhiều người trong số họ đã mất phương tiện mưu sinh.Ngoài ra, nhiều phụ nữ phụ thuộc vào các dịch vụ xã hội dành cho họ , những dịch vụ đã trở nên ít được tiếp cận hơn trong thời kỳ này.

Việc đóng cửa trường học làm tăng tỷ lệ bỏ học, ảnh hưởng không cân đối đến trẻ em gái vị thành niên, làm gia tăng sự chênh lệch về giới trong giáo dục của cuộc khủng hoảng

   Liệu cuộc khủng hoảng có thể thay đổi cách chúng ta nhìn nhận về những người lao động nữ hay không ?

 Phụ nữ là những người hùng thực sự của cuộc khủng hoảng , ngay cả khi họ không được công nhận như vậy.  Nhưng thật kỳ lạ, dường như vẫn còn thiếu nhận thức rằng phụ nữ đang thực sự thúc đẩy phản ứng với cuộc khủng hoảng .  Ngay cả khi họ đang cứu sống rất nhiều người họ vẫn là những anh hùng vô danh.

 Hy vọng rằng nhận thức sẽ thay đổi.  Đó là lý do tại sao chúng ta phải tiếp tục nói về vai trò của họ - đặt nỗ lực của họ lên hàng đầu của trung tâm đại dịch để không cho ai có thể ngoảnh mặt đi.

 ….

Phụ nữ có thể mang lại những gì để quản lý khủng hoảng?

Xã hội của chúng ta coi phụ nữ là những người chăm sóc chính, cho dù được trả lương hay không được trả lương. 

Bởi vì phụ nữ biết làm thế nào để đa nhiệm, họ có lẽ hiểu rõ hơn rằng trong tình huống như thế ,chúng ta đang phải đối phó với một số yếu tố - chẳng hạn như kinh tế, xã hội, sức khỏe và an ninh lương thực.  Họ hiểu rõ hơn về tính xen kẽ ,họ trải nghiệm nó hàng ngày. Vì vậy, họ đã sẵn sàng để đối phó với những cuộc khủng hoảng như thế .

 …..

Đề cập đến đại dịch bóng tối

Việc giam giữ đã làm trầm trọng thêm căng thẳng và gia tăng sự cô lập của phụ nữ với bạn tình… bạo hành, đồng thời cắt đứt họ khỏi các dịch vụ có thể giúp đỡ họ tốt nhất.  Bối cảnh cụ thể này đã làm cho việc lạm dụng trở nên phức tạp hơn do những hạn chế về quyền tiếp cận điện thoại và đường dây trợ giúp của phụ nữ và trẻ em gái, và làm gián đoạn các dịch vụ công như cảnh sát, tư pháp và các dịch vụ xã hội nơi dịch vụ để bảo vệ nạn nhân của bạo lực gia đình không được coi là dịch vụ thiết yếu, phụ nữ đã bị tước đoạt mọi sự giúp đỡ, trong khi họ vẫn bị nhốt trong nhà với kẻ bạo hành.  Điều này khiến phụ nữ càng khó đối phó với bạo lực hơn.

để tồn tại COVID-19.  Hai cuộc chiến này [vì quyền của phụ nữ và chống lại bệnh tật] phải được chiến đấu cùng nhau.

….

Làm thế nào chúng ta có thể đảm bảo rằng quyền của phụ nữ không phải là nạn nhân của cuộc khủng hoảng ?

Ví dụ, trong nền kinh tế, chúng ta có để đảm bảo rằng các gói kích cầu nhắm mục tiêu đến phụ nữ rất rõ ràng, phải luôn cảnh giác và hướng tới mục tiêu xóa tan đường cong của bạo lực đối với phụ nữ.

 Cũng phải khuyến khích phụ nữ đảm nhận trong việc ứng phó với đại dịch trong cuộc chiến chống lại vi - rút -và kêu gọi đại diện công bằng hơn trong một số lĩnh vực nhất định,nơi mà nỗ lực của chúng ta phải được tập trung. Cũng cần khuyến khích sự phát triển của giáo dục từ xa, đại dịch COVID-19 đã dẫn đến tình trạng quá tải của hệ thống y tế và đóng cửa các cơ sở dịch vụ xã hội, bao gồm cả các cơ sở kế hoạch hóa gia đình mà những phụ nữ này phụ thuộc vào.

Thế giới sau đại dịch sẽ khác với thế giới mà chúng ta luôn biết. Nó sẽ nhân từ hơn đối với những người chưa biết và tôn trọng hơn đối với các loài sống .

Đối mặt với thảm họa của đại dịch điều mà chúng ta cố gắng làm trên các tác phẩm của mình là không thể hiện một “điếu văn” vội vàng, cũng không chỉ trích hấp tấp…Thay vào đó, nó nên tập trung vào các cá nhân. Nó phải là về những cảm xúc thực sự của mình, và những suy ngẫm về thảm họa. Chỉ ra cho mọi người ,cần học cách tôn kính những điều chưa biết, tôn trọng cuộc sống, và tránh xa những định kiến mà mạng xã hội đầu độc.

Nếu chúng ta có thể đạt được điều này, mọi người có thể được trao nhiều quyền tự do hơn …và lòng khoan dung khi đại dịch cuối cùng cũng chết. cần phải trình bày những hiểu biết sâu sắc, thay vì chỉ là những khẩu hiệu.

Một hình thức biểu đạt nghệ thuật thêu đặc biệt xuất phát từ sâu thẳm trái tim vô cùng xúc động. Những tác phẩm vào thời điểm này phải nói về những đau khổ và sự kiên cường của con người khi đối mặt với thảm họa.

Con người cần phải được kích thích tư duy.

Nghệ nhân nghệ sĩ phải cống hiến chính mình đóng góp để xây dựng một xã hội công bằng và bảo vệ môi trường. Một nghệ nhân nghệ sĩ không đủ năng lực , nếu anh hay chị ta trốn tránh thực tế, hoặc không nói được những gì Khi chúng ta nghĩ về thế giới trong và sau đại dịch.

Thế giới xuất hiện sau cuộc khủng hoảng sức khỏe sẽ chịu

những vết sẹo của trải nghiệm tập thể chưa từng có này - cuộc chiến gần như toàn cầu được áp đặt để ngăn chặn đại dịch COVID-19. Nhưng nó sẽ thực sự khác? Và nếu có thì theo cách nào? Bình đẳng hơn? Tôn trọng hơn môi trường sống thiên nhiên ? Hay bị chi phối bởi công nghệ mới?

Một cuộc sống hoàn toàn mới,

Do phụ nữ mô phỏng lại

Công việc của họ giống như ánh sáng soi rọi mọi bóng tối. Tôi thích gọi đây là "đêm trắng", mô tả bóng tối này với tham vọng và lòng nhân từ của phụ nữ.

Đại dịch đã làm lu mờ viễn cảnh tươi sáng về một thế giới được đặc trưng bởi an ninh và tự do. Chúng ta sẽ phải sống với sự không chắc chắn về tương lai trong một thời gian khá dài.

Nếu chúng ta đạt được tự do và lòng khoan dung, chúng ta phải tránh xa định kiến và từ bỏ thói quen đánh giá cao những thứ mà chúng ta có hoặc không biết.

Thế giới sau đại dịch làm sao nên ít bệnh tật hơn - cần có nhiều lòng tốt hơn đối với con người và hướng tới các loài khác. Khi thế giới liên tục thay đổi, và loài người dù có cố gắng tạo hình thế giới bằng những công nghệ tiên tiến đến đâu .Thiên nhiên vẫn chạy theo con đường của riêng mình, và chúng ta không có cơ hội chinh phục nó. Chúng ta chỉ có thể coi trọng những gì chưa biết với lòng tôn kính hơn, và đối xử tốt với mọi loài của sự sống.

 

(...) Cảnh tượng những con cá nhỏ lượn lờ bên mép cỏ, cùng với dợn sóng nhỏ, luôn tạo ra một cái gì đó làm rung động lòng người. Tia nắng mặt trời xuyên qua sóng nước trong vắt rọi vào những cặp mắt tròn và sống lưng của chú cá đang vẫy trong nước theo đường thẳng hoặc đường tròn. Sinh ra ở Huế..., tôi vào XQ - Sử Quán Đà Lạt năm 1999, trong suốt 20 năm đã không biết bao nhiêu lần xúc động khi đi qua cây cầu để đến chiếc hồ nhỏ “Nỗi buồn nhớ cố hương” và nỗi buồn khi phải rời xa nó, thay đổi tuổi tác và tình trạng sức khỏe mình hồi đó.

Đến lúc đã rời xa, ta mới cảm thấy hết ý nghĩa của những cảm xúc – những trải nghiệm thời thiếu nữ trong XQ - Sử Quán đã mang mầm mống của say mê hoặc là những nỗi buồn nặng nề mà khi đã trưởng thành đôi khi vẫn xâm chiếm tâm hồn tôi.

Nhiều ký ức về góc vườn này gây cho tôi nỗi buồn “nhớ cố hương” da diết. Thì “hòn đảo” nơi đây vẫn có một điều gì đó không phải chỉ là tình cảm ...

Hiện nay vẫn thế, tiếng chuông gọi nghệ nhân đi về trong ngày vẫn còn vang lên rõ rệt trong không gian và ánh đèn thêu trên lụa tơ tằm Ngọc Khuê Đường XQ – Sử Quán, nơi tôi ở vẫn đang run rẩy soi bóng lên khu vườn hoa hồng bên “Thác Vong Tình”.

 

Rồi cơn đại dịch Corona đến ... đã làm thay đổi hoàn toàn XQ - Sử Quán. Trước kia, các giáo viên thường đưa các em học sinh ở các thành phố lớn đến thăm khu này – một nơi nổi tiếng vì vẻ đẹp con người và phong cảnh XQ - Sử Quán.

Ở Đà Lạt – XQ Sử Quán vào mùa xuân, hoa anh đào nở tuyệt đẹp rồi đến độ thu sang, lá anh đào còn đẹp hơn. Nhìn từ xa với một địa hình đặc biệt, nó làm ta choáng ngợp với vẻ duyên dáng không gì sánh nổi. Khi bước chân đến cội đào rồi thì cây cối ở đây khiến ta bồi hồi bởi vẻ tinh tế về hình dáng và màu sắc của XQ - Sử Quán.

Trong thung lũng này, loài cây hoa mai tím đặc biệt gây ấn tượng mạnh mẽ. Sắc màu óng ánh của các cụm hoa tím lượn lờ trên cao giữa bầu trời thu Đà Lạt thực sự là một lễ hội đối với con mắt của những người khách tham quan, một màu sắc êm dịu, vừa mềm mại vừa sống động, gợi lại những niềm bâng khuâng của ký ức.

Bóng râm đan xen các mảng sáng lung linh, đổi thay không ngừng phụ thuộc vào chiều hướng và cường độ của các tia nắng, tiếng gió xào xạc thổi qua các rặng thông, mùi vị hoa cỏ trỗi dậy, tiếng tắc kè kêu trong bảo tàng “Hoa Tri Kỷ”, vài gia đình sóc thông ngơ ngác chạy qua... Tất cả hòa quyện nhau khiến XQ - Sử Quán có một vẻ quyến rũ không gì sánh nổi. Để cho sóc không ăn hoa và các chồi non, những trái dừa, chuối được mua từ chợ và treo lên cây đa cổ thụ “Kỳ Lân Kiệt” ở thư viện nghệ nhân. Làm sao quên được cái lộc non xanh dịu, lung linh với những giọt sương ở đầu dây leo cây hoa bâng khuâng (mai tím) đến ngọn cây thông trước những ánh nắng trưa mơn trớn. Ngay cả khi phát triển xum xuê, những chùm lá này vẫn giữ được vẻ rực rỡ của chúng. Ánh nắng làm nổi bật gân lá non khiến chúng giống như một món ăn ngon lành trong bữa tiệc “Giấc mộng đêm hè”.

Nhiều nẻo đường dẫn đến khu vườn phong lan rừng “Tri Kỷ Hữu”. Lúc lơ lửng trong khu rừng “gỗ lũa” dựng đứng được cấy đủ các loại phong lan từ cao xuống thấp, khó mà hình dung cảm giác sâu thẳm và cả sợ hãi, tôi luôn nhớ lại mỗi khi có những người tri kỷ XQ phương xa về thăm, được đưa họ đi thăm lại khu vườn, ngắm nhìn những cành hoa nở rộ trên tấm bảng đồng khắc tên của họ, tôi cũng thấy mình rạo rực theo cảm xúc của người tri kỷ...

Ở XQ – Sử Quán, tại đó có những căn nhà được gọi “Ngọc Khuê Đường”. Tôi ở trong căn nhà “Hoa Bâng Khuâng”, bên ngoài được áp phiến đá cổ bao bọc bởi những dây leo.

Vì vậy, hàng ngày tôi được ngắm cảnh rạng đông và màn đêm buông xuống XQ - Sử Quán này. Trong những tháng có nhiều lễ hội, tôi muốn gợi lại lễ hội nổi tiếng nhất: “Giỗ Tổ Nghề Thêu”. Lễ hội này có nghi lễ thay áo cưới và áo lâm chung. Diễn biến lễ hội này, từ lúc khuya cho đến lúc mặt trời chưa mọc tại cổng Mặt Trời, tôi cùng với những nghệ nhân trong “Ngọc Khuê Đường” phải hoàn thiện mũi kim cuối cùng trên Áo sống - Áo chết, đó là vật linh thiêng nhất cho ngày Giỗ Tổ, sau đó được rước qua các con đường của XQ Sử Quán trong tiếng nhạc cổ truyền. Lễ hội Giỗ Tổ này là sự hòa nhập kỳ diệu giữa: kỹ thuật – tinh tế và tài năng với những vẻ đẹp duyên dáng của y lễ và sức mạnh tinh thần... Đó là hình tượng trên đỉnh vinh quang của nghề thêu, giữa trái tim nặng trĩu mối lo khôn nguôi và niềm say mê không sao dập tắt nổi đối với nghề nghiệp. Liệu rằng Corona sẽ đưa tiễn một thời hoàng kim của nghề không?

Sau khi hoàn thành lễ rước qua những nẻo đường, hai chiếc long kiệu tiến vào đền chính (Quảng Trường Hòa Bình) để thực hiện nghi lễ cuối cùng...

Mặt trời đã lên cỡ cây sào, rời XQ Sử Quán vì đại dịch Corona để ra đi, tôi vội viết mấy câu thơ treo trong Ngọc Khuê Đường:

Mai em về thăm mẹ

Tôi biết gởi gì đây

Chút lòng trăng nhỏ bé

Chút lòng trăng dặm mây

 

Mai em về quê cũ

Đã bao lần ly hương

Sử Quán thơm nụ cỏ

Tuổi già mắt đầy sương

 

Trước đại dịch một tháng, tối nào tôi cũng ngồi tập viết cuốn tiểu thuyết “Ước mơ và những yếu đuối”. Tác phẩm này kể lại một câu chuyện (dù là tài liệu - hư cấu...) Cô bạn gái cùng vào làm nghề thêu như tôi, nhưng vì một nguyên nhân do hoàn cảnh gia đình khiến cô phải đi làm công cho nhiều chủ gia đình bên Hàn Quốc rồi đi đến tự sát. Đó là một vụ án vặt. Câu chuyện có biểu tượng mạnh mẽ về nhiều mặt. Đối với tôi, nó gợi lên tấn bi kịch của tệ “buôn người”, ý thức được sức nặng của lịch sử và nỗi bất hạnh của lệ thuộc.

Phải có những tác phẩm văn chương và những tác phẩm thêu để miêu tả mọi khía cạnh tâm hồn của người phụ nữ làm nghề truyền thống dân tộc trong cuộc sống hàng ngày...Và thông qua cuốn tiểu thuyết, tôi cũng muốn tố cáo những con người có “trách nhiệm” sống thờ ơ – dửng dưng, ích kỷ, do dự và hèn nhát, yếu đuối, có những hành động xuất phát từ lòng hám lợi, vì tham vọng mà họ ngụy trang thành tình cảm, lòng trung thành, học tập... Thái độ tôn trọng truyền thống – tình cảm, tôn giáo... Ngược lại, phụ nữ và thế hệ trẻ đối với chúng tôi là niềm hy vọng, để có một xã hội tươi sáng và vững mạnh...

Khi xách hành lý, đóng cửa “Ngọc Khuê Đường”, tim đập rộn ràng như khi mới thức dậy sau một giấc ngủ dài, tôi đi một vòng ngắm nhìn lần cuối cùng XQ – Sử Quán: các khu vực – những ngọn đồi, những luống hoa, thăm nhà Ca Dao Của Mẹ - nơi tôi thường học hát ru, lên trên căn nhà Áo Sống Áo Chết thăm những nghệ nhân đã qua đời thắp cho họ một nén hương. Tôi đã sống những giây phút mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới khi tôi còn ở XQ - Sử Quán.

(Nhật ký của Nguyễn Thị Đông Nghi)

Nghi Lễ Thụ Pháp của bà Nguyễn Thị Đông Nghi cho các bộ môn nghệ thuật thêu:

- Tranh chân dung

Link: https://phunuxqvietnam.com/bai-viet/nghe-thuat-theu-tranh-chan-dung-9

 

- Tranh hai mặt

Link: https://phunuxqvietnam.com/bai-viet/nghe-thuat-theu-tranh-hai-mat-12

 

- Điêu khắc chỉ

Link: https://phunuxqvietnam.com/bai-viet/gioi-thieu-nghe-thuat-dieu-khac-chi-1874

 

- Tranh phong cảnh

Link: https://phunuxqvietnam.com/bai-viet/nghe-thuat-theu-tranh-hoa-va-phong-canh-10

 

- TRUNG TÂM THỜI TRANG XQ

Link:https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=182844033638996&id=102257481697652

 

NGHI LỄ THỤ PHÁP

Do bà Nguyễn Thị Đông Nghi chủ trì

---------

Nghệ thuật thêu ở đây thiên về nét hình hơn về khối nổi, với cách diễn màu nét vô cùng tinh tế. Mọi chi tiết truyền qua sợi chỉ hết sức tinh vi. Bàn tay người thợ thêu gởi thông điệp vào chất chỉ, ghi chuyển những hoài niệm cho thời gian vô biên.

Nhằm mục đích ấy, người thợ thêu đã tôn trọng những ước lệ quen thuộc. Một thủ tục đặc trưng nghề nghiệp trong đó những quy ước hàng đầu là chuẩn mực về cách sắp chỉ. Mọi sáng tạo cá nhân ở đây đều thể hiện tính kiên trì và bền bỉ. Nếu trong hội họa có thể trải dài những mảng màu theo cảm hứng của nghệ sỹ, thì trái lại người thợ thêu chế ngự tâm hồn mình bằng cây kim sợi chỉ, bắt sợi chỉ phục tùng quy luật của mình, kỹ thuật lặp đi lặp lại mãi một động thái của người thợ thêu dẫn tới tính trường tồn.

Điểm nhìn duy nhất của nghề thêu được phát triển là điểm nhìn của những con người hiện đại. Nếu đặt cạnh hội họa để đối chiếu và so sánh thì bất kỳ nhận thức chủ quan nào khác cũng chỉ là ảo ảnh ngớ ngẩn, thậm chí vô nghĩa. Qua chất liệu sợi chỉ mỏng manh, sự vững bền và tính nhất quán của người thợ thêu "một nền nghệ thuật truyền thống đã trưởng thành".

Người ta hay phê bình về sự thô cứng của nghệ thuật thêu, vạch ra "tật mù kỳ dị" của nó. Thế nhưng chính lòng kiên trì, bền bỉ, lặp đi lặp lại mãi một động tác đã đưa đường nét thêu lên đỉnh cao thuần khiết. Chúng ta hay nghĩ tới sự rèn luyện khắc khổ của diễn viên múa, tới việc tập đi tập lại mãi một động tác cho tới khi vượt qua mức giới hạn để thể hiện một điệu múa, người vũ nữ phải thoát ra khỏi thân hình của mình đạt tới mức trừu tượng, tới cái thần, cái bản chất của một động tác múa. Người vũ nữ ở đây cũng chính là người nghệ nhân thêu.

------------

Nghi lễ thay Áo Cưới - Áo Lâm Chung và dâng Tấm Thảm Thêu do bà Nguyễn Thị Đông Nghi phụ trách thực hiện.

Ý NGHĨA CỦA TẤM THẢM THÊU

(Tín hiệu cái vô hình của nghề thêu XQ )

- Ý tưởng: bà HOÀNG LỆ XUÂN

- Chỉ đạo và thực hiện: bà NGUYỄN THỊ ĐÔNG NGHI

Tấm Thảm Thêu này mục đích chủ yếu là dung hoà thế giới của những hình bao quanh chúng ta với cách chúng ta nhận thức chúng, đưa chúng ta vượt qua cấp độ ý thức những hoạt động trong cuộc sống hằng ngày mà chúng ta đòi hỏi.

Với tôi “Nghệ thuật thêu” không chỉ bao hàm một hình thức biểu hiện duy nhất, mà cả một tổng thể những phong cách và dạng thức tiếp cận khác nhau.

Với “Tấm thảm thêu” này, nó là một chìa khoá mở vào thế giới của vô hình, có thể dùng tấm thảm này trong các nghi lễ, các cuộc lễ thức để thiết lập một mối giao lưu giữa con người với một thế giới tâm linh vốn không thể thâm nhập được bằng những con đường thông thường của tri thức.

Nếu không quy chiếu đến những gì tạo nên mục đích của tấm thảm thêu thì không hiểu được những ước lệ về phong cách của nó. Hình thêu không phải sự thể hiện một đối tượng mà là một tín hiệu của cái vô hình. Với nghệ thuật thêu của tấm thảm này, để cho mọi người hiểu rằng, cái đẹp của nghệ thuật thêu không phải là tấm gương phản ánh tự nhiên một cách nô lệ.

Xét cho cùng tấm thảm này chỉ là một cửa sổ mở ra một thế giới mộng mơ, trong đó những sự vật kỳ lạ tồn tại bên nhau trước một cuộc sống mà mọi sự vật đều giải quyết bằng khoa học và kỹ thuật …

--------------------------------

ĐỀN "ÁO CƯỚI - ÁO LÂM CHUNG"

Câu chuyện của những người thợ thêu ngày xưa được truyền miệng lại rằng: Ngày xưa trên một bình nguyên cao, nơi đó chim muông, loài vật có thể trò chuyện được với nhau được ngự trị bởi hai vị thần linh: Thần Sống – Thần Chết.

Hai vị cho con người lên sống xây dựng trên vùng đất này. Ban đầu họ yêu thương, đoàn kết nhau, cùng xây dựng một mảnh đất sản sinh hòa bình vĩnh cửu. Với công việc hàng ngày của họ là từ bỏ tính hà tiện, tham lam, ghen ghét, hung dữ và kiêu ngạo. Đó là những điều cam kết ban đầu của họ với hai vị thần linh và được sự che chở của hai vị thần linh đó.

Nhưng theo thời gian, sự cam kết đó cũng phai nhòa làm cho hai vị thần nổi giận, vừa thương, vừa ghét. Nên họ quyết định hàng năm chọn một ngày để xuống chỗ con người: Thần Chết sẽ đem theo những sợi dây để buộc những con người không cam kết đó sẽ sống nghèo khổ, đọa đầy,… còn vị Thần Sống sẽ đem theo những sợi chỉ ban cho những con người cam kết được hạnh phúc, sự phồn vinh…

Đối với người thợ thêu, thế giới sống này vừa tối, vừa sáng cũng vừa sung túc và hạnh phúc – hòa bình nhưng cũng là nơi tồn tại bóng tối (hà tiện, tham lam, ghen ghét, hung dữ và kiêu ngạo).

Cuối cùng việc dâng lễ và buộc chỉ ước nguyện tại đền “Áo Cưới – Áo Lâm Chung” là hai mặt của một mong muốn vô vọng của người thợ thêu nhằm xóa bỏ dần những điều ác độc, mong muốn những điều hạnh phúc phồn vinh đến cho cuộc sống này.

Chân dung thêu tay hai mặt bà: HOÀNG LỆ XUÂN

và hai người học trò đầu tiên:

- Nghệ nhân Nguyễn Thị Đông Nghi - giám đốc sản xuất XQ- Việt Nam

- Nghệ nhân Phạm Thị Chinh - giám đốc XQ - Sài Gòn

Mục đích hội nghị xem xét lại những bối cảnh xã hội – văn hóa trong đại dịch và sau đại dịch, sẽ hình thành nên những cơ chế gạt ra ngoài lề và loại trừ... Đặc biệt là những quá trình liên quan đến nghề nghiệp phụ nữ...và làm sáng tỏ những biểu hiện của nghèo nàn sinh ra từ đại dịch này. Như bà Hoàng Lệ Xuân phát biểu cho cuộc hội nghị sắp tới này:
 
“Chúng ta phải tin rằng, một trong những vấn đề lớn của đại dịch corona được đặt ra là làm sao để xóa bỏ không những nghèo nàn về vật chất, mà còn cả nghèo nàn về tinh thần, nghèo nàn về nhân tính con người mà bắt đầu ta thấy xuất hiện nhiều nơi... Chính điều này là gốc rễ của nhiều khó khăn cho xã hội sắp tới và nhất là phụ nữ của chúng ta. Mục đích cuối cùng trong sự phát triển nghề nghiệp truyền thống của chúng ta là văn hóa và chính giá trị văn hóa chúng ta mới thực hiện đầy đủ nguyện vọng của mình, thỏa mãn các nhu cầu của mình. Dù hôm nay bị thử thách...chúng ta cùng củng cố văn hóa nghề nghiệp của mình...”.
 
Điều đáng sợ cơn đại dịch này nó sẽ đưa phụ nữ chúng ta vào cơ chế lẩn quẩn: là “sự cân bằng nghèo đói” với mức sống gần như để tồn tại...tạo ra nền “văn hóa nghèo đói” có đặc điểm không chịu cách tân để phù hợp với một số công việc khác mà sẵn sàng thích ứng với sự khốn cùng.
 
Tôi cũng kêu gọi chị em chú ý điều này.
“THÍCH ỨNG SỰ KHỐN CÙNG” của người phụ nữ chúng ta. Phần nào nó cũng giải thích học thuyết các tôn giáo. Nên dẫn chứng ra đây trong cuốn sách ở thư viện Nghệ Nhân: NGHÈO KHỔ CỦA QUẢNG ĐẠI QUẦN CHÚNG (The Nature of Mass Poverty) của nhà kinh tế học người Mỹ - John Kenneth Gel Traits:
“Tính chất duy lý sâu sắc của sự thích ứng khốn cùng, nó giải thích được phần nào một điều chủ yếu về học thuyết của các tôn giáo trên thế giới này, tất cả không trừ một tôn giáo nào. Một số bằng lời lẽ rất cụ thể đều kêu gọi chấp nhận tính định mệnh của sự nghèo khổ...”. Trong cơn đại dịch và sau đại dịch, điều này càng đáng sợ hơn nữa...
 
ĐỀN "ÁO CƯỚI - ÁO LÂM CHUNG"
 
Câu chuyện của những người thợ thêu ngày xưa được truyền miệng lại rằng: Ngày xưa trên một bình nguyên cao, nơi đó chim muông, loài vật có thể trò chuyện được với nhau được ngự trị bởi hai vị thần linh: Thần Sống – Thần Chết.
 
Hai vị cho con người lên sống xây dựng trên vùng đất này. Ban đầu họ yêu thương, đoàn kết nhau, cùng xây dựng một mảnh đất sản sinh hòa bình vĩnh cửu. Với công việc hàng ngày của họ là từ bỏ tính hà tiện, tham lam, ghen ghét, hung dữ và kiêu ngạo. Đó là những điều cam kết ban đầu của họ với hai vị thần linh và được sự che chở của hai vị thần linh đó.
Nhưng theo thời gian, sự cam kết đó cũng phai nhòa làm cho hai vị thần nổi giận, vừa thương, vừa ghét. Nên họ quyết định hàng năm chọn một ngày để xuống chỗ con người: Thần Chết sẽ đem theo những sợi dây để buộc những con người không cam kết đó sẽ sống nghèo khổ, đọa đầy,… còn vị Thần Sống sẽ đem theo những sợi chỉ ban cho những con người cam kết được hạnh phúc, sự phồn vinh…
 
Đối với người thợ thêu, thế giới sống này vừa tối, vừa sáng cũng vừa sung túc và hạnh phúc – hòa bình nhưng cũng là nơi tồn tại bóng tối (hà tiện, tham lam, ghen ghét, hung dữ và kiêu ngạo).
 
Cuối cùng việc dâng lễ và buộc chỉ ước nguyện tại đền “Áo Cưới – Áo Lâm Chung” là hai mặt của một mong muốn vô vọng của người thợ thêu nhằm xóa bỏ dần những điều ác độc, mong muốn những điều hạnh phúc phồn vinh đến cho cuộc sống này.
 

ĐỀN DANH VỌNG NGHỀ THÊU

TẠI XQ SỬ QUÁN

Link: https://phunuxqvietnam.com/newssub/den-danh-vong-nghe-theu-tai-xq-su-quan-51

------------------------- 

CĂN PHÒNG ỦY THÁC

Link: https://phunuxqvietnam.com/newscon/can-phong-uy-thac-41

------------------------- 

Mời bạn truy cập vào đường link để xem chi tiết

NGHI LỄ THỤ PHÁP

Do bà Nguyễn Thị Đông Nghi chủ trì

---------

Nghệ thuật thêu ở đây thiên về nét hình hơn về khối nổi, với cách diễn màu nét vô cùng tinh tế. Mọi chi tiết truyền qua sợi chỉ hết sức tinh vi. Bàn tay người thợ thêu gởi thông điệp vào chất chỉ, ghi chuyển những hoài niệm cho thời gian vô biên.

Nhằm mục đích ấy, người thợ thêu đã tôn trọng những ước lệ quen thuộc. Một thủ tục đặc trưng nghề nghiệp trong đó những quy ước hàng đầu là chuẩn mực về cách sắp chỉ. Mọi sáng tạo cá nhân ở đây đều thể hiện tính kiên trì và bền bỉ. Nếu trong hội họa có thể trải dài những mảng màu theo cảm hứng của nghệ sỹ, thì trái lại người thợ thêu chế ngự tâm hồn mình bằng cây kim sợi chỉ, bắt sợi chỉ phục tùng quy luật của mình, kỹ thuật lặp đi lặp lại mãi một động thái của người thợ thêu dẫn tới tính trường tồn.

Điểm nhìn duy nhất của nghề thêu được phát triển là điểm nhìn của những con người hiện đại. Nếu đặt cạnh hội họa để đối chiếu và so sánh thì bất kỳ nhận thức chủ quan nào khác cũng chỉ là ảo ảnh ngớ ngẩn, thậm chí vô nghĩa. Qua chất liệu sợi chỉ mỏng manh, sự vững bền và tính nhất quán của người thợ thêu "một nền nghệ thuật truyền thống đã trưởng thành".

Người ta hay phê bình về sự thô cứng của nghệ thuật thêu, vạch ra "tật mù kỳ dị" của nó. Thế nhưng chính lòng kiên trì, bền bỉ, lặp đi lặp lại mãi một động tác đã đưa đường nét thêu lên đỉnh cao thuần khiết. Chúng ta hay nghĩ tới sự rèn luyện khắc khổ của diễn viên múa, tới việc tập đi tập lại mãi một động tác cho tới khi vượt qua mức giới hạn để thể hiện một điệu múa, người vũ nữ phải thoát ra khỏi thân hình của mình đạt tới mức trừu tượng, tới cái thần, cái bản chất của một động tác múa. Người vũ nữ ở đây cũng chính là người nghệ nhân thêu.

Ý NGHĨA CỦA TẤM THẢM THÊU

(Tín hiệu cái vô hình của nghề thêu XQ )

- Ý tưởng: bà HOÀNG LỆ XUÂN

- Chỉ đạo và thực hiện: bà NGUYỄN THỊ ĐÔNG NGHI

Tấm Thảm Thêu này mục đích chủ yếu là dung hoà thế giới của những hình bao quanh chúng ta với cách chúng ta nhận thức chúng, đưa chúng ta vượt qua cấp độ ý thức những hoạt động trong cuộc sống hằng ngày mà chúng ta đòi hỏi.

Với tôi “Nghệ thuật thêu” không chỉ bao hàm một hình thức biểu hiện duy nhất, mà cả một tổng thể những phong cách và dạng thức tiếp cận khác nhau.

Với “Tấm thảm thêu” này, nó là một chìa khoá mở vào thế giới của vô hình, có thể dùng tấm thảm này trong các nghi lễ, các cuộc lễ thức để thiết lập một mối giao lưu giữa con người với một thế giới tâm linh vốn không thể thâm nhập được bằng những con đường thông thường của tri thức.

Nếu không quy chiếu đến những gì tạo nên mục đích của tấm thảm thêu thì không hiểu được những ước lệ về phong cách của nó. Hình thêu không phải sự thể hiện một đối tượng mà là một tín hiệu của cái vô hình. Với nghệ thuật thêu của tấm thảm này, để cho mọi người hiểu rằng, cái đẹp của nghệ thuật thêu không phải là tấm gương phản ánh tự nhiên một cách nô lệ.

Xét cho cùng tấm thảm này chỉ là một cửa sổ mở ra một thế giới mộng mơ, trong đó những sự vật kỳ lạ tồn tại bên nhau trước một cuộc sống mà mọi sự vật đều giải quyết bằng khoa học và kỹ thuật …

HỆ THỐNG CƠ CHẾ NGHI THỨC NGHI LỄ

Link: https://phunuxqvietnam.com/newscon/he-thong-co-che-nghi-thuc-nghi-le-96

GIỚI THIỆU: TRUNG TÂM KHÁNG CỰ

SỰ MẤT ĐI Ý NGHĨA CỦA HÌNH ẢNH

Link: https://www.facebook.com/phunuxq/posts/219429182958637

XQ HÀNH ĐỘNG

----------------

Link: https://phunuxqvietnam.com/newscon/xq-hanh-dong-tin-van-71

----------------------

Mời bạn truy cập đường link để xem chi tiết. 

------------------------------- 

Mời bạn nhấn vào đường link phía dưới để xem:

----------------------------------

VIẾT THƯ CHIỀU - DƯỚI PHỐ CỔ MONTREAL

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0aCJ3An6PVDgo27Z4rQVGNq8VwFDU5zsYDtvhQzRprgvRi6B7kNgQRnFTgcSeT8sol&id=100071687325430

 

VẺ ĐẸP ĐÁNH THỨC TÂM HỒN

https://www.facebook.com/xqdalatsuquan/posts/pfbid02GokgcGbo2kGS5VrE5BSkLrbzgmPyo1iHNKmNFoSVP93hNaiWn1Mwa2RQjERhM3Fjl

 

 

.
.
.